Ninh gia chủ đứng lên, nhìn về phía bọn người Úc Thu, lộ ra thần sắc hiền từ, cười ha hả nói: "Bọn nhỏ, đừng sợ, các ngươi có thể gia nhập Ninh gia chúng ta, Ninh gia chúng ta nhất định có thể bảo hộ các ngươi!"
Lời này của hắn vừa ra, sắc mặt chúng nhân tại trường đều khẽ biến.
Ninh gia đây là vì mấy người của tiểu đội Phong Vân mà muốn đối đầu với Vân gia sao?
Không thể không nói, bọn người Phong Hành Lạn quả thực mạnh đến đáng sợ, đáng để Ninh gia vì bọn hắn mà đối đầu với Vân gia.
Lão mặt của Vân gia chủ "xoạt" một cái trầm xuống: "Ninh gia chủ, Ninh gia các ngươi thật sự muốn vì khu khu mấy kẻ tiểu bối mà đối nghịch với Vân gia chúng ta sao?"
"Ai..." Ninh gia chủ lắc đầu: "Vân gia chủ, rõ ràng là Vân gia các ngươi nhỏ mọn, ngay cả mấy kẻ tiểu bối cũng không chịu buông tha."
"Nhỏ mọn?" Sắc mặt Vân gia chủ càng thêm khó coi, "Hắn sỉ nhục Vân gia chúng ta, mục vô tôn ti, bản gia chủ chẳng lẽ không thể giáo huấn bọn hắn một chút?"
Ninh gia chủ thở dài: "Giáo huấn thì có thể, nhưng cũng đừng quá lửa! Đều là mấy đứa nhỏ, ngươi nhường nhường bọn hắn thì đã sao?"
Vân gia chủ bị Ninh gia chủ mắng cho sắc mặt xanh mét, đây mà gọi là đứa nhỏ sao? Bọn hắn đều đã mười tám tuổi, đã là người trưởng thành rồi.
Vân gia chủ đương lúc gầm lên một tiếng: "Ninh gia chủ, chuyện này liên quan đến vinh dự của Vân gia chúng ta, ta khuyên các ngươi đừng có quản chuyện bao đồng!"
Ninh gia chủ nhún vai, vô tội hỏi ngược lại: "Ta chính là nhìn trúng mấy đứa nhỏ này, muốn bảo vệ bọn hắn, thì đã sao?"
Hai người đấu khẩu mấy trăm hiệp.
Mọi người nghe đến mùi ngon, vui vẻ xem kịch.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Mà bọn người Úc Thu cũng không sợ Vân gia, bất quá Ninh gia đứng ra bảo vệ bọn hắn, trái lại có chút ngoài dự liệu của bọn hắn.
Hai vị gia chủ cãi nhau đến mức không thể tách rời.
Tổng thể mà nói, là Vân gia chủ rơi vào hạ phong.
Bởi vì Ninh gia chủ quá giỏi nói, hơn nữa còn rất độc miệng.
Mà nguyên nhân bọn hắn không có động thủ là: Vào ba trăm năm trước, bậc tổ tông của bọn hắn đã lập hạ quy tắc, bất luận phát sinh chuyện gì, trong thời gian bất kỳ cuộc thi đấu nào, các đại gia tộc đều không thể động thủ, nếu không, liền trục xuất khỏi tu chân giới.
Đây cũng chính là nguyên nhân hai vị gia chủ đấu khẩu lâu như vậy mà vẫn trì hoãn chưa từng động thủ.
Cãi qua cãi lại, trời đã tối rồi.
Nhưng mọi người vẫn không có tản đi, dù sao có thể nhìn thấy gia chủ của hai đại gia tộc đỉnh tiêm đang cãi lộn, đối với bọn hắn mà nói, thật sự là quá mới mẻ.
Cuối cùng, vẫn là do các trưởng lão của hai nhà nhao nhao ra mặt khuyên can, hai vị gia chủ mới bằng lòng bãi hưu.
Ninh gia chủ coi trọng bọn người Phong Hành Lạn, cho nên đặc biệt phái người đi chiêu lăng bọn hắn, để bọn hắn dọn vào khu vực Ninh gia ở, có thể khỏi bị Vân gia tập kích hoặc ám sát.
Bọn người Phong Hành Lạn khéo léo từ chối.
Bọn hắn vẫn là muốn cùng Tranh Tranh ở cùng một chỗ.
Người Ninh gia cũng không phải không giảng đạo lý, bọn hắn để bọn người Phong Hành Lạn sau khi kết thúc đại hội tân nhân, cho bọn hắn một cái đáp phục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1889-ngoai-truyen-hien-dai-51.html.]
Cái đáp phục này chính là về việc có tiến vào Ninh gia làm đệ t.ử hay không.
…
Ban đêm, Vân Tranh và bọn người Phong Hành Lạn đi ăn cơm.
Trong lúc ăn cơm, Vân Tranh nhịn không được hỏi: "Các ngươi có phải hay không ghét Vân gia?"
Mạc Tinh một hơi c.ắ.n lấy đùi gà, nghe thấy lời của Vân Tranh xong, lập tức mơ hồ không rõ phụ họa nói: "Bọn hắn khẳng định ghét Vân gia!"
"Chúng ta quả thực ghét Vân gia." Úc Thu cũng không phủ nhận, hắn dùng đũa chung gắp cho Vân Tranh một miếng sườn xào chua ngọt.
Vân Tranh rũ mắt nhìn miếng sườn xào chua ngọt này, "Vì cái gì chứ?"
Nam Cung Thanh Thanh: "Bởi vì một người."
Vân Tranh ngước mắt, hiếu kỳ hỏi: "Người nào?"
Nam Cung Thanh Thanh thản nhiên cười, thanh âm ôn nhu: "Một người tốt lắm tốt lắm, cũng là người bạn tốt nhất tốt nhất tốt nhất của chúng ta."
"Tranh Tranh, ngươi ngày mốt liền phải tiến hành thi đấu Huyền Đạo rồi, có căng thẳng hay không?"
Vân Tranh vi lăng, nàng trái lại cũng không căng thẳng, nhưng nàng tổng cảm thấy ngày mốt sẽ có đại sự phát sinh, nàng trở về sau, phải bói toán một phen.
Mà cùng lúc đó ——
Tại cửa vào của Tu Chân Giới, bỗng nhiên xuất hiện một đôi nam nữ có dung mạo tuyệt trần. Người nam nhân vận một bộ ngân y lấp lánh, mặt như Quan Ngọc, toàn thân toát lên khí chất thành thục, nhã nhặn. Nữ nhân lại khoác trên mình một chiếc váy xanh thướt tha, dung nhan nàng tựa như ngọc lạnh, lại giống như đóa phù dung nơi núi xa, đẹp đến mức khiến kẻ khác phải kinh tâm động phách, đôi mày mắt thanh lãnh, thần sắc vô cùng đạm mạc.
Khi nữ nhân chuẩn bị dùng thần thức quét sạch toàn bộ Tu Chân Giới để tìm kiếm con gái của mình, thì lại bị nam nhân ngăn lại.
"Lam Nhi, trước tiên đừng vội tìm Tranh Nhi, ta muốn dẫn ngươi đến một nơi, chốn ấy là nơi Tranh Nhi đã từng sinh sống."
Đế Lam nghe thấy lời này, hàng mi khẽ động, ánh mắt lúc sáng lúc tối, ngón tay nàng hơi hơi siết c.h.ặ.t. Năm đó nàng đã đích thân đưa Tranh Nhi đến dị thế này, nếu như không có Quân Việt đi theo, thì hậu quả thật chẳng thể tưởng tượng nổi.
"Chúng ta đi xem nơi Tranh Nhi từng sinh sống trước, sau đó sẽ tìm Tranh Nhi, cuối cùng là vì Tranh Nhi mà báo thù xưa. Toàn bộ Tu Chân Giới này, có bao nhiêu người, có bao nhiêu gia tộc tham dự vào chuyện g.i.ế.c c.h.ế.t Tranh Nhi, ta đều sẽ nhất nhất tra ra rõ ràng." Quân Việt nắm lấy tay Đế Lam, ngữ khí của hắn tuy bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt đã cuộn trào những ngọn sóng to lớn.
Đế Lam rủ mắt: "Phải, nhất định phải tra cho rõ."
…
Ngoại giới hiện đại.
Dung Thước đã ngồi tàu cao tốc gần như suốt một ngày, cuối cùng cũng tới được cổ thành.
Đầu óc hắn đau nhức khôn nguôi, lại ngồi tàu cao tốc lâu như thế, thân thể không khỏi có chút mệt mỏi.
Nhưng trong lúc nhất thời, hắn liền dùng linh lực ít ỏi của mình để cảm nhận vị trí của Vân Tranh, nhưng lại phát hiện có một lớp bình phong che chở như sương mù dày đặc ngăn cách sự cảm nhận của hắn, chuyện này trong đó chắc chắn có vấn đề.
Hắn nhớ tới cái Tu Chân Giới mà Tranh Nhi đã từng nói qua, ánh mắt ngày càng sâu thẳm.
--------------------
--------------------------------------------------