Mộ Dận toàn thân cứng đờ, đây là lần đầu tiên hắn bị một nữ sinh ôm lấy, sắc mặt vừa chấn kinh lại vừa cảm thấy không thể tưởng ra nổi.
Mà Mạc Tinh ở một bên đã ngây người, đại mỹ nhân này lẽ nào là bạn gái của Mộ Dận?
"Đây là bạn gái của ngươi?"
Lời của hắn vừa thốt ra, bỗng chốc bị một đạo nhìn kỹ đầy sát khí khóa c.h.ặ.t.
Mạc Tinh ngước mắt nhìn qua, chỉ thấy một soái ca có tướng mạo dị thường đoan chính hoàn mỹ đang lạnh lùng nhìn chằm chằm mình, ánh mắt kia tựa hồ mang theo vài phần sát khí.
Đây lại là ai nữa a?!
Chung Ly Vô Uyên lạnh giọng nói: "Mạc Tinh, đây là bạn gái của ta."
"Ngươi nhận ra ta?" Mạc Tinh sửng sốt, giơ ngón tay chỉ chỉ chính mình.
Chung Ly Vô Uyên cười nhạo một tiếng, "Ta là Chung Ly Vô Uyên, nàng là Nam Cung Thanh Thanh, ngươi nói xem, chúng ta có nên nhận ra ngươi hay không?"
Mạc Tinh bị tin tức này làm cho chấn động, nhìn nhìn Chung Ly Vô Uyên, lại nhìn nhìn Nam Cung Thanh Thanh, sau đó thốt ra một câu kinh người: "Bạn gái của ngươi đang ôm người đàn ông khác kìa!"
Sắc mặt Chung Ly Vô Uyên đen lại, là bị Mạc Tinh làm cho tức giận.
Hắn tự nhiên không để ý chuyện Thanh Thanh ôm A Dận, bởi vì trong lòng Thanh Thanh, A Dận chính là đệ đệ của nàng, cũng là đệ đệ của hắn.
Mộ Dận nghe thấy lời này, kinh hãi đến mức giơ tay đẩy Nam Cung Thanh Thanh ra.
Hắn lắp bắp nói: "Đừng... đừng đừng có loạn tới!"
Nam Cung Thanh Thanh thấy da mặt Mộ Dận đều đỏ bừng lên, nhịn không được mà bật cười, sau đó khôi phục thần sắc chính kinh, nhẹ giọng nói: "Ta gọi là Nam Cung Thanh Thanh, rất vui được nhận ra ngươi."
Chung Ly Vô Uyên cũng nhìn về phía Mộ Dận: "Ta là Chung Ly Vô Uyên."
Mộ Dận cảm giác sau khi mình tiến vào căn phòng này, cả người đều m.ô.n.g lung, hắn không nhận ra bọn họ, nhưng bọn họ đều nhận ra mình.
Đây là vì cái gì?
Trong chuyện này không lẽ có âm mưu gì đó chứ?
Mộ Dận cảnh giác nhìn từng người bọn họ, lại phát hiện mấy người này nam thì tuấn tú, nữ thì xinh đẹp, vô cùng thuận mắt.
Nhưng không biết tại sao, hắn luôn cảm giác dường như thiếu mất người nào đó.
Chung Ly Vô Uyên biết Mộ Dận đã nảy sinh chi tâm hoài nghi, sau đó lại bắt đầu một trận lừa dối, không chỉ lừa Mộ Dận đến mức xoay như chong ch.óng, ngay cả Mạc Tinh cũng bị nói tới mức ngây ngốc.
Uất Thu cùng Chung Ly Vô Uyên và Nam Cung Thanh Thanh bàn về chuyện Tu Chân Giới Tân Nhân Đại Hội.
Trùng hợp là, Nam Cung Thanh Thanh và Chung Ly Vô Uyên đều nhận được thẻ quảng cáo màu vàng.
Nam Cung Thanh Thanh hiện giờ nhìn thấy mấy người bọn họ, trong lòng rất vui vẻ, nhưng nàng hiện tại quan trọng hơn chính là Tranh Tranh, nàng kéo Uất Thu đi tới góc phòng, hỏi Uất Thu về chuyện của Tranh Tranh.
Uất Thu ngước mắt nói: "Ta đoán Tranh Tranh chắc là cũng tới tham gia Tu Chân Giới Tân Nhân Đại Hội."
Nam Cung Thanh Thanh tán đồng gật gật đầu, "Quả thực có khả năng này, chúng ta muốn kết thức với một Tranh Tranh không có ký ức, sẽ rất khó. Bởi vì tâm phòng bị của Tranh Tranh rất nặng, không giống Tinh ca và A Dận, có thể tùy ý lừa gạt qua chuyện."
"Một đại ngốc t.ử, một tiểu ngốc t.ử, tự nhiên là dễ lừa gạt." Uất Thu bật cười, "Hiện giờ, Tranh Tranh ngay tại trong cổ thành, ta lát nữa sẽ gửi tin nhắn cho Tranh Tranh, thăm dò một chút, xem có thể hẹn nàng cùng ăn một bữa cơm hay không?"
"Được." Nam Cung Thanh Thanh gật đầu, ngay sau đó nàng nghĩ đến điều gì, hỏi ngược lại: "Nếu như hẹn được, là ngươi độc tự cùng nàng ăn cơm, hay là dẫn theo bọn ta? Thân phận hiện tại của ngươi tương đối nhạy cảm, dù sao cũng là minh tinh đỉnh lưu, nếu như bị người ta chụp được, lại sẽ gây nên một trận sóng gió m.á.u tanh."
Uất Thu ngữ khí bình thường: "Cùng lắm thì, không làm nữa."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1864-ngoai-truyen-thien-hien-dai-26.html.]
"Vậy thì fan của ngươi có lẽ sẽ rất tiếc nuối."
Uất Thu khẽ cười một tiếng: "Trên đời này, không có ta, bọn họ còn có thể thưởng thức những người khác, ta không quan trọng đến thế. Ta không hy vọng antifan tạt nước bẩn lên người các ngươi, các ngươi đối với ta mà nói, quan trọng hơn."
Nam Cung Thanh Thanh trong lòng cảm động, "Thu ca, tâm lý của chúng ta không kém đến thế, khả năng chịu đựng vẫn có thể."
Uất Thu nói: "Đại Sỏa bị người ta ghép ảnh, còn có một số lời ra tiếng vào, với tuổi tâm lý hiện tại của hắn, không chịu nổi."
"... Cũng là." Nam Cung Thanh Thanh gật gật đầu.
Ngay sau đó, nàng bổ sung thêm: "Cứ xem thế nào đã, ngươi trước tiên đừng làm ra lựa chọn, kiếp này ngươi làm một ca sĩ cũng không tệ."
"Được." Uất Thu đáp ứng.
Nam Cung Thanh Thanh thoáng hiện vẻ u sầu: "Đến nay vẫn chưa có tin tức gì của Trầm ca và Dung ca, muốn tìm được bọn hắn, thật chẳng khác nào mò kim đáy biển, nếu như chúng ta còn thần lực, thì sự tình đã không giống như thế này rồi."
"Ta hiện tại tương đối lo lắng cho Dung ca." Ánh mắt Uất Thu hơi trầm xuống, rõ ràng Dung ca là người chủ động lựa chọn mang theo ký ức mà đến, vậy mà chậm trễ mãi vẫn không liên lạc với chúng ta, điều này nói lên rằng, Dung ca rất có khả năng đã xảy ra chuyện rồi.
...
Mà Vân Tranh sau khi cắt đuôi được hai người Mộ Dận và Mạc Tinh, đã trở về tới căn phòng trong nhà khách mà nàng đang ở. Nàng vừa bước chân vào nhà khách, liền thấy được Yến Trầm.
Yến Trầm vóc người cao ráo, đứng thẳng như tùng, dáng vẻ giống như một vị phiêu diêu công t.ử. Khi hắn nhìn thấy Vân Tranh, nơi khóe môi khẽ hiện lên một nụ cười chân thực, hỏi một câu: "Đã ăn cơm chưa?"
Vân Tranh lắc lắc đầu, "Vẫn chưa."
Yến Trầm nhướng mày, "Có muốn cùng nhau đi ăn lẩu gà không?"
Vân Tranh nghe thấy ba chữ 'lẩu gà', tức thì hứng thú bừng bừng, bởi vì nàng đặc biệt thích ăn món này, nàng gật đầu cười nói: "Được, ngươi đợi ta một chút, ta trở về lấy cái dây sạc điện thoại rồi tới ngay."
Yến Trầm khẽ cười: "Được."
Vân Tranh lúc trở về phòng lấy dây sạc, phát hiện có người gửi tin nhắn cho nàng.
Nàng mở ra vừa nhìn, là Uất Thu.
Uất Thu: 【 Ta cũng đã ở cổ thành, có muốn gặp mặt cùng nhau ăn một bữa cơm không? 】
Vân Tranh sửng sốt một chút, suy nghĩ một chút, rồi đ.á.n.h chữ hồi âm cho hắn: 【 Được, ta chỉ có ngày mai là rảnh thôi. 】
Phía bên kia Uất Thu phản hồi cực nhanh: 【 Buổi trưa ngày mai, có thể hay không? 】
Vân Tranh: 【 Được. 】
Hai người đã hẹn xong địa điểm.
Ngay khi Vân Tranh định ấn tắt màn hình điện thoại, đột nhiên hiện ra một dòng tin nhắn xác thực, nàng nhìn thấy cái tên WeChat 'Dấu Chấm' quen thuộc, trái tim bỗng chốc nhảy dựng một cái.
Là hắn!
Vân Tranh mở ra, quả nhiên, chính là WeChat của tên 'côn đồ' Dung Thước kia.
Trong lúc nhất thời, Vân Tranh có chút tâm hư, cũng có chút hoảng loạn.
Nàng phải giải thích với hắn thế nào về chuyện nàng đã xóa kết bạn với hắn đây?
Đột nhiên, trên dòng tin nhắn xác thực lại hiện ra một câu nói của hắn: Có thể hay không lại để cho ta kết bạn một lần nữa?
--------------------
--------------------------------------------------