"Tại thế giới mang tên 'Hiện đại' kia, thật sự không thể sử dụng linh lực sao?"
Mạc Tinh giơ tay xoa xoa cằm, làm ra vẻ mặt đang suy tư trầm ngâm. Kỳ thật hắn cũng đang suy nghĩ, nếu thế giới do một vị Sáng Thế Thần khác sáng tạo ra mà những người ở đó không thể tu luyện linh lực, vậy chẳng phải thọ mệnh sẽ rất ngắn ngủi sao, liệu đó có phải là một thời đại đặc biệt hòa bình hay không?
"Ừm, không thể dùng." Vân Tranh gật đầu cười nói, "Còn nữa, không được tùy ý đ.á.n.h nhau, điều quan trọng nhất chính là không được g.i.ế.c người. Bởi vì ở hiện đại, đó là một thế giới pháp trị."
"Thế nào gọi là thế giới pháp trị?"
Mộ Dận ở một bên tò mò hỏi han, hắn thật sự càng lúc càng muốn tới thế giới gọi là 'Hiện đại' kia rồi, bởi vì A Tranh từng nói qua, nơi đó là một thời đại hoàn toàn mới, cách ăn mặc trang điểm không giống với Tam Thiên Giới, nhà cửa đang ở không giống, mà công cụ dùng để xuất hành cũng chẳng hề giống chút nào...
Lúc trước phương thức xuất hành của bọn hắn là ngồi xe ngựa, ngồi xe thú, ngồi linh chu, hay ngự khí mà bay, vân vân và vân vân.
Uất Thu nhướng mày cười: "Tranh Tranh, trước kia đã nghe nói ngươi từng ở nơi đó, thế nào, người ở đó tốt không?"
Vân Tranh ngẩn người, trong não hải hiện lên một số sự tình của tiền kiếp, nàng khẽ mỉm cười đáp: "Có tốt có xấu. Dẫu sao thì, mỗi một thế giới đều tồn tại người tốt và người xấu."
Nam Cung Thanh Thanh chú ý tới thần sắc của Vân Tranh, tâm niệm khẽ động, sau đó liền lên tiếng hỏi: "Tranh Tranh, ngươi rất ít khi kể cho chúng ta nghe về những chuyện ở hiện đại, ngươi có thể nói cho chúng ta biết một chút không?"
"Tốt thôi." Vân Tranh đã không còn để ý đến hết thảy những gì đã trải qua ở hiện đại nữa, nàng thong thả cười nói: "Kỳ thật, ta ở đời này nguyên bản chính là con gái của Vân Quân Việt thuộc Vân Vương phủ nước Đại Sở, Vân Tranh. Đế Lam là mẫu thân của ta, nàng tính ra được t.ử kiếp của ta, cho nên mới lợi dụng huyền thuật của nàng, chuẩn bị vì ta mà mưu cầu sinh lộ, tranh đoạt thiên mệnh."
"Năm đó tuy nàng vẫn chưa thức tỉnh sức mạnh Phú Thần, nhưng cũng đã bất tri bất giác tham thấu được một chút lực lượng Phú Thần, nguyên bản muốn gửi linh hồn của ta đến một nơi khác trong Tam Thiên Giới, nhưng âm sai dương thác thế nào lại đưa linh hồn ta tới một thế giới khác, thế giới 'Hiện đại' đó chính là do một vị Sáng Thế Thần khác tạo nên."
"Ta trở thành một đứa trẻ bị bỏ rơi ở 'Hiện đại', may mắn thay năm đó mẫu thân không đành lòng buông bỏ ta, đã gửi một luồng hồn phách của phụ thân vào thân xác của Thiếu chủ gia tộc tu chân Vân gia là Vân Thiên Lạn, nhờ vậy mà cứu được ta."
"Hồn phách của phụ thân ta đến đó sớm hơn ta khoảng chừng ba mươi năm, cho nên, hắn không chỉ là Vân Quân Việt, mà cũng chính là Vân Thiên Lạn."
Đám đồng đội Phong Vân nghe đến đây, sắc mặt đã nảy sinh chút ít biến hóa.
Mà Vân Tranh lại tiếp tục giảng giải: "Hiện đại có một nơi ẩn thế, nơi đó có hai đại gia tộc, đều là gia tộc tu chân, Vân gia về huyền thuật và Ninh gia về cổ võ. Mà phụ thân ta chính là đến từ Vân gia huyền thuật, tên là Vân Thiên Lạn."
"Cho nên, từ nhỏ ta đã ở trong vòng Vân gia huyền thuật, tự nhiên liền học được huyền thuật, hơn nữa thiên phú của ta rất cao, nhưng thiên phú cao lại bị những người trong bản gia ghen tị, dẫu sao ta cũng là một đứa trẻ hoang được nhặt về, mà bọn hắn thì khác, vốn dĩ sinh ra trong danh môn, đáng lẽ phải tự mang hào quang, lại vì sự tồn tại của ta mà trở nên mờ nhạt đi."
"Thế nên, bọn hắn bài xích ta, cũng muốn ám sát ta, nhưng khi đó ta rất lanh lợi, lại thêm có phụ thân ở bên, ta đã thoát khỏi những lần ám sát lần lượt của bọn hắn."
"Tranh Tranh..." Uất Thu nhíu mày, không nhịn được cất tiếng, trong ánh mắt tựa hồ có vài phần xót xa.
Các đồng đội khác cũng đều lộ ra biểu cảm lo lắng.
"Những chuyện này đều đã qua rồi." Vân Tranh thong thả mỉm cười, nàng vẫn che giấu đi một vài điều, khi đó đôi mắt của nàng có màu đỏ rực, cho nên bị người của Vân gia coi như quái vật cùng với tai tinh.
Sau này ấy à...
Phụ thân Vân Thiên Lạn đã dẫn nàng phản ra khỏi Vân gia rồi.
Ngày tháng tuy trôi qua không tính là đặc biệt tốt đẹp, nhưng thắng ở chỗ vui vẻ.
Ở nơi đó, nàng đã học được huyền thuật cùng với đồng thuật, cho nên sau khi linh hồn trở lại thân xác này, mới có chút năng lực để tự bảo vệ mình.
Yến Trầm khẽ ngước mắt, "Gia tộc tu chân? Huyền thuật? Cổ võ?"
Vân Tranh giải thích địa đạo: "Tu chân, cũng là một loại tu luyện. Bọn hắn không phải người bình thường, có thể lý giải là tu luyện sở hữu linh lực. Mà những người khác ở hiện đại, cơ bản đều là người bình thường hào vô linh lực, nhưng bọn hắn bằng vào trí tuệ của mình, đã phát minh ra rất nhiều thứ cao cấp."
Mộ Dận kinh ngạc: "Thứ cao cấp? Vậy há chẳng phải giống như Thu ca là Luyện Khí Sư sao?"
"Là mà cũng không phải." Vân Tranh thản nhiên cười một tiếng.
Mạc Tinh kích động hẳn lên, "A Tranh, ta thật muốn ngay lúc này xông đến hiện đại kia, nhìn xem thế giới mà ngươi miêu tả rốt cuộc là như thế nào? Còn nữa, tu chân gia tộc Vân gia kia, ta giúp ngươi thống khoái đ.á.n.h bọn hắn một trận!"
Nói đến cuối cùng, Mạc Tinh nắm chặt nắm đấm, nhất phó dáng vẻ đầy phẫn nộ.
Uất Thu khẽ cười một tiếng, nâng mắt nhìn về phía Vân Tranh: "Tranh Tranh, ngươi nói xem chúng ta có thể trở lại thời điểm ngươi còn nhỏ hay không? Nếu như vậy, chúng ta có thể cho ngươi sự quan ái."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1839-ngoai-truyen-thien-hien-dai-1.html.]
"Không thể." Vân Tranh một hơi từ chối.
Bọn hắn là bạn của nàng, nếu như bọn hắn trở lại lúc nàng còn nhỏ, vậy nàng há chẳng phải phải gọi bọn hắn là thúc thúc di di?
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Kém vai vế rồi.
Hơn nữa, một khi trở lại hiện thực, nàng sẽ có một loại cảm giác nghẹn ngùng, sau đó sẽ nhịn không được mà muốn đ.á.n.h bọn hắn một trận.
"Chao ôi, thật vô tình nha." Uất Thu chậm rãi lắc đầu.
Mộ Dận cười hi hi nói: "Ta còn rất muốn thấy một chút dáng vẻ lúc nhỏ của A Tranh, nếu thật sự thấy được, ta muốn để tiểu A Tranh gọi ta là ca ca."
Ca ca là có thể bảo vệ muội muội.
Tựa như tỷ tỷ bảo vệ đệ đệ vậy.
"Cút." Vân Tranh không vui nói một câu.
Phong Hành Lan nói với Vân Tranh: "Tranh Tranh, ngươi hiện giờ là Thần Chủ, chú ý ngôn từ."
Vân Tranh hừ một tiếng, "Lời nói vô lý."
Phong Hành Lan: "..."
Trong điện này, chỉ có những đồng đội Phong Vân, nàng hiện giờ tuy là Thần Chủ, nhưng nàng ở trước mặt bọn hắn, chính là Vân Tranh của tiểu đội Phong Vân.
Nếu như ở trước mặt bọn hắn, nàng đều không thể tùy tâm sở dục, vậy Phong Vân liền không phải là Phong Vân nữa rồi.
"Ha ha ha..." Mộ Dận và Mạc Tinh hai người nghe thấy lời này, nhịn không được cười to lên.
Những người còn lại cũng mang theo vài phần ý cười.
Vân Tranh mở miệng nói: "Đợi Cảnh Nhi lớn thêm một chút, chúng ta liền rời khỏi Ba Nghìn Thế Giới, tiến về phía trước hiện đại."
Chung Ly Vô Uyên hỏi: "Không mang theo Cảnh Nhi cùng đi sao?"
"Không được, đợi hắn sau này có cơ hội tự mình đi thôi." Vân Tranh thản nhiên nói.
"Cũng đúng."
Bọn hắn đang nói chuyện, bên ngoài điện có một người đi tới.
Chính là Dung Thước, cũng là Sóc.
Mộ Dận vươn cổ, ghé mắt nhìn một cái, cười nói: "Dung Ca tới rồi!"
Dung Thước khoác trên người một bộ mặc bào, vạt áo khẽ bay theo gió, dung mạo của hắn giống như thiên thần tuấn mỹ, có thể so với thiên thần lại nhiều thêm vài phần ôn nhu, hắn bờ môi mỏng mím nhẹ, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một chút.
Ánh mắt thâm thúy của hắn đầu tiên là rơi trên người Vân Tranh, hai người đối diện nhìn nhau, cười.
"Dung Ca, vừa rồi chúng ta đang thảo luận chuyện đi hiện đại." Mạc Tinh đột nhiên mở miệng.
"Ừm, vậy thì... cùng đi." Giọng nói của Dung Thước trầm thấp hảo thính.
Mạc Tinh cười to một tiếng: "Đó là khẳng định rồi nha!"
Dung Thước ánh mắt thản nhiên quét qua Mạc Tinh cùng với những người còn lại, "Trước đó, các ngươi có phải hay không nên đem chức vụ của mình đều hoàn thành?"
Các đồng đội vừa nghe, cười nhìn lẫn nhau một cái, trong lòng đã hiểu rõ ý tứ của Dung Ca, sau đó lập tức đứng dậy, sôi nổi cáo lui.
Trong điện, chỉ còn lại Dung Thước và Vân Tranh.
--------------------------------------------------