Ngụy Vô Y nghe vậy, sắc mặt trầm xuống mấy phần.
Nàng chẳng nói chẳng rằng, liền tấn công thẳng về phía Úc Thu, mưu toan tóm lấy hắn!
Tu vi hiện giờ của Ngụy Vô Y là Thiên Thần cảnh đệ thất trọng, đã gần như chạm đến Thần Minh cảnh giới, mà mẫu thân của nàng là Ngụy Thành Nguyệt đã sớm là Thần Minh, nàng không hề lo lắng mẫu thân sẽ thất bại.
Tu vi của Úc Thu bây giờ, chỉ là Quân Thần cảnh đệ thất trọng, so với Ngụy Vô Y thì kém trọn một đại cảnh giới.
Tốc độ né tránh của Úc Thu rất nhanh, khiến Ngụy Vô Y mấy lần vồ hụt, trong lòng không khỏi dấy lên một tia hung ác, nàng lạnh giọng nói: "Là ngươi ép ta đả thương ngươi, đừng trách ta vô tình!"
Dứt lời, nàng liền giơ tay đ.á.n.h một chưởng về phía Úc Thu.
Uy áp thuộc về Thiên Thần cảnh đáng sợ kinh người, với thế sét đ.á.n.h không kịp bưng tai ầm ầm lao về phía Úc Thu.
Úc Thu sắc mặt lạnh lùng, giơ tay kết ấn, chuẩn bị đón đỡ đòn tấn công này.
Ngay lúc này—
Đồng t.ử của hắn đột nhiên co rút lại, có bảy đạo thân ảnh bất ngờ xuất hiện, đồng loạt chắn ngay trước mặt hắn, thay hắn đỡ lấy đạo chưởng lực này.
Ầm!
Ngụy Vô Y thu trọn bóng dáng của bảy người đột nhiên xuất hiện vào mắt, vẻ mặt đầy cảnh giác, cất giọng: "Các ngươi là ai?!"
Mạc Tinh cười cười, "Ngươi có thể gọi chúng ta là Vân Phong Hắc Sứ!"
Phong Hành Lan vẻ mặt nghiêm túc lên tiếng nhắc nhở, "Sai rồi, bây giờ chúng ta không phải là lũ mặt đen quái dị, không nên gọi là 'Vân Phong Hắc Sứ'."
Các đồng đội: "..." Chỉ có ngươi là thật thà.
Vân Tranh mỉm cười, "Chúng ta là Phong Vân tiểu đội, đến đây để cướp người."
Mà Úc Thu đang đứng sau lưng bọn hắn vào lúc này, sững sờ trong nháy mắt, ánh mắt hắn dừng trên bóng lưng thiếu nữ phía trước, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác lạ lùng, vừa ngứa ngáy lại vừa chan chát, xen lẫn một tia ngọt ngào.
Đó là niềm vui sướng.
Dưới ánh mắt từ kinh ngạc đến chấn động của Ngụy Vô Y, Úc Thu đột nhiên bật cười, gương mặt tuấn tú yêu nghiệt của hắn thoáng nét điệu đà giả tạo, giọng nói cũng cố làm ra vẻ nũng nịu hờn dỗi: "Anh anh anh, các ngươi thật xấu, bây giờ mới đến đón ta."
Các đồng đội nghe thấy cái giọng điệu rợn tóc gáy này, lập tức nổi một trận da gà.
Gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ chán ghét.
Mộ Dận: "Oa, một con quái vật 'anh anh' to tổ chảng!"
Mạc Tinh: "Ta không muốn cứu hắn nữa, ghê tởm quá đi mất!"
Phong Hành Lan: "Đúng là có hơi ghê tởm."
Chung Ly Vô Uyên: "Thanh Thanh, đừng nghe, có độc đấy."
Nam Cung Thanh Thanh: "..."
Yến Trầm: "Có cần đầu độc cho hắn câm luôn không?"
Vân Tranh: "Nên đập cho hắn một trận."
Trước đây lúc còn trẻ, hắn cũng "anh anh anh" như thế, bây giờ đã lớn tướng thế này rồi mà vẫn còn "anh anh anh", cảm giác này thật sự khiến người ta phải dựng hết cả lông tơ.
Úc Thu nghẹn họng, giọng điệu cố tỏ ra oan ức: "...Các ngươi biến thành ăn mày, ta còn chẳng thèm chê bai, vậy mà các ngươi lại quay sang chê bai ta? Còn có lương tâm không hả?"
Nghe câu này, cả đám đồng loạt quay đầu nhìn hắn, ánh mắt ngập tràn vẻ u oán không hề che giấu, một bộ dạng như chỉ muốn đ.ấ.m cho hắn bẹp dí.
Úc Thu chột dạ cười trừ.
"Lúc đó ta toàn thân cứng đờ, hoàn toàn không thể nhúc nhích, các ngươi tin không?"
Vân Tranh cũng cười đáp lại, "Tin, dĩ nhiên là tin, nhưng điều đó không cản trở việc chúng ta muốn dần cho ngươi một trận."
Mày mắt Úc Thu vương vấn mấy phần ý cười chân thật, hắn nháy mắt với Vân Tranh và Nam Cung Thanh Thanh, dân gian hay gọi là ném mị nhãn.
"Tranh Tranh, Thanh Thanh mỹ nhân, ta nhớ các ngươi."
Mộ Dận trợn to hai mắt, lên tiếng chất vấn, "Vậy còn chúng ta thì sao?"
"Cũng nhớ cả." Giọng Úc Thu đầy qua quýt.
Mộ Dận lộ vẻ mặt không thể tin nổi, như thể hờn dỗi nói: "Chúng ta đi, đi ngay bây giờ!"
Đột nhiên, một tiếng quát giận dữ phá tan bầu không khí lúc này.
"Đủ rồi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1531-uc-thu-tro-ve-doi.html.]
Ngụy Vô Y dùng ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm bảy kẻ lai lịch không rõ này, lồng n.g.ự.c tức đến phập phồng, nàng dùng vẻ mặt lạnh lùng liếc về phía Úc Thu, kẻ bỗng dưng trở nên chẳng đứng đắn chút nào, trong lòng ngập tràn nghi vấn.
Trạng thái vừa rồi của Úc Thu vô cùng thoải mái tự tại, giống như đột nhiên x.é to.ạc lớp mặt nạ ngụy trang, là dáng vẻ mà nàng chưa từng thấy bao giờ.
Nhưng...
Nàng cũng không thích một Úc Thu như vậy!
Nàng vẫn thích Úc Thu nghiêm túc nhưng lại mang vài phần khí chất lười biếng và phóng khoáng của trước kia hơn!
Ngụy Vô Y lấy lại vẻ lãnh tĩnh, trong tay nàng huyễn hóa ra một bả trường kiếm màu vàng, rồi cất một tiếng cười gằn.
"Mấy tên xấu xí, mà cũng muốn đến cướp tân lang của bản Thánh nữ! Muốn c.h.ế.t! Hôm nay các ngươi hãy cùng đám U Linh này chôn thây tại đây đi!"
Xấu xí?
Bảy người liếc mắt nhìn nhau, dung mạo sau khi dịch dung của bọn hắn không thể coi là xấu, cùng lắm chỉ là không ưa nhìn mà thôi. Nếu so với dung mạo dịch dung hồi còn ở nơi phóng trục tại Đông Châu, thì dáng vẻ hiện tại quả thực đã đẹp hơn nhiều lắm rồi.
Nhưng điều bọn hắn không hề hay biết chính là, dung mạo lúc này của bọn hắn, khi đứng cạnh Úc Thu, quả thực là một trời một vực, bọn hắn bị dìm cho đến mức còn không bằng cả bùn nhơ.
Úc Thu thu lại nụ cười, hắn cất bước đi vòng ra bên cạnh bảy người bọn hắn, hạ giọng hỏi một câu, "Các ngươi có được không?"
"Thu ca, bây giờ là huynh không được đó!" Mộ Dận buột miệng nói một câu.
Sắc mặt Úc Thu sa sầm lại.
"A Dận, đừng có ép ta phải đ.á.n.h ngươi ngay bây giờ!"
Ngụy Vô Y siết chặt trường kiếm, ánh mắt lạnh đi, thân hình lóe lên lao về phía bọn hắn tấn công. Tốc độ của nàng cực nhanh, hơn nữa còn ra toàn chiêu chí mạng.
Keng——
Hai thanh kiếm giao nhau, vang lên một tiếng va chạm chói tai, sắc lẻm.
Sắc mặt Ngụy Vô Y hơi thay đổi, nàng phát hiện ra thực lực của thiếu nữ trước mắt này lại có thể tương đương với mình.
Vân Tranh khẽ nhướng mày, đáy mắt ngập tràn vẻ ngông cuồng, nở một nụ cười ngọt ngào, "Vẫn chưa tự giới thiệu, ta tên là Vân Tranh, là đội trưởng của Phong Vân tiểu đội, chúng ta đến đây lần này, chính là để đưa đội viên Úc Thu trở về đội."
"Nếu hắn bằng lòng thành thân với ngươi, ta tất nhiên sẽ dâng lên lễ mừng, gọi ngươi một tiếng chị dâu, còn nếu hắn không muốn, thì ngươi cũng không giữ được hắn đâu!"
Ngụy Vô Y cũng không hề bị chọc giận, trong lòng trái lại càng thêm kiêng dè, nàng bỗng nở một nụ cười lạnh lẽo.
"Nực cười, một cái Phong Vân tiểu đội thì tính là cái gì?"
"Nam nhân mà Ngụy Vô Y ta muốn, chưa từng có ai không chiếm được! Kẻ cản đường ta, c.h.ế.t!"
Vân Tranh từ từ ngước mắt lên, "Vậy thì cứ thử xem!"
Ngay sau đó, hai người bọn nàng liền lao vào giao đấu.
Kiếm phong sắc bén, vô tình làm hư hại không ít nơi trong Úc phủ.
Những nơi khác cũng đang chìm trong đại hỗn chiến, phủ đệ vừa mới xây xong đang trong quá trình biến thành một đống phế tích.
Úc Thu chứng kiến cảnh này, trong lòng không khỏi kinh ngạc, thực lực của Tranh Tranh lại có thể tiến bộ đến mức này, vừa mừng cho nàng, trong lòng hắn cũng dâng lên một nỗi cô đơn lạc lõng, bởi vì hắn khó mà theo kịp bước chân của nàng.
Mạc Tinh đột nhiên hỏi, "Úc Thu, ngươi ở phe U Linh tộc đúng không?"
"Ừm." Úc Thu hoàn hồn, gật đầu, khóe môi khẽ nhếch lên, "Đến lúc ra tay rồi."
"Đó là đương nhiên!"
"Làm một trận ra trò đi!"
Những đồng đội Phong Vân để lại đối thủ Ngụy Vô Y cho Vân Tranh, còn bọn hắn thì nhanh chóng gia nhập vào trận đại hỗn chiến, trong khi đó, ở phía trên phủ đệ, thủ lĩnh hai phe cũng đang giao chiến vô cùng kịch liệt.
Nhân tộc ở Ngụy thành chứng kiến hai phe giao chiến, bọn hắn cân nhắc lợi hại, tự giác gia nhập vào phe đồ sát U Linh, dù sao thì bọn hắn cũng phải dựa vào Minh chủ và Thánh nữ để khống chế U Linh tộc, mới có được cuộc sống ấm no sung túc.
Ngày càng có nhiều người gia nhập.
Trong lúc giao tranh, Ngụy Thành Nguyệt đã b.ắ.n một quả pháo hoa tín hiệu, liên minh Nhân tộc ở các thành trì khác trông thấy tín hiệu, liền lập tức chạy đến cứu viện.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Chỉ là, điều khiến bọn hắn không thể ngờ tới chính là, đám U Linh lại có thể lấy chính thân thể U Linh của mình làm kết giới, phong tỏa từng tòa thành trì, khiến bọn hắn không cách nào đến được Ngụy thành để cứu viện.
Đây là một cuộc phản kích đã được mưu tính từ trước!
Một cuộc phản kích đến từ U Linh tộc, bộ tộc đã phải chịu đựng áp bức từ rất lâu
--------------------
--------------------------------------------------