Thiếu nữ thu hồi tầm mắt.
"Đều đứng lên cả đi."
"Tạ Thần Chủ!" Chúng thần đồng thanh trả lời, sau đó lần lượt đứng dậy. Ly Dạ cùng bọn hắn ngẩng đầu nhìn về phía Thần Chủ, dung nhan của Thần Chủ vẫn giống như trước kia, không có một chút xíu thay đổi nào.
Ngược lại là bọn hắn vẫn luôn trưởng thành lớn lên.
Thiếu nữ thần sắc hờ hững hỏi.
"Trong một vạn năm này, trong vòng ba nghìn giới có thể có phát sinh đại sự gì không?"
Ly Dạ cũng không có nôn nóng tiến lên trả lời, mà là chờ đến cuối cùng.
Nguyệt Minh tranh lấy trả lời: "Thần Chủ, bọn ta rất nhớ Ngài."
Chúng thần: "..."
Thiếu nữ vẫn như cũ mặt không đổi sắc, nhưng lại khiến cho những Thiên Sinh Thần Tộc mới sinh ra kia kinh hồn bạt vía, trong lòng không khỏi thầm nghĩ: Nguyệt Minh đại nhân là thật sự mãnh liệt nha, cư nhiên dám nói ra lời như vậy?!
Mà lúc này, thiếu nữ khẽ ứng một tiếng.
"Ừm."
Nguyệt Minh mặt lộ vẻ vui mừng, vừa mới còn muốn nói cái gì đó, lại bị Minh Chiêu lên tiếng đ.á.n.h gãy: "Thần Chủ, ta muốn cùng Ngài bẩm báo một số sự tình."
"Được."
Nguyệt Minh sửng sốt một chút, sau đó hung tợn trừng Minh Chiêu mấy cái, cảm xúc của hắn bắt đầu bạo táo lên, nhưng bởi vì Thần Chủ ở tại nơi này, hắn nhịn xuống.
Minh Chiêu đã bắt đầu bẩm báo.
Mà những thần minh mới sinh ra kia thấy được Nguyệt Minh cư nhiên không có phát hỏa, chấn kinh rồi.
Dĩ vãng chỉ cần Nguyệt Minh tức giận, cho dù Ly Dạ đại nhân và Phong Âm đại nhân bọn hắn đều khuyên không được, hiện giờ lại giống như một đứa trẻ ngoan ngoãn vậy.
Trong lòng chúng thần đối với Thần Chủ càng thêm kính sợ.
...
Ước chừng nửa canh giờ sau.
Tất cả thần minh đều đem sự tình bẩm báo xong, lần lượt lui xuống.
Nhưng Ly Dạ lại một mình ở lại bên trong thần điện.
"Thần Chủ, đã lâu không gặp."
Thiếu nữ khẽ "ừm" một tiếng.
Ly Dạ biết sau khi Thần Chủ trở về, nhất định sẽ đi tới mỗi một nơi trong ba nghìn giới để xem một chút, cho nên ánh mắt hắn chân thành nhìn Thần Chủ, khẩn cầu nói: "Thần Chủ, có thể hay không cho phép ta đi theo Ngài cùng đi thị sát các đại lục?"
Thiếu nữ thần tình hờ hững, nàng chậm rãi đứng dậy, từng bước một hướng về vị trí của hắn đi tới.
Ly Dạ nhìn Thần Chủ càng ngày càng gần, tim đập như nổi trống, hắn hô hấp hơi trệ một chút.
"Ly Dạ."
Ngón tay Ly Dạ hơi cuộn lại, căng thẳng không thôi.
"Ngươi lớn rồi."
Một câu nói, khiến nhãn mâu Ly Dạ hơi biến đổi, tâm hồ của hắn phảng phất như dâng lên những đợt sóng hung dũng, là kích động, cũng là sự hưng phấn vô pháp áp chế xuống được.
Ly Dạ cúi đầu, thử che đậy thần tình của mình, hắn thấp giọng nói: "Phải ạ, Thần Chủ."
Thiếu nữ ngữ khí bình tĩnh: "Ngươi những năm dĩ vãng này, làm được rất không tệ."
Ly Dạ lần nữa ngẩng đầu, khóe miệng rạng rỡ nụ cười vui sướng, ngữ khí hắn nhu hòa: "Là Thần Chủ giáo đạo có phương pháp, khiến Ly Dạ không dám quên đi chức trách của mình. Ly Dạ, những năm này, rất nhớ Ngài, càng là tưởng niệm, Ly Dạ chính là muốn đem hết thảy đều làm tốt."
Thiếu nữ lúc này, căn bản nghe không ra trong lời nói của Ly Dạ có ẩn ý.
Bởi vì nàng tình cảm nhạt nhẽo, không thể đối với cảm xúc của người khác cảm động lây. Nhưng nàng có thể cảm nhận được cảm xúc của Ly Dạ nảy sinh biến hóa.
Ly Dạ lại nói: "Thần Chủ, Ly Dạ lớn rồi, Ly Dạ muốn giúp Ngài xử lý nhiều sự tình hơn."
Thiếu nữ mặt không biểu tình, chẳng qua là bình tĩnh liếc mắt nhìn hắn một cái, cũng không có mở miệng đáp lại.
"Chuyện thị sát, bản thần tự mình đi là có thể rồi."
Ly Dạ sửng sốt, thần sắc hắn khá là mất mát.
Hắn nhịn không được đang suy nghĩ, có phải bản thân đã bộc lộ quá nhiều ý nghĩ trong lòng, khiến Thần Chủ đối với hắn nảy sinh phòng bị rồi hay không?
Ánh mắt Ly Dạ hơi tối lại, hắn chỉ có thể nói: "Thần Chủ, Ly Dạ đều nghe theo Ngài."
Mà ngay tại lúc này——
Ngoài điện xuất hiện mấy vị thần minh.
Chính là Nguyệt Minh, Phong Âm, Bùi An, Nhạc Sa, Minh Chiêu.
Nhạc Sa giơ tay chắp tay thi lễ, cười rạng rỡ nói: "Thần Chủ vĩ đại, chúng ta mời Ngài tiến về Linh Quả Thụ Viên, thưởng thức linh quả tươi mới! Linh Quả Thụ gần như đều là Nhạc Sa chuyên cần nỗ lực trồng xuống!"
Nhạc Sa hiện giờ đã là dáng vẻ thiếu niên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1809-ngoai-truyen-thien-tien-kiep-vien-co-13.html.]
Thiếu nữ nghe vậy, nâng mắt nhìn qua.
Dưới ánh mắt chờ đợi của bọn hắn, nàng khẽ gật đầu một cái.
Bọn người Nhạc Sa cuồng hỉ.
Mà ngoài Linh Quả Thụ Viên, chúng thần đã đang chờ đợi.
Chúng thần đều biết rõ Linh Quả Thụ Viên này là do bọn người Lạc Sa chuyên môn vì Thần Chủ mà xây dựng nên, bởi vậy trong suốt một vạn năm tới nay, không có mấy vị thần minh có thể tiến vào trong đó.
"Ta đến tận bây giờ, vẫn còn chưa được nếm qua linh quả đâu!"
"Lúc trước Tuân Ngũ trộm chạy vào Linh Quả Thụ Viên, còn chưa hái được một gốc linh quả nào, đã bị Lạc Sa đại nhân, Minh Chiêu đại nhân, Nguyệt Minh đại nhân, Phong Âm đại nhân liên thủ bạo tấu, sợ đến mức Tuân Ngũ không bao giờ dám tiến vào Linh Quả Thụ Viên nữa đâu ha ha ha..."
Mà Tuân Ngũ lúc này, đã trưởng thành thành dáng vẻ của một thiếu niên thanh tú, nghe thấy mấy vị thần minh khác đang nói về chuyện xấu hổ của hắn, hắn hừ lạnh một tiếng.
Bốn vị thần chức thần minh liên thủ bạo tấu, ai mà gánh được cho nổi?!
Dù sao hắn cũng gánh không được!
Linh quả tuy rằng hấp dẫn người, nhưng mạng nhỏ vẫn là quan trọng hơn.
"Thần Chủ tới rồi!"
Nghe thấy lời này, chư thần lập tức căng thẳng thân thể, vội vàng bày ra dáng vẻ khiêm tốn, ngoan ngoãn.
Bọn hắn hướng về Thần Chủ chắp tay thi lễ, sau đó liền cùng Thần Chủ đang tiến vào Linh Quả Thụ Viên, khi tiến vào trong đó, liền ngửi thấy một cỗ mùi linh quả thơm ngọt.
Không ít Thần tộc nuốt nuốt nước miếng.
Không thể không nói, linh quả do đích thân Lạc Sa đại nhân gieo trồng chính là thơm!
Còn chưa đợi chúng thần phản ứng kịp, liền thấy bọn người Ly Dạ mấy vị đại nhân tranh tiên khủng hậu mà đi hái lấy những quả linh quả tốt nhất, sau đó theo cách nhanh nhất hiến cho thiếu nữ.
Chúng thần đều ngẩn ngơ cả người.
Dĩ vãng đối với bọn hắn thập phần cao lãnh các vị đại nhân, hiện tại đối với Thần Chủ cư nhiên lại sủng nịnh như thế.
Thần Chủ sẽ chọn linh quả của ai đây?
Tất cả ánh mắt của thần minh đều đặt ở trên người của Thần Chủ, lặng lẽ chờ đợi sự lựa chọn của nàng.
Lạc Sa: "Cái này ăn ngon hơn."
Nguyệt Minh: "Cái này lớn nhất."
Ly Dạ: "Cái này ngọt nhất."
Minh Chiêu: "Cái này đẹp nhất."
Bùi An: "Cái này ăn ngon nhất."
Phong Âm: "Cái này vừa lớn vừa ngọt lại vừa đẹp mắt vừa ăn ngon."
Thiếu nữ đưa tay, cầm lấy linh quả trong tay Phong Âm.
Mà bọn người Nguyệt Minh mấy người quay đầu liếc mắt nhìn Phong Âm một cái, cảm thấy nàng thực sự quá mức gian xảo rồi.
Phong Âm cười: "Hì hì."
Bọn người Lạc Sa đành phải tự mình ăn.
Mà Lộc Quyết cùng một chúng Thần tộc thì mắt ba ba nhìn về phía hướng của Thần Chủ, bọn hắn cũng muốn ăn linh quả.
Thiếu nữ nhạt giọng nói: "Ăn đi."
Nghe thấy lời này, các Thần tộc còn lại lập tức nói tạ ơn, sau đó tựa như một trận gió, chạy tới dưới các gốc cây linh quả, hái lấy linh quả.
Thiếu nữ nói: "Lạc Sa, sau này để bọn hắn cũng ăn đi."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
"Tốt, ta đều nghe Thần Chủ." Lạc Sa nghe vậy, nhu thuận gật gật đầu.
Thiếu nữ c.ắ.n một ngụm linh quả, vị ngọt lan tỏa tới khoang miệng, có một loại ấm áp nói không nên lời, khiến cho chân mày nàng chậm rãi giãn ra.
Mà một màn này, đã bị Lộc Quyết thu vào trong mắt, hắn cũng đi theo cười, hắn thầm hạ quyết định, sau này hắn cũng muốn gieo trồng một gốc cây linh quả, đem linh quả ăn ngon nhất hiến cho Thần Chủ.
...
Vài ngày sau, thiếu nữ một mình đi trước các địa phương của Tam Thiên Giới để thị sát tình hình.
Mà Sóc, cũng xuất hiện.
Nàng cũng phát hiện ra sự tồn tại của hắn, thế nhưng lại không có chủ động cùng hắn nói chuyện.
Sóc cũng không có quấy rầy nàng, chẳng qua là lặng lẽ đi theo ở bên cạnh hắn.
Quá nửa tháng sau, thiếu nữ mới cùng hắn nói một câu nói đầu tiên.
"Sóc, ngươi thích làm Phú Thần của Tam Thiên Giới không?"
"Thích."
Sóc ngước mắt nhìn nàng sâu sắc, không có một chút do dự.
--------------------
--------------------------------------------------