Sự xuất hiện của nam t.ử áo trắng khiến cho hiện trường vốn đang ồn ào bỗng chốc trở nên an tĩnh hơn hẳn.
Yến Trầm và Mộ Dận đều là người trong Tu Chân Giới, ngay từ cái nhìn đầu tiên khi thấy nam t.ử áo trắng, bọn hắn đã nhận ra thân phận của người này: Con thứ ba của Huyền Thuật Vân Gia, Vân Dật Tiên.
"Vân Dật Tiên!" Có người thốt lên một tiếng kinh hãi.
Tu Chân Giới có hai đại gia tộc đỉnh tiêm, phân biệt là: Huyền Thuật Vân Gia và Cổ Võ Ninh Gia.
Mà những gia tộc như Yến gia, Mộ gia đều không mạnh bằng hai đại gia tộc đỉnh tiêm này.
Vân Dật Tiên chính là tam thiếu gia của Huyền Thuật Vân Gia, hắn năm nay hai mươi mốt tuổi, về tạo hóa huyền thuật, hắn đã vượt xa đại đa số người.
Trong lúc mọi người đang quan sát Vân Dật Tiên, thì Vân Dật Tiên cũng đang nhìn bọn họ.
Vân Dật Tiên được gia tộc phái ra ngoài để phụ trách duy trì trật tự ngoài thành một chút.
Ánh mắt của Vân Dật Tiên dừng lại trên người Vân Tranh và mấy người kia vài giây, trong lòng thầm đ.á.n.h giá, mấy người này tướng mạo vô cùng xuất chúng, quả thực là khiến người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui.
Nhưng Vân Dật Tiên đã nhận ra một người trong đó, đó chính là Mộ Dận của Mộ gia.
Còn về phần Úc Thu, hắn không nhận ra. Bởi vì những năm nay, hắn rất ít khi ra khỏi Tu Chân Giới, cho nên đối với những chuyện ở ngoại giới thì biết rất ít.
Vân Dật Tiên từ trên thành tường tung người nhảy xuống, thân hình nhẹ nhàng như chim én, hắn sải bước đi về phía bọn họ.
"Vân tam thiếu gia." Không ít người nhao nhao hướng về phía Vân Dật Tiên chắp tay thi lễ.
Vân Dật Tiên cũng chắp tay đáp lễ, hơi hơi gật đầu.
Vân Dật Tiên lịch sự hỏi: "Cho hỏi, vừa rồi vì cái gì mà lại huyên náo như thế?"
Mọi người nhất thời nghẹn lời.
Bọn họ chẳng qua là muốn đuổi theo thần tượng mà thôi.
Có một người giải thích: "Vân tam thiếu gia, ngươi có điều không biết, vị công t.ử này là một ca sĩ ở ngoại giới, rất được thế nhân yêu thích, mà chúng ta nhìn thấy, cũng vô cùng hoan hỉ, cho nên muốn tiến lại gần gũi một chút, không ngờ động tĩnh chúng ta gây ra có hơi ồn ào quá mức."
Vân Dật Tiên nghe vậy, nhìn về phía Úc Thu.
Bộ da thịt tướng mạo này, quả thực là nhất tuyệt.
Vân Dật Tiên nhịn không được dùng huyền thuật liếc mắt nhìn tướng mạo của Úc Thu một cái, đột nhiên, trong lòng hắn mạnh mẽ cả kinh, hắn vậy mà nhìn không rõ tướng mạo của Úc Thu.
Ngay cả mấy người bên cạnh hắn, cũng không cách nào nhìn rõ.
Vân Dật Tiên nhíu mày, trong lòng hồ nghi, lẽ nào có cường giả nào đã che đậy tướng mạo cho bọn họ?
"Mộ công t.ử." Vân Dật Tiên tiến lên, đối với Mộ Dận gật đầu mỉm cười, ngay sau đó nhìn về phía Vân Tranh mấy người, ngữ khí còn tính là hữu hảo mà hỏi thăm: "Mấy vị này trái lại trông rất lạ mặt, là lần đầu tiên tới Tu Chân Giới sao?"
"Ngươi là người của Huyền Thuật Vân Gia?" Úc Thu bỗng nhiên mở miệng, ngữ khí lộ ra mấy phần khí tức nguy hiểm nói không nên lời.
Vân Dật Tiên vi lăng.
Hắn tựa hồ đối với mình có địch ý.
"Phải." Vân Dật Tiên gật đầu thừa nhận.
Sau khi nghe thấy lời này, sắc mặt của Úc Thu, Nam Cung Thanh Thanh, Chung Ly Vô Uyên, Phong Hành Lạn hơi hơi lạnh xuống, bọn họ đối với cái Huyền Thuật Vân Gia này không có nửa phần hảo cảm.
Trước khi tới hiện đại, Tranh Tranh tuy rằng có nói với bọn họ về chuyện của Huyền Thuật Vân Gia cùng với thế giới hiện đại, nhưng bọn họ vẫn chưa hiểu rõ ràng hơn.
Cho nên, bọn họ cũng không biết trên dòng thời gian hiện tại này, những kẻ thuộc Vân gia từng khi nhục Tranh Tranh liệu có còn sống hay không?
Vân Dật Tiên nhạy bén phát hiện sau khi bọn họ nghe thấy mình là người Vân gia, địch ý càng thêm nồng đậm.
Vân Dật Tiên hơi hơi cau lại chân mày, bọn họ vì cái gì lại có địch ý với Huyền Thuật Vân Gia? Trong lòng hắn cũng rất muốn đem chuyện này làm cho rõ ràng.
Ngay tại lúc này——
"Biểu đệ!"
Vân Dật Tiên cùng mọi người nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy một nữ t.ử trẻ tuổi dung nhan thanh lệ đang bước nhanh đi tới, nàng mặt mày rạng rỡ nụ cười đi đến trước mặt Vân Dật Tiên, muốn dành cho Vân Dật Tiên một cái ôm thắm thiết, lại thấy Vân Dật Tiên lùi về phía sau một bước, tránh né hành vi thân mật với nàng.
Yoon He-mi sắc mặt hơi cứng đờ, "Biểu đệ, ngươi không nhận ra ta sao? Ta là biểu tỷ Yoon He-mi của ngươi đây."
Vân Dật Tiên dường như nhớ ra có một người như vậy, hắn mỉm cười, nhưng trong ánh mắt lại mang theo vài phần xa cách, nói:
“Đương nhiên là nhớ rõ.”
Yoon He-mi nghe xong, liền cười.
Nàng đã theo cha mẹ rời khỏi Tu Chân Giới được tám năm rồi, mà đương gia chủ mẫu của Vân gia hiện giờ chính là vị dì của nàng.
Cho nên, nàng và Huyền Thuật Vân Gia vẫn là có chút quan hệ dây mơ rễ má.
Yoon He-mi nghe thấy Vân Dật Tiên thừa nhận, trong đáy lòng rốt cuộc cũng có thêm vài phần tự tin.
Mặc dù Vân Dật Tiên trưởng thành vô cùng xinh đẹp, nhưng ánh mắt của nàng vẫn nhịn không được mà phiêu đãng về phía Mộ Dận, bởi vì Mộ Dận hoàn toàn sinh ra đúng ngay một điểm thẩm mỹ của nàng, hơn nữa hắn lại còn rất có tiền...
Yoon He-mi hơi hơi c.ắ.n môi, mang theo vài phần thẹn thùng mà hỏi han: "Chuyện lúc trước, là ta thất lễ rồi. Sau này ta sẽ để dành tiền trả lại cho ngươi, ta gọi là Yoon He-mi, xin hỏi ngươi tên là gì?"
Bọn người Úc Thu nghe thấy lời này, chân mày không khỏi nhướn lên.
A Dận cư nhiên còn có đào hoa sao?
Bọn hắn nhìn về phía Mộ Dận, chỉ thấy Mộ Dận lúc này thần tình lạnh lùng, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm dành cho Yoon He-mi.
Hắn ghét nhất là có người cứ bám riết không tha, c.h.ế.t châm c.h.ế.t lết như vậy.
Bảo tiêu đại ca thấy thế, nhịn không được mà lên tiếng: "Mau ch.óng lui ra, thiếu gia nhà ta không thích ngươi!"
Lời này vừa ra, không ít ánh mắt dị dạng đều đổ dồn lên thân thể của nàng, Yoon He-mi sắc mặt có chút khó coi, nàng xoay người đầy vẻ cầu cứu nhìn về phía Vân Dật Tiên.
"Biểu đệ..."
Vân Dật Tiên mặt không đổi sắc: "Mộ gia thiếu gia không thích ngươi, ngươi liền lui ra xa một chút là được."
Yoon He-mi vừa nghe, sắc mặt càng thêm khó coi hơn.
"Biểu đệ, ta không phải cố ý dây dưa với hắn, thật sự là lúc trước ta có lỗi, muốn hướng hắn bồi lễ xin lỗi, bằng không, ta tại tâm bất an."
Mộ Dận lạnh lùng nói: "Vậy ngươi bồi thường mười sáu vạn là có thể."
Yoon He-mi mặt trắng bệch, chần chừ nói: "Thế nhưng hiện tại ta không có nhiều tiền như vậy, ta có thể hay không trước tiên kết bạn WeChat với ngươi, sau đó đem tiền trả lại cho ngươi từng chút một."
"Oa trào, ngươi mượn mười sáu vạn cho nàng!" Mạc Tinh nghe thấy cuộc trò chuyện của bọn hắn, nhịn không được nhìn về phía Mộ Dận, ngữ khí vô cùng kích động.
Mộ Dận giải thích đạo: "Không phải mượn, nàng làm bẩn quần áo và giày của ta."
Mạc Tinh vừa nghe, bừng tỉnh đại ngộ, bất quá sau khi hắn ý thức được điều gì đó, bắt đầu đưa tay lay lay quần áo của Mộ Dận, trợn mắt há hốc mồm mà nói: "Bộ quần áo này của ngươi bao nhiêu tiền? Đáng giá bốn vị số sao?"
"Ừm." Mộ Dận kiêu ngạo gật đầu.
"Dận ca, sau này ngươi không mặc nữa, liền đưa cho ta. Ta muốn!" Mạc Tinh lệ lưu đầy mặt, trong lòng đủ loại hâm mộ ghen tị hận.
Mộ Dận thấy bộ dạng này của Mạc Tinh, móc ra một tờ mười đồng tiền, đặt vào trong lòng bàn tay hắn: "Tinh đệ, hảo hảo cầm lấy."
Bọn người Úc Thu: "..."
Phong Hành Lạn bỗng nhiên lên tiếng: "May mắn, các ngươi lúc đó cũng không ngược đãi ta."
--------------------
--------------------------------------------------