"Khoan đã, Kim Chi Nhi..." một vị trưởng lão khác của Nhất Nguyệt Tiên Viện đột nhiên kinh hãi thốt lên.
Chu Duệ Tài tức thì nhìn theo tiếng gọi, chỉ thấy Chung Ly Vô Uyên đang trực diện đối đầu với Kim Chi Nhi, cả hai đều đang dùng trận pháp để đối kháng.
Pháp ấn trận pháp của hai người trực tiếp chiếm cứ một khoảng rộng trên lôi đài to lớn, ép cho các đệ t.ử xung quanh hoàn toàn không dám lại gần.
Pháp trận của Chung Ly Vô Uyên mang màu xanh lam, của Kim Chi Nhi thì màu vàng óng. Lúc này, pháp trận màu lam đang có xu thế dần dần lan rộng, đã lấn át Kim Chi Nhi một bậc. Sắc mặt nàng hơi tái đi, nàng nghiến chặt răng, tiếp tục ngưng tụ sức mạnh cho pháp trận.
Một vị trưởng lão khó hiểu hỏi: "Viện trưởng, tu vi của Kim Chi Nhi rõ ràng cao hơn tên đệ t.ử trận pháp sư kia ba tiểu cảnh giới, tại sao nàng lại bị hắn áp đảo một bậc chứ?"
Sắc mặt Chu Duệ Tài hơi ngưng trọng, "Thứ đang so kè là thuật pháp, mà sức mạnh thuật pháp của Kim Chi Nhi lại không thâm sâu và thuần thục bằng tên đệ t.ử trận pháp sư kia."
Vị trưởng lão kia sắc mặt chấn kinh, nói: "Sao có thể chứ?! Kim Chi Nhi đã bắt đầu tu luyện thuật pháp từ nhỏ, nàng có thể được xem là thiên tài trận pháp mạnh nhất của Lang Châu!"
Chu Duệ Tài khẽ thở dài một hơi.
"Núi cao còn có núi cao hơn, người tài ắt có người tài hơn. Nhưng mà, Kim Chi Nhi chưa chắc đã thua, vì nàng còn có át chủ bài."
"Đúng rồi, nàng còn có át chủ bài!" Các vị trưởng lão tức thì thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần mấy đệ t.ử mạnh nhất của Nhất Nguyệt Tiên Viện không bại, thì trận đoàn chiến trăm người này sẽ không thể thua!
Thua Thiên Xu Tiên Viện là một chuyện cực kỳ mất mặt.
Hơn nữa còn bị mất đi danh ngạch.
Cho nên, tuyệt đối không thể thua!
Lúc này, những người trên khán đài đã nhận ra điều gì đó, giọng điệu đầy kinh ngạc cất lên: "Ủa, Đông Dịch Minh và vị đệ t.ử tên Vân Tranh kia, sao vẫn chưa ra tay giao đấu vậy?"
"Hai người họ không định động thủ sao?!"
"Đông Dịch Minh, mau đ.á.n.h đi chứ! Còn vị Đại sư tỷ của Thiên Xu kia nữa, ra tay đi!"
Sau khi được chứng kiến sức chiến đấu của Phong Hành Lan và những người khác, mọi người lập tức cũng tràn đầy hiếu kỳ về sức chiến đấu của Vân Tranh. Những người khác đã mạnh như vậy, thì nàng với thân phận là Đại sư tỷ của Thiên Xu Tiên Viện chắc chắn cũng rất mạnh!
Liệu nàng có thể trở thành đối thủ thực sự của Đông Dịch Minh không?!
Mọi người đều có chút sốt ruột, chỉ hận không thể xông lên lôi đài, thay hai người họ đ.á.n.h một trận.
Trên lôi đài, Vân Tranh và Đông Dịch Minh đứng đối diện nhau, thực ra từ lúc trận đấu bắt đầu cho đến giờ, cả hai người họ vẫn chưa hề động thủ.
Đông Dịch Minh ngước mắt nhìn nàng, mỉm cười nói: "Vân đạo hữu, ngươi không lo lắng cho đồng môn của mình sao? Hay là, ngươi chỉ muốn cùng ta giao đấu một trận?"
"Ta quả thực rất muốn được lĩnh giáo chỉ pháp của ngươi." Vân Tranh ung dung đáp lời.
Đôi mắt hoa đào của Đông Dịch Minh mang theo ý cười quyến rũ, giọng điệu thong thả nói: "Vân đạo hữu, ta đây là một kẻ tàn tật mất đi cánh tay trái, luyện cái gì cũng thiếu đi một chút hỏa hầu, nhưng nói không ngoa, chỉ pháp của ta quả thực được xem là tuyệt kỹ. Ngươi muốn lĩnh giáo thì phải đợi một lát, nếu không lát nữa lỡ tay làm bị thương các đệ t.ử khác thì không hay cho lắm."
Vân Tranh gật đầu: "Được."
Dù sao thì trận đoàn chiến trăm người này, nàng vốn dĩ muốn để cho các tiểu đồng bọn luyện tập công pháp cho thuần thục, gia tăng kinh nghiệm thực chiến, còn về phần các đệ t.ử của Thiên Xu Tiên Viện, Thanh Phong và Mặc Vũ hẳn là có thể bảo vệ tốt cho họ!
Thời gian dần trôi, số đệ t.ử tinh anh của Nhất Nguyệt Tiên Viện ngã xuống ngày một nhiều, ngược lại nhìn sang Thiên Xu Tiên Viện, vẫn còn hơn một nửa số đệ t.ử đứng trên lôi đài, số còn lại có người bị đối phương đ.á.n.h văng xuống, có người thì trong lúc hoảng loạn đã tự mình nhảy khỏi lôi đài.
"Sao có thể như vậy?!"
"Đệ t.ử tinh anh của Nhất Nguyệt Tiên Viện vậy mà lại không địch nổi mười mấy người của Thiên Xu Tiên Viện!"
"Hai người kia là cảnh giới gì vậy! Sao có thể kiên trì bảo vệ các đệ t.ử của Thiên Xu Tiên Viện lâu đến thế?" Mọi người bàn tán xôn xao, người mà họ đang nói đến chính là Thanh Phong và Mặc Vũ.
Thanh Phong và Mặc Vũ, người trước có tu vi Quân Thần Cảnh tứ trọng, người sau là Quân Thần Cảnh nhất trọng. Hai người họ vẫn chưa gặp được đối thủ, cho nên vẫn luôn che giấu được tu vi thực sự của mình.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Ngay lúc này—
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào cảnh tượng đối chiến giữa Chung Ly Vô Uyên và Kim Chi Nhi, chỉ trong khoảnh khắc, đồng t.ử của họ chợt co rút lại.
Khóe miệng Kim Chi Nhi rỉ máu, nhưng gương mặt lại nở một nụ cười ngọt ngào. Nàng đồng thời giơ hai tay lên, mỗi tay ngưng tụ một pháp trận, và ngay dưới chân nàng còn hiện hữu một pháp trận khổng lồ màu đen.
Nàng chắp hai tay lại, hai pháp trận lập tức chồng lên nhau, một vàng một lục. Pháp trận màu vàng thông với tịch diệt, pháp trận màu lục chủ về không gian, còn pháp trận dưới chân nàng lại định đoạt sinh tử!
Đường cong nơi khóe môi Kim Chi Nhi càng lúc càng sâu, đôi mày cong cong, trông có vẻ đáng yêu ngọt ngào, nhưng sâu trong đáy mắt lại là sự áp đảo mạnh mẽ. Nàng nhẹ giọng hỏi: “Ca ca, nếu ngươi thua, có thể hẹn hò với ta không?”
“Thiên Địa Tam Tịch Diệt Trận này của ta là một trong những trận pháp truyền thừa mạnh nhất của Kim Thủ Hộ Thần gia tộc ta, ngoại trừ những cường giả có tu vi từ Quân Thần Cảnh trở lên mới có thể né tránh, còn lại không một ai có thể thoát được đâu nhé!”
“Cho nên, ta rất muốn được hẹn hò với ngươi. Ca ca, ngươi cứ thua cho ta đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1405-chang-con-ai-khac.html.]
Trên gương mặt ngọt ngào như búp bê của Kim Chi Nhi, lại mang theo vẻ đáng thương tội nghiệp.
Lúc này, Chung Ly Vô Uyên đã bị phản phệ, phun ra một ngụm m.á.u tươi, hắn bình tĩnh ngẩng đầu, ánh mắt có thể nói là lạnh lùng đến tột độ.
“Ta đã có đạo lữ rồi.”
Một câu nói với ngữ khí kiên định của hắn, ngay lập tức khiến sắc mặt Kim Chi Nhi đại biến, ánh mắt nàng đột nhiên lạnh đi, gằn từng chữ: “Ca ca, nếu ngươi thua, thì đừng cần đạo lữ của ngươi nữa được không? Nàng ta có sánh được với ta không?”
Gương mặt tuấn tú của Chung Ly Vô Uyên thoáng chốc trở nên băng giá, ánh mắt nhìn Kim Chi Nhi tràn ngập sát ý.
Trên đời này, người mà hắn không bao giờ có thể từ bỏ chính là Thanh Thanh.
“Nàng không cần phải so sánh với bất kỳ ai, bởi vì trong lòng ta, ngoài nàng ra, không còn có người nào khác.”
Về phương diện tình yêu, tình yêu của hắn chỉ thuộc về một mình Thanh Thanh.
Chung Ly Vô Uyên ngước mắt lên, ánh mắt sâu thẳm và tàn khốc, khắp người hắn tức thì bao bọc bởi một làn sương mù màu xanh nhạt, tựa như khí tức sức mạnh đang lan tỏa. Hắn với vẻ mặt lạnh như băng giơ tay lên, trong chớp mắt, một pháp trận to lớn hiện ra trong lòng bàn tay hắn.
Kim Chi Nhi bị lời nói của hắn làm cho kinh ngạc, nhất thời có chút chấn động.
—— Ngoài nàng ra, không còn có người nào khác…
Kim Chi Nhi đột nhiên cong môi cười: “Vậy được thôi, nếu có cơ hội, ta cũng muốn xem thử đạo lữ của ngươi, xem nàng ta ưu tú đến mức nào.”
“Haiz… Tuy không thể hẹn hò với ngươi được nữa, nhưng trận đấu này, ngươi vẫn phải thua ta!”
Nói rồi, chân phải của nàng khẽ lướt trên mặt đất, cùng lúc đó hai tay nàng lật chuyển, oanh tạc về phía trước, trầm giọng hô: “Thiên Địa Tam Tịch Diệt, mở!”
Chung Ly Vô Uyên lập tức tung pháp trận ra, “Phệ Nhật Thời Không Trận, khởi!”
Pháp trận của hai bên chống đỡ lẫn nhau, bùng nổ ra một luồng sức mạnh kinh người, đ.á.n.h bật không ít đệ t.ử xung quanh phải liên tục lùi lại, thậm chí có một bộ phận đệ t.ử vì pháp trận của hai người họ mà rơi khỏi lôi đài.
“A a a, sức mạnh pháp trận thật đáng sợ!”
“Đau quá đau quá! Rõ ràng ta không hề bước vào trong pháp trận, tại sao vẫn cảm nhận được uy áp?!”
Ánh sáng của hai luồng pháp trận này gần như bao trùm toàn bộ lôi đài, vô cùng khủng khiếp!
Vân Tranh nghiêng đầu nhìn sang, vừa rồi nàng quả thực đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa Chung Ly Vô Uyên và Kim Chi Nhi. Thật lòng mà nói, ban nãy nàng rất muốn ra tay đ.á.n.h cho Kim Chi Nhi một trận.
Có điều, để đối phó với Kim Chi Nhi, vẫn nên để Chung Ly ra tay.
Dù sao, Chung Ly cũng là đạo lữ của Thanh Thanh Mỹ Nhân Nhi mà.
Dù cho ánh sáng đậm đặc bao phủ, nàng vẫn có thể nhìn rõ tình hình của hai người họ, cả hai đều đang liều mạng chống đỡ pháp trận.
Thiên Địa Tam Tịch Diệt Trận của Kim Chi Nhi vậy mà lại có một phần sức mạnh xuyên qua được Phệ Nhật Thời Không Trận đang chắn trước mặt Chung Ly, rồi điên cuồng tấn công lên người hắn, sắc mặt Chung Ly trở nên trắng bệch.
Mà tình hình của Kim Chi Nhi cũng chẳng khá hơn là bao, cả người nàng như bị kéo vào một không gian chỉ có mặt trời thiêu đốt, phải chịu đựng sự ăn mòn của ánh nắng gấp ngàn vạn lần, mồ hôi của nàng còn chưa kịp túa ra đã bị bốc hơi hoàn toàn.
Cả hai đều đang cố gắng cầm cự.
Giây lát sau, Phệ Nhật Thời Không Trận kia nào ngờ lại nuốt chửng cả Thiên Địa Tam Tịch Diệt Trận, còn lực phản phệ thì đ.á.n.h cho Kim Chi Nhi trọng thương ngã vật xuống đất. Kim Chi Nhi phun ra mấy ngụm m.á.u tươi, thân thể gần như chẳng thể nhúc nhích, nàng nở một nụ cười yếu ớt, gương mặt trắng bệch: "Ta… ta thua rồi."
Lúc Chung Ly Vô Uyên thu lại pháp trận, thân hình hắn loạng choạng mấy bước, nhưng rồi nhanh chóng đứng vững lại tại chỗ, ấy thế mà khóe miệng lại ứa ra một vệt m.á.u tươi. Hắn đưa tay khẽ lau đi vết máu, ánh mắt lạnh nhạt lướt nhìn Kim Chi Nhi một cái.
Hắn không hề ra tay lần nữa, mà trực tiếp lao vào trận hỗn chiến kia.
Chúng nhân chứng kiến cảnh tượng này, sững sờ đến nỗi chẳng thốt nên lời.
Hồi lâu sau, mới có người cất tiếng: "Một vị Trận Pháp Sư thiên tài như Kim Chi Nhi, lại có thể bại trong tay một kẻ vô danh tiểu tốt!"
"Rốt cuộc hắn là ai! Không, rốt cuộc bọn họ là ai chứ?! Tại sao trước đây chưa từng nghe qua danh xưng của bọn họ?"
Vân Tranh thu lại ánh mắt, nhìn về phía Đông Dịch Minh.
Đông Dịch Minh cũng có chút kinh ngạc, hắn ngước mắt lên, bắt gặp đôi mắt sâu đến mức không tài nào nhìn thấu của Vân Tranh, rồi bất chợt mỉm cười.
"Bây giờ người đã ít đi rồi, chúng ta giao đấu một trận đi."
--------------------
--------------------------------------------------