Dư Liễu trưởng lão nhìn thấy hắn ăn uống đến mức ngốn ngấu như hổ đói, sắc mặt khẽ trầm xuống.
Hắn nhịn không được mà lên tiếng: "Không Dạ, bình thường phải hảo hảo ăn cơm, sống tiếp mới là điều căn bản nhất."
Tiểu Không Dạ nghe lời ấy, thần sắc nghiêm túc gật gật đầu.
Dư Liễu trưởng lão lại dặn dò Tiểu Không Dạ thêm vài câu, sau đó mới đứng dậy mở cửa phòng, khi nhìn thấy Dương Ngọc đang canh giữ ở ngoài phòng, thần sắc hắn bỗng chốc hơi trầm xuống một chút.
Mà Dương Ngọc vừa thấy thần tình này của Dư Liễu trưởng lão, trái tim tức khắc treo ngược lên tận cổ họng, trong lòng thầm lo sợ: "Cái giống hạ tiện này chẳng lẽ đã bị Dư Liễu trưởng lão gặng hỏi ra điều gì rồi sao?!"
Dương Ngọc đau đáu sợ hãi mà gọi một tiếng: "Dư Liễu trưởng lão."
Ánh mắt Dư Liễu trưởng lão híp lại: "Bản trưởng lão phải ra ngoài một đoạn thời gian, hãy hảo hảo trông nom Không Dạ, về phương diện ăn mặc dùng tới, đừng có bạc đãi hắn."
Dương Ngọc nghe thấy lời này, trong lòng mới tức thì thở phào nhẹ nhõm, nghe giọng điệu này của Dư Liễu trưởng lão, chắc chắn là không có phát hiện ra những chuyện nàng đã từng làm với Không Dạ.
"Rõ, thưa Dư Liễu trưởng lão."
Dư Liễu trưởng lão lạnh lùng liếc mắt nhìn Dương Ngọc một cái, sau đó liền rời đi.
Sau khi Dư Liễu trưởng lão đi rồi, Dương Ngọc liền nhanh chóng trở lại trong phòng, mà lúc này Không Dạ vẫn còn ngồi ở bên bàn cơm, hắn đang ăn nốt một chút cơm cặn canh thừa còn lại.
Dương Ngọc thấy thế, cười lạnh nói: "Ăn ăn ăn, chỉ biết có ăn thôi sao? Lát nữa đem bát đũa đi rửa sạch hết cho ta, nghe rõ chưa?"
Tiểu Không Dạ dùng ánh mắt sợ hãi nhìn nàng, hắn đã biết ngay mà, một khi lão bá bá rời đi, Ngọc di sẽ trở nên rất hung dữ, hắn dùng ngữ khí nhát gan gật đầu: "... Vâng, Ngọc di."
Dương Ngọc hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không có tiếp tục hành hạ Tiểu Không Dạ nữa.
Tiểu Không Dạ ăn xong, bèn bưng bát đũa ra phía ngoài rửa.
Trong phòng chỉ có một cái giường, Dương Ngọc là không có khả năng để cho cái giống hạ tiện nhỏ bé này ngủ cùng chỗ với mình, cho nên hắn chỉ có thể ngủ ở trên mặt đất.
Mà trên mặt đất thì vừa ẩm ướt vừa lạnh giá, Tiểu Không Dạ chỉ có duy nhất một cái chăn đơn mỏng manh, đêm xuống trời trở lạnh, hắn chỉ có thể co quắp người lại.
Hắn cũng đã từng thử len lén bò lên cái giường ấm áp, thế nhưng sau khi bị Dương Ngọc phát hiện, nàng liền tung một cước đá văng hắn xuống dưới.
Tiểu Không Dạ đau đến mức toàn thân co rút.
Hơn nữa còn phải hứng chịu một trận đòn roi tàn độc.
...
Ngày tháng cứ thế từng ngày trôi qua, Tiểu Không Dạ mỗi ngày đều phải làm việc, hơn nữa còn trở thành "đồ chơi" cho đám vương t.ử công chúa kia, có kẻ bắt hắn làm ngựa, cũng có kẻ bắt hắn làm chó...
Tiểu Không Dạ vết thương cũ chưa lành, vết thương mới đã thêm vào.
Hắn ở trong đám trẻ con cùng lứa tuổi trông đặc biệt gầy yếu, lại còn thấp bé, gương mặt hắn còn hơi có vẻ lõm xuống, nhìn qua liền thấy không đặc biệt được lòng người cho lắm.
Thời gian trôi qua rất nhanh, nhưng lại tựa hồ như trải qua vô cùng đằng đẵng.
Tiểu Không Dạ đã hơn sáu tuổi rồi, còn hai tháng nữa là hắn tròn bảy tuổi.
Dư Liễu trưởng lão ra ngoài làm việc, vừa đi liền đi suốt mấy năm, đến nay vẫn chưa trở về.
Bình đan d.ư.ợ.c mà hắn giao cho Tiểu Không Dạ, hiện giờ chỉ còn lại duy nhất một viên đan dược.
Lúc này Tiểu Không Dạ cũng không còn bị động như khi hai ba tuổi nữa, hắn đã biết nghe trộm cuộc trò chuyện của người khác, thu thập được những đại sự liên quan đến hoàng cung.
Hắn biết phụ thân của mình chính là Dị tộc Đại vương A Mộc Tháp · Kim Ô, mẫu thân là một thị nữ giặt quần áo, mà mẫu thân của hắn đã qua đời vì khó sinh.
Hắn cũng lờ mờ biết được thiên phú tu luyện của mình rất tốt, thế nhưng hắn không rõ vì sao phụ thân của mình lại không cần hắn, tùy ý để hắn bị những kẻ gọi là "ca ca tỷ tỷ" này ức hiếp.
Con cái của Dị tộc Đại vương có rất nhiều, nhưng chỉ có được hắn thừa nhận, những đứa trẻ có quan hệ huyết thống này mới có thể được gọi là vương t.ử và công chúa, còn như những đứa trẻ không được thừa nhận thì chỉ giống như nô bộc mà trưởng thành.
Cho nên, tất cả hài t.ử đều phải tìm cách lấy lòng để có được sự yêu thích của Dị tộc Đại vương.
Thân phận của Dị tộc Đại vương cũng lăng giá trên tất cả mọi người.
Tiểu Không Dạ rất ít khi có cơ hội được ra ngoài, cũng không có mấy ai thương xót cho cảnh ngộ của hắn. Bởi vì gần như tất cả người Dị tộc đều là hạng người nịnh trên đạp dưới.
Tiểu Không Dạ vẫn đang âm thầm chờ đợi Dư Liễu trưởng lão trở về, bởi vì Dư Liễu trưởng lão đã từng nói qua, đợi đến khi hắn bảy tuổi, là có thể dẫn hắn đi gặp phụ thân của mình, hơn nữa còn có thể đạt được cơ hội tu luyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1828-ngoai-truyen-a-moc-thap-khong-da-5.html.]
Chỉ còn lại đúng hai tháng, hắn sẽ tròn bảy tuổi.
Cho nên, trong lòng hắn càng thêm giày vò, đặc biệt kỳ phán Dư Liễu trưởng lão có thể trở về.
Thỉnh thoảng hắn sẽ hỏi Dương Ngọc về chuyện khi nào Dư Liễu trở về, nhưng rất nhiều lần, đều chỉ nhận được một cái tát của Dương Ngọc.
Sau đó nàng cả giận nói: "Ngươi cái thứ nghiệt chủng này, là ta đối với ngươi không đủ tốt sao?!"
"Không có, không có, Ngọc dì ngươi đối với ta tốt lắm." Mặc dù gò má bị đ.á.n.h đến đau đớn khó nhịn, Tiểu Không Dạ vẫn thảo hảo mà nói.
Dương Ngọc cười lạnh một tiếng, nàng đưa tay túm chặt lấy tóc của hắn, sau đó thô bạo mà kéo hắn ra ngoài phòng.
"Quỳ xuống, không có sự cho phép của ta, nếu ngươi dám đứng lên, ta liền dùng kim bạc đ.â.m c.h.ế.t ngươi!"
Tiểu Không Dạ bị đẩy một cái lảo đảo, hắn không có phản kháng, trực tiếp quỳ xuống.
Hắn rũ đầu, da đầu vừa bị túm truyền tới cảm giác đau rát như lửa đốt, gò má của hắn vẫn còn sưng tấy, hắn không có lưu lệ, mà là lặng lẽ nắm chặt ngón tay, ánh mắt lóe lên hận ý.
Hắn căm ghét Dương Ngọc.
Từ nhỏ đến lớn, nguồn gốc những tao ngộ thê t.h.ả.m của hắn, có một nửa đều nguồn gốc từ Dương Ngọc, một nửa khác chính là các vương t.ử công chúa của dị tộc.
Những người này hư ngụy cực điểm, từ trong xương tủy đã thấu ra sự xấu xa.
Tiểu Không Dạ muốn tĩnh đãi thời cơ, đợi Dư Liễu trưởng lão đưa hắn thoát ly khổ hải.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Thế nhưng, còn chưa đợi được Dư Liễu trưởng lão trở về, hắn đã vào một ngày nọ bị Dương Ngọc đưa ra khỏi Hoán Y phân viện.
Tiểu Không Dạ nhận ra không phù hợp, đôi nhãn mâu màu xanh lục của hắn khẽ nâng lên, căng thẳng mà hỏi Dương Ngọc: "Ngọc dì, chúng ta phải đi đâu vậy?"
Dương Ngọc nghe vậy, lộ ra mỉm cười: "Đi tới một nơi mà ngươi vẫn luôn rất mong chờ."
Tiểu Không Dạ nhìn thấy nụ cười của nàng, tâm trạng trầm xuống, chân mày cau lại, lộ ra thần sắc sợ hãi, mà một màn này bị Dương Ngọc nhìn vào trong mắt, khiến nàng nhất thời có chút không vui, đầu ngón tay của nàng dùng lực đ.â.m mạnh vào da thịt của Tiểu Không Dạ.
Tiểu Không Dạ đau đến mức sắc mặt đều biến đổi.
"Ngọc dì..."
Dương Ngọc ôn nhu cười một tiếng: "Không Dạ, Ngọc dì đối với ngươi tốt như thế, ngươi vì sao lại lộ ra biểu tình như vậy? Nương thân của ngươi không còn nữa, là ai một mực chăm sóc ngươi? Là Ngọc dì a, Ngọc dì cực khổ đem ngươi nuôi nấng trưởng thành, cho nên, ngươi phải ngoan ngoãn nghe lời Ngọc dì."
Tiểu Không Dạ ánh mắt yên lặng mà nhìn nàng.
Mà Dương Ngọc bị hắn nhìn chằm chằm như vậy, lại có vài phần tâm hư.
Cái thứ nghiệt chủng này càng lớn lên, ánh mắt liền lại càng sắc bén.
Dương Ngọc có đôi khi bị hắn nhìn chằm chằm, giống như bị một con rắn độc nhìn chằm chằm, nhịn không được mà nổi da gà.
Dương Ngọc thu hồi tay, để che đậy sự tâm hư của nàng, nàng trực tiếp giơ tay tát Không Dạ một cái tát, đem gò má vẫn chưa tiêu sưng của Không Dạ đ.á.n.h đến càng sưng hơn.
Tiểu Không Dạ suýt chút nữa đứng không vững chân.
Dương Ngọc trực tiếp túm lấy hắn hướng về một phương hướng nào đó rất nhanh đi tới.
"Ngọc dì, buông ta ra, ta muốn trở về!" Trong lòng Tiểu Không Dạ dâng lên dự cảm bất an mãnh liệt, hắn lần đầu tiên giãy giụa.
Hắn muốn hất tay của Dương Ngọc ra.
"Ta muốn trở về!" Không Dạ tiếng lớn mà hét lên, thử đồ đem ánh mắt của người chung quanh thu hút tới, nào ngờ tới hắn còn chưa hét được mấy tiếng, đã bị Dương Ngọc một bả bịt kín miệng.
"Câm miệng! Ngươi thật là phản rồi!"
Dương Ngọc vừa kinh vừa tâm hư, nàng dùng lực bịt chặt miệng của Tiểu Không Dạ, sau đó bế hắn lên, hướng về một phương hướng nào đó nhanh chóng mà đi.
Tiểu Không Dạ phấn lực giãy giụa.
Hắn không cần đi, hắn muốn đợi lão bá bá trở về.
--------------------
--------------------------------------------------