Thần quang?
Vân Tranh lòng thầm kinh ngạc, đôi mày thanh tú khẽ chau lại khi đăm đăm nhìn cậu bé trước mặt, nàng khó hiểu cất tiếng hỏi: "Thế nào gọi là thần quang?"
Cậu bé ngây ra một thoáng, rồi mới rành rọt đáp lại từng lời: "Tỷ tỷ, thần quang chính là dấu hiệu của người sau này có thể trở thành thần minh, mà thần quang trên người tỷ lại vô cùng đậm đặc. Đôi mắt của ta có thể nhìn thấy những thứ khác thường, chẳng hạn như thần quang trên người tỷ vậy."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Vân Tranh không khỏi bật cười: "Ngươi tin ta chỉ vì chuyện này thôi sao?"
Gương mặt cậu bé thoáng ửng hồng, hắn vội lắc đầu.
“Không chỉ vì lý do đó đâu.”
Nghe vậy, Vân Tranh khẽ nhướng mày, không kìm được lòng hiếu kỳ mà hỏi: "Còn có lý do nào khác nữa à?"
“Sau này tỷ tỷ sẽ là một bậc thần minh, nên ta muốn tìm tỷ để làm chỗ dựa.” Gương mặt cậu bé đỏ bừng lên, vẻ ngượng ngùng hiện rõ, hắn càng nói, ánh mắt lại càng lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào Vân Tranh.
Đúng là một đứa trẻ thẳng thắn.
Trong lòng Vân Tranh nghĩ vậy, mà nàng lại rất có cảm tình với những đứa trẻ có tính cách thẳng thắn như thế này.
Nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu hắn rồi mỉm cười nói: "Vậy cũng được. Đợi sau này khi ta trở thành thần minh, ta có thể làm chỗ dựa cho ngươi, nhưng có một điều kiện: ngươi không được làm những chuyện mà ta không thể chấp nhận, chẳng hạn như những việc thương thiên hại lý. Được không?"
“Vâng ạ!” Cậu bé gật đầu lia lịa, gương mặt đỏ bừng, khiến cho dung mạo vốn đã tinh xảo của hắn trông lại càng thêm đáng yêu, khiến người ta không khỏi thấy thương.
“Ngươi tên là gì?”
Cậu bé đáp: "Ta họ Câu, tên là Ngọc Thương. Ta là Thiếu Thần Chủ của gia tộc Câu Chiến Thần ở Minh Châu, Câu Ngọc Thương."
“Tỷ tên là Dung Tranh.” Vân Tranh mỉm cười đáp lại, nàng chưa có ý định nói cho hắn biết tên thật của mình ngay lúc này. Dù sao đi nữa, đối với một cậu bé mới quen biết chưa đầy một khắc, nàng vẫn chưa thể hoàn toàn buông bỏ lòng cảnh giác.
“Tên của tỷ thật hay.” Câu Ngọc Thương thật lòng khen ngợi.
Vân Tranh mỉm cười.
Nàng không kìm được mà đưa mắt nhìn quanh, phát hiện ra đám người kia vẫn chưa từ bỏ ý định, vẫn đang ráo riết tìm kiếm tung tích của mình.
Mà vị Thần Nữ kia vẫn còn ở trên Tiên Châu phía trên, tỏ rõ thái độ rằng nếu không tìm được nàng thì quyết không rời đi.
Vân Tranh thu lại ánh mắt, lặng lẽ dùng thần thức truyền tin cho những người bạn đồng hành của mình, kể cho họ nghe đầu đuôi sự việc và bảo họ cứ tùy cơ ứng biến trước đã.
Lúc này tai mắt khắp nơi, không tiện để gặp mặt.
Hơn nữa, nếu Đoạn trưởng lão biết nàng đã trốn thoát, chắc chắn sẽ theo dõi nhất cử nhất động của những người bạn đồng hành.
Sắc mặt Vân Tranh khẽ trầm xuống, nàng cúi đầu nhìn mu bàn tay mình. Một khi nàng sử dụng linh lực, hình đồ đằng của Đông Giáo Từ sẽ hiện ra, và đến lúc đó, thân phận người của Đông Giáo Từ sẽ bị bại lộ.
Hình đồ đằng này, nhất định phải xóa bỏ.
Câu Ngọc Thương thấy Vân Tranh cứ nhìn chằm chằm vào mu bàn tay mình, trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ, kết hợp với tình cảnh hiện giờ, hắn liền đoán ra được bảy tám phần sự việc.
Câu Ngọc Thương ghé sát lại gần Vân Tranh, hỏi nhỏ: “Tỷ tỷ, có phải tỷ muốn xóa bỏ ấn ký đồ đằng không?”
“Có cách nào xóa bỏ được không?” Vân Tranh cũng không vòng vo nữa mà hỏi thẳng.
Nàng biết rằng mỗi gia tộc hay thế lực đều có ấn ký đồ đằng riêng, có cái được khắc trên mu bàn tay, có cái lại được khắc ở những nơi khác trên cơ thể.
Vậy nên, ấn ký đồ đằng cũng không phải là thứ gì quá hiếm lạ.
“Có.”
Câu Ngọc Thương gật đầu, nói tiếp: “Có hai cách. Một là tỷ tỷ cần phải đột phá đến Chân Thần Cảnh. Hai là tỷ cần phải gia nhập một thế lực khác, dùng ấn ký đồ đằng của thế lực mới để che lấp và thay thế cho ấn ký cũ.”
Vân Tranh: “...”
Đôi mắt Câu Ngọc Thương sáng lấp lánh, tựa như viên ngọc quý phủ bụi vừa được lau sạch, trong veo và rạng rỡ. “Hay là... tỷ gia nhập gia tộc của chúng ta đi, Câu gia chúng ta sẽ rất chào đón tỷ.”
“Hoặc chỉ cần ghi danh thôi cũng được.”
Vân Tranh có chút dở khóc dở cười, nhưng nàng vẫn khéo léo từ chối trước.
Nàng không muốn tùy tiện gia nhập một gia tộc nào, dù chỉ là trên danh nghĩa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1168.html.]
Vẻ mặt Câu Ngọc Thương thoáng chút thất vọng, nhưng rồi hắn vẫn lễ phép cúi đầu: “Tỷ tỷ, vừa rồi là Ngọc Thương đã thất lễ.”
“Không sao đâu.”
…
Nửa canh giờ sau, đám người đang truy tìm Vân Tranh cuối cùng cũng đã tạm lắng xuống.
Và trong khoảng thời gian đó, đã có không ít người tiến vào bên trong Thông Thiên Uyên.
Cái gọi là Thông Thiên Uyên, quả thực đúng là từng tầng từng tầng nối thẳng lên trời.
Ngước mắt nhìn lên, tiên khí lượn lờ, những dãy núi hùng vĩ trập trùng, vách đá cheo leo lớp lớp. Từ đỉnh thấp đến non cao, ngọn nối ngọn kéo dài bất tận.
Ở lối vào bên trái, lại có không ít cửa ải, dường như được lập ra để rèn luyện. Còn lối vào phía bên phải, là một khu rừng rậm che trời khuất nắng, đen kịt một màu, một cảm giác hiểm nguy ngột ngạt ập thẳng vào mặt.
Lối vào ngay chính giữa lại là một chiếc thang bắc lên trời, đỉnh thang chìm nghỉm trong mây mù che phủ, nhìn mãi cũng chẳng thấy đâu là điểm cuối.
Ba lối vào, mỗi nơi một vẻ.
Cả ba đều không thấy điểm tận cùng, Thông Thiên Uyên quả thực rộng lớn đến mức khó mà tưởng tượng nổi.
Và khu vực rìa ngoài của Thông Thiên Uyên chính là nơi đám ma thú trong khu rừng bên phải kia sinh sống. Đây cũng là nơi Đoạn trưởng lão định đưa các ứng viên đến để kiểm tra sơ bộ.
Vân Tranh đảo mắt nhìn một vòng các thế lực lớn xung quanh, khí chất và y phục trên người họ tuyệt đối không phải thứ mà người thường có thể sánh bằng, hiển nhiên đều xuất thân từ các đại gia tộc hoặc thế lực hùng mạnh. Hơn nữa, ngoại trừ thị vệ và thị nữ, thực lực của những người còn lại đều từ Bán Thần Cảnh trở lên.
Lẽ nào đây chính là các Thần gia lớn của Ngũ Châu?
Vân Tranh nhíu mày hỏi: “Ngọc Thương, tại sao các ngươi lại đến Thông Thiên Uyên? Lẽ nào nơi này chính là địa điểm mà Viễn Cổ Tổ Long sắp hiện thế?”
Câu Ngọc Thương ngẩn ra một lúc.
“Không hẳn là Thông Thiên Uyên, vì Thần Miếu đã chỉ ra năm địa điểm ở Hoang Châu, Thông Thiên Uyên chỉ là một trong số đó. Nghe nói cả Thần T.ử và Thần Nữ đều sẽ đến Thông Thiên Uyên, thế nên người đổ về đây mới đông hơn.”
Nghe đến đây, Vân Tranh càng lúc càng cảm thấy Thần Miếu chính là trung tâm của Ngũ Châu.
Bởi lẽ không một thế lực nào có thể đối chọi lại với Thần Miếu Ngũ Châu.
Thần Tử…
Ánh mắt Vân Tranh khẽ tối lại, A Thước bao giờ mới đến?
Câu Ngọc Thương mỉm cười nói: “Tỷ tỷ, tỷ có đi cùng chúng ta vào Thông Thiên Uyên không? Nếu có thì chúng ta phải đợi thêm vài canh giờ nữa, vì phụ mẫu của ta vẫn chưa tới kịp, họ bị chậm trễ giữa đường rồi.”
Vân Tranh gật đầu, “Nếu tiện, ta muốn đi cùng các ngươi.”
Câu Ngọc Thương lập tức đồng ý, “Đương nhiên là tiện rồi!”
Thấy hắn kích động như vậy, Vân Tranh bật cười, rồi dịu dàng xoa đầu hắn.
Nàng đang xoa đầu hắn thì trong thức hải bỗng vang lên tiếng bất mãn của đám nhóc.
Bát Đản ấm ức tố cáo: “Chủ nhân, người đã bao lâu rồi không xoa đầu chúng ta? Hay lắm, hay lắm, giờ có mới nới cũ rồi! Người thật khiến chúng ta đau lòng quá đi!”
“Nương thân, là của con!” Giọng Thập Nhị Bảo lạnh buốt, dù cách biệt không gian vẫn dấy lên sát ý với Câu Ngọc Thương.
“Phượng Phượng muốn chủ nhân xoa đầu.”
“Bạch Bạch cũng muốn.”
Nhị Bạch và Tam Phượng thì nũng nịu ra mặt.
Thao Thiết chẳng màng hình tượng mà bò rạp dưới đất, gương mặt nhỏ nhắn tóp lại ngay tức thì, uể oải nói: “Chủ nhân, đói, đói quá, muốn ăn.”
Đại Quyển mặt đơ như khúc gỗ, liếc cả đám một cái rồi lại cúi đầu đọc sách tiếp.
Cùng Kỳ khinh khỉnh hừ lạnh một tiếng.
Hỗn Độn mang vẻ mặt bỉ ổi, nở một nụ cười nhầy nhụa hết chỗ nói, hắn cúi đầu chăm chú vẽ tranh, hết tấm này đến tấm khác toàn những hình thù gớm ghiếc, rồi hễ gặp con thú nào cũng khoe, đây là Đào yêu dấu của hắn.
--------------------
--------------------------------------------------