Phong Âm?
Vân Tranh đột nhiên nghe thấy cái tên này, trái tim khẽ run lên một chút, nơi đáy lòng bỗng chốc lan tỏa một cảm giác tế nhị khó tả.
Nàng nở nụ cười với Phong Âm: "Nhĩ hảo, ta gọi là Vân Tranh."
Phong Âm hướng về phía nàng nháy mắt mấy cái, nói: "Kỳ thật ta đã chú ý ngươi thật lâu rồi, ngươi trưởng thành thật xinh đẹp."
"Cảm ơn, ngươi cũng rất đẹp." Vân Tranh vi lăng, rồi bật cười.
Ngay tại lúc này, một nam sinh bước nhanh về phía Phong Âm, định đưa tay nắm lấy tay nàng, nhưng lại bị Phong Âm theo bản năng phản khóa tay lại.
"Suýt, là ta! Âm Âm!" Nam sinh mặt như hoa đào, mày mắt sạch gọn, hắn đau đớn thốt lên một tiếng.
Phong Âm thấy người tới là hắn, nàng không vui mà trách cứ: "Bùi An, ngươi lúc nào cũng xuất hiện một cách lặng lẽ không tiếng động như vậy, ta rất dễ dàng khiến ngươi tàn phế đấy."
Lớp da mặt trắng nõn của Bùi An ửng lên một tầng hồng nhạt, hắn đưa tay nắm lấy tay Phong Âm, nhỏ giọng nói: "Ngươi sẽ không đâu."
Phong Âm lườm hắn một cái, sau đó quay đầu giới thiệu với Vân Tranh: "Đây là bạn trai của ta, Bùi An."
"Đây là người bạn mới quen của ta, Vân Tranh."
Vân Tranh nghe thấy hai chữ "Bùi An", trong lòng giống như có thứ gì đó cuộn trào một chút, chẳng biết tại sao, nàng cảm thấy hai người này dường như... là con của nàng.
Vân Tranh vội vàng gạt bỏ ý nghĩ này đi.
Tuổi tác của hai người này thoạt nhìn còn lớn hơn cả nàng, nàng cư nhiên lại muốn làm bậc bề trên của bọn hắn, thật sự là không thể tưởng ra!
Vân Tranh hướng về phía Bùi An hơi hơi gật đầu, "Nhĩ hảo."
Mà Bùi An lại thẹn thùng trốn sau lưng Phong Âm, nở một nụ cười bẽn lẽn: "Nhĩ hảo."
Tiếng nói của hắn rất nhẹ nhàng và ôn nhu, nhưng lại không khiến người ta cảm thấy ủy mị.
Vân Tranh cũng không cảm thấy quái dị, liền nói với Phong Âm: "Bạn của ta còn đang đợi ta, hay là chúng ta thêm WeChat trước, khi nào rảnh lại trò chuyện tiếp."
"Tốt thôi tốt thôi." Phong Âm lập tức cười đáp ứng.
Hai người đã bỏ thêm WeChat của nhau.
Vân Tranh sau khi từ biệt bọn hắn, liền sải bước nhanh về phía Yến Trầm.
"Để ngươi phải đợi lâu rồi."
Yến Trầm bật cười: "Ngươi quá dũng mãnh rồi."
"Cũng không nhìn xem tên WeChat của ta gọi là cái gì?"
"Đánh bạo cặn bã?"
Vân Tranh nhướng mày: "Đúng vậy."
Hai người cùng nhau rời đi, mà Phong Âm và Bùi An đang đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng Vân Tranh khuất dần, bỗng sửng sốt ngẩn người, ánh mắt bất giác bị Vân Tranh hấp dẫn.
Phong Âm tự mình lẩm bẩm: "Có phải hay không ta đã từng quen biết nàng?"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Bùi An rũ mắt nhìn nàng, thần thái ôn nhu: "Bất luận có phải đã từng quen biết hay không, hiện giờ ngươi đã quen biết nàng rồi, vậy thì sẽ không còn gì hối tiếc nữa."
“Cũng đúng.” Phong Âm khẽ mỉm cười.
...
Ngày hôm sau.
Hơn mười một giờ buổi sáng, Vân Tranh đã ra cửa để đi đến cuộc hẹn của Úc Thu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1867-ngoai-truyen-thien-hien-dai-29.html.]
Úc Thu đến trà lâu còn sớm hơn cả nàng, hắn ăn mặc thoạt nhìn có vẻ tùy ý, nhưng kỳ thật cũng đã tốn không ít tâm tư, hiện giờ hắn đang đeo khẩu trang và kính râm để tránh bị người khác nhận ra.
Trong trà lâu kiểu Quảng Đông, hắn chọn một vị trí khá khuất ở góc phòng, lưng quay về phía tất cả tầm mắt của mọi người.
Khi Vân Tranh đi tới, liếc mắt một cái đã nhận ra bóng lưng của hắn.
"Đến sớm như vậy sao?"
Vân Tranh vừa nói, đồng thời cũng ngồi xuống trước mặt hắn.
Úc Thu thấy nàng đến, trong lòng mạnh mẽ nhảy dựng, nhịp thở loạn đi trong nháy mắt, ngay sau đó hắn tháo kính râm ra, lộ ra một đôi mắt sóng sánh phong tình đầy quyến rũ, mày mắt hắn mang theo ý cười: "Ta hẹn ngươi mà, đến sớm chẳng phải là điều nên làm sao?"
Vân Tranh nở nụ cười rạng rỡ, "Nói cũng đúng."
Úc Thu đẩy thực đơn tới trước mặt nàng, sau đó thể hiện sự tỉ mỉ chu đáo: "Muốn ăn cái gì, ngươi cứ chọn."
"Vậy ta sẽ không khách khí đâu." Vân Tranh liếc hắn một cái, sau đó rút ra một chi b.út, trên tờ thực đơn khoanh tròn mấy cái.
"Có muốn Linh..." Úc Thu thấy vậy, lời đến bên miệng lại xoay chuyển, "Khụ khụ, có muốn trái cây không?"
Vân Tranh kinh ngạc nhìn hắn một cái.
"Ở đây hình như không có trái cây."
"Ta đã mua rồi." Úc Thu vừa nói, vừa lấy từ trong túi bên cạnh ra hai hộp trái cây đã cắt sẵn, đặt trước mặt Vân Tranh.
Khóe môi Úc Thu hiện lên ý cười: "Xem thử có hợp khẩu vị của ngươi không?"
Vân Tranh rũ mắt nhìn hai hộp trái cây tươi ngon sạch gọn, sửng sốt một chút, hỏi ngược lại: "Ngươi biết ta thích ăn trái cây?"
Úc Thu cười, mặt không đỏ tim không loạn mà nói dối: "Ngươi không nhớ rõ sao, lúc ta còn nhỏ đã ở tại gần nhà ngươi, còn từng chơi đùa với ngươi, tự nhiên biết một số khẩu vị thói quen của ngươi."
「Ngươi cư nhiên còn nhớ rõ sao?」 Vân Tranh hồ nghi, mang theo mấy phần ý tứ hàm xúc trêu chọc: 「Ngươi cái này chẳng lẽ là thích ta đi?」
Vừa nghe thấy một câu nói cuối cùng kia, tim của Úc Thu đập càng nhanh hơn, cổ họng hắn trượt động một chút, suýt chút nữa nhịn không được mà mở miệng nói một chữ 『Phải』, nhưng hắn vẫn như cũ giữ được lý trí, hắn biết rõ một số lời một khi nói ra khỏi miệng, liền sẽ phá vỡ hết thảy vốn có.
Chính bởi vì như thế, hắn mới lựa chọn mang theo ký ức trọng sinh, hắn không hy vọng bản thân mình trong lúc không có ký ức, lại một lần nữa yêu Tranh Tranh, rồi cùng Dung ca tranh giành.
Dẫu sao thì, đại mộng cuối cùng cũng sẽ tỉnh, Tranh Tranh cũng sẽ không lựa chọn hắn.
Úc Thu tháo khẩu trang ra, khóe môi khẽ nở nụ cười châm chọc: 「Không nghĩ đến đã qua nhiều năm như vậy, ngươi lại trở nên tự luyến rồi.」
Vân Tranh bị chọc cười.
Nàng đem một trong số những hộp trái cây đã cắt sẵn, đẩy tới trước mặt hắn.
「Ta ăn không hết nhiều như vậy, ngươi cũng ăn một ít đi, đừng lãng phí thức ăn. Còn nữa, trong thực đơn này, ngươi muốn ăn cái gì, ngươi cứ khoanh tròn lại.」
「Được.」 Úc Thu nhếch môi cười một cái.
Ngay tại lúc Úc Thu chuẩn bị gọi thêm mấy món điểm tâm, bỗng nhiên có ba người xuất hiện ở bên cạnh hắn.
Úc Thu ngẩng đầu vừa nhìn, chỉ thấy người tới chính là ba người Nam Cung Thanh Thanh, Phong Hành Lạn, Chung Ly Vô Uyên.
Úc Thu sửng sốt, 「Các ngươi...」
「Thu Ca, thật khéo nha, đây chính là bạn tốt thuở nhỏ của ngươi sao?」 Nam Cung Thanh Thanh chậm rãi nở nụ cười, nói đoạn nàng không tự chủ được mà hướng về phía Vân Tranh nhìn tới, trong lòng kích động vạn phần, nhưng nàng vẫn tận lực giữ vững trấn định mà nói: 「Chào ngươi, ta gọi là Nam Cung Thanh Thanh, là bạn tốt của Thu Ca.」
「Ta gọi là Phong Hành Lạn.」
「Ta gọi là Chung Ly Vô Uyên.」
「Chúng ta đều là bạn của Úc Thu, rất vui được quen biết ngươi.」
Trong lúc nói chuyện đồng thời, hai người Phong Hành Lạn và Chung Ly Vô Uyên cưỡng ép đem Úc Thu đẩy vào tận góc trong cùng của ghế sô pha, sau đó hai người bọn hắn mạnh mẽ ngồi xuống.
Úc Thu nghiến răng: 「!!!」 Không phải đã bảo các ngươi ở lại khách sạn rồi sao?
--------------------------------------------------