"Ta sẽ không dễ dàng tha thứ cho ngươi như vậy đâu." Vân Tranh bị hắn ôm chặt vào lòng, hơi thở quen thuộc một lần nữa vương vấn nơi đầu mũi, nàng hít sâu một hơi để bình ổn tâm tình trong lòng, lạnh lùng cất tiếng.
Lời vừa dứt, ánh mắt Vân Tranh bỗng chốc thay đổi, nàng giơ tay một phen đẩy nam nhân ra, sau đó trường thương trong tay tức thì như du long xuất thế, lao thẳng về phía luồng thần lực quỷ dị đang ập tới.
Oanh!
Một tiếng nổ vang trời chuyển đất.
Tầm mắt của Dung Thước rơi trên phong ấn kết giới phía trước, đôi nhãn mâu thâm thúy dâng lên những tia sáng nguy hiểm, hắn lại một lần nữa gọi về Đế Thần Kiếm.
Vân Tranh thần sắc lạnh nhạt, mở miệng hỏi: "Xiềng xích phong ấn trong cơ thể ta, có phải có liên quan đến tầng kết giới này không?"
"Phải." Dung Thước gật đầu đáp lời, "Phá tan phong ấn kết giới đằng trước, ngươi có thể phục hồi như cũ thực lực vốn có, cùng với tất cả ký ức."
Hai người nhìn nhau một cái.
"Lát nữa ta sẽ tính sổ với ngươi sau!" Vân Tranh lườm hắn một cái, sau đó nắm chặt lấy liệt diễm trường thương trong tay, thu hồi tầm mắt, nhìn chằm chằm vào phong ấn kết giới phía trước, đạp bước xông lên.
Khóe môi Dung Thước khẽ nhếch: "Được."
Ngay sau đó, cả hai người đều giữ khuôn mặt lạnh lùng, sóng vai lao về phía phong ấn kết giới trước mặt.
"Tam Thiên Diễm Thần Thương!"
"Thái Hư Hỗn Độn Kiếm!"
Song chiêu cùng xuất!
Công thế uy mãnh vô song!
Trong tích tắc đó, phong ấn kết giới thế mà lại có xu hướng muốn nứt toác ra.
Đồng thời, xiềng xích trong đan điền của Vân Tranh lại đứt đoạn thêm một chút.
Hạo hãn tinh hải chấn động dữ dội, trường thương trong tay Vân Tranh lại một lần nữa tế ra, giống như chồng chất thành từng tầng hư ảnh, liệt diễm cuồng phong cùng chí tôn thần uy đồng loạt tuôn trào, mang theo một loại khí thế cực kỳ khủng bố oanh kích xuống!
Đế Thần Kiếm trong tay Dung Thước thoát khỏi lòng bàn tay, phóng ra giữa không trung rồi phóng đại gấp bội, tựa như Định Hải Thần Kiếm, "xoạt" một tiếng lao thẳng về phía phong ấn kết giới tiền phương!
Chấn động thấu trời, phong vân biến sắc!
Động tĩnh kịch liệt này ngay cả Thiên Ngoại Cổ Thành ở cách xa nghìn dặm cũng bị kinh động mạnh mẽ!
Những Phú Thần còn ở lại Thiên Ngoại Thiên đều mang theo những tâm tình không giống nhau, vội vã chạy về phía này.
Răng rắc răng rắc ——
Kết giới phong ấn dần dần bị phá vỡ!
Mà sợi xiềng xích phong ấn cuối cùng trong đan điền của Vân Tranh đang run rẩy kịch liệt.
Trong thức hải, dường như có một đạo âm thanh xa xăm thâm trầm truyền tới, những âm tiết rời rạc chậm rãi hội tụ thành một câu nói.
—— Luân hồi ngàn vạn kiếp, thắp đèn tháp trên trời.
Bành!
Phong ấn kết giới bị phá tan!
Sợi xiềng xích trong đan điền cũng theo tiếng nổ mà vỡ nát!
Ngay sau đó, thần lực trên người Vân Tranh bùng nổ mạnh mẽ, thân hình nàng lại bắt đầu dần dần tiêu tán.
"Tranh nhi!" Dung Thước chau c.h.ặ.t c.h.â.n mày, đưa tay nắm lấy tay nàng.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
"Đợi ta." Đôi mắt Vân Tranh tỏa ra hào quang màu vàng nhạt, lúc này nàng vô cùng tỉnh táo biết rõ bản thân sắp sửa đối mặt với điều gì, nàng mím môi, siết chặt lấy tay Dung Thước một cái.
Nàng nhìn hắn sâu sắc rồi nói: "Xin thứ lỗi, để ngươi phải chờ đợi hết lần này đến lần khác."
Dung Thước nghe vậy, đuôi mắt ửng đỏ, hắn lắc đầu.
Vào khoảnh khắc trước khi Vân Tranh biến mất và hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, Dung Thước nâng cánh tay cường kiện hữu lực siết chặt lấy vòng eo thon nhỏ của nàng, cúi người đặt lên làn môi đỏ mọng của nàng một nụ hôn.
Lúc này, trái tim của bọn hắn dựa sát vào nhau hơn bao giờ hết.
Trên gương mặt tuấn mỹ vô trù của Dung Thước mang theo sự động tình rõ rệt, hắn dùng trán tựa vào giữa mày nàng, hơi thở hai người đan chéo lẫn nhau, hàng mi hắn khẽ run, nức nở nói: "Ta tâm duyệt ngươi."
Vẫn luôn tâm duyệt ngươi.
"Cho nên, đừng lại quên mất ta nữa."
Hắn hình như có chút ủy khuất, trong đôi mắt thâm thúy mang theo vẻ cầu khẩn.
Trong tích tắc khi lời hắn vừa dứt, Vân Tranh hoàn toàn biến mất.
Nàng cũng không rời khỏi Thiên Ngoại Thiên, mà là trở lại Thiên Ngoại Cổ Thành, bên trong Sáng Thế Thần Điện của nàng. Lúc này nàng đang ngồi ở trên thần tọa, đôi mắt nhắm nghiền, lịm đi trong giấc ngủ sâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1729-chim-vao-giac-ngu-phuc-hoi-nhu-cu.html.]
Sáng Thế Thần Điện thuộc về Tam Thiên Giới Thần đóng chặt cửa điện, không một ai có thể bước chân vào trong đó.
…
Nam nhân mặc bào phục màu đen đứng lại tại chỗ, hốc mắt ẩn hiện lệ hoa, hắn lặng lẽ nhìn về hướng Thiên Ngoại Cổ Thành, khó lòng che giấu được chân tình trong đáy mắt.
Hắn nắm chặt Đế Thần Kiếm trong tay, nhìn về phía phong ấn kết giới vừa mới tan vỡ, vẫn còn hai đôi mắt quỷ dị đang trôi nổi giữa hư không.
Bọn chúng cũng không hề chạy trốn.
Ngược lại, trong ánh mắt của nàng lại mang theo cảm xúc đùa cợt, giễu cợt, không hề chớp mắt mà chằm chằm nhìn về phía Dung Thước.
Dung Thước đè nén cảm xúc của bản thân, ngữ điệu cực kỳ lạnh lùng mà nói: "Trấn Áp Chi Đồng?"
Sắc mặt hắn sầm xuống, trở nên ngưng trọng vô cùng, hai đôi Trấn Áp Chi Đồng, chính là minh chứng cho việc có hai tồn tại chưa biết của Thiên Ngoại Thiên đang âm thầm đối phó Tranh Nhi, hơn nữa còn nhúng tay vào sự tình của Tam Thiên Giới.
Hắn bỗng nhiên nhớ tới những lời mà "Thiên Ngoại Chi Âm" vừa nói với Tranh Nhi lúc nãy.
Tâm trạng hắn trầm xuống.
Muốn xoay chuyển trời đất, thay đổi mệnh số của Tam Thiên Giới, hắn nguyện ý lấy thân mình ra thử một lần.
…
Phía trên thần tọa, thiếu nữ có dung mạo tinh tế tuyệt trần.
Thần lực và ký ức trong cơ thể nàng đang khôi phục từng chút một.
Thời gian cứ thế từng li từng tí trôi qua.
Đã không rõ là đã trôi qua bao nhiêu ngày tháng.
Thiên Ngoại Thiên nhìn qua có vẻ bình tĩnh, nhưng các Phú Thần cũng âm thầm phát hiện ra điểm tầm thường của Tam Thiên Giới, giống như là sắp đi tới tận cùng của mệnh số.
Bọn hắn nghe nói Tam Thiên Giới Thần đã trở về Thiên Ngoại Thiên, nhưng lại chưa từng thấy nàng xuất hiện qua, bọn hắn thầm đoán rằng, Tam Thiên Giới Thần đã chuẩn bị từ bỏ Tam Thiên Giới rồi.
Ngẫm lại cũng đúng, mệnh số bất khả vi.
Bằng không, người chịu tội vẫn là chính mình.
Chỉ là đáng tiếc cho chúng sinh chúng linh của Tam Thiên Giới, bọn hắn có lẽ còn không biết sắp sửa xảy ra chuyện gì, nhưng như vậy cũng tốt, không phát hiện ra, có lẽ trước khi mất đi sẽ không phải lo âu.
Trong khoảng thời gian Vân Tranh chìm vào giấc ngủ để khôi phục, Thiên La Giới Thần đã trở về.
Thiên La Giới Thần muốn gặp mặt Vân Tranh một lần, thế nhưng, cánh cửa của Tam Thiên Giới Sáng Thế Thần Điện không cách nào mở ra, cho nên hắn chỉ có thể đ.á.n.h tan ý nghĩ này.
…
Trong Tam Thiên Giới.
Thần Giới.
Dường như trong nháy mắt đã trôi qua ba năm, Thần Giới đại quân dưới sự dẫn dắt của Thổ Thần Lạc Sa, Quang Minh thần Quang Minh và Nhân Thần Hồng Hoài, ngày càng kiêu dũng thiện chiến.
Mà chúng thần của Thần Giới cũng ngày càng đoàn kết.
Viễn Cổ Hỏa Thần Diễm Tiêu, Viễn Cổ Mộc Thần Khanh Yên và Linh Ma bộ tộc cũng đã trở lại Thần Giới.
Chỉ là Viễn Cổ Hỏa Thần Diễm Tiêu và Viễn Cổ Mộc Thần Khanh Yên không hề lựa chọn ngồi lại thần vị, bọn hắn cảm thấy thực lực của mình không đủ, hơn nữa lại tuổi già như thế, không bì kịp sự cường hãn như thời kỳ Viễn Cổ nữa.
Dù sao, trận Thần Ma đại chiến thời Viễn Cổ năm đó đã khiến bọn hắn trọng thương, thần lực tổn hao, không cách nào khôi phục.
Huống chi, hiện giờ Hỏa Thần Thiếu Phong cùng Mộc Thần Mộc Phong không hề phạm phải bất kỳ sai lầm nào, hơn nữa còn có tinh thần trách nhiệm canh giữ thương sinh.
Bọn hắn cũng thừa nhận hai hậu bối này có tư cách kế nhiệm thần chức.
Về phần sự trở về của Linh Ma bộ tộc, cũng nhận được sự hoan nghênh của chúng thần.
Dù sao, sự ra đời của Linh Ma bộ tộc chính là để tiêu diệt sạch sẽ Tội Ma.
…
Trong ba năm này, Trật Tự Thần Minh Dương Thập trước kia cũng liên tục lập công, lôi ra được mười mấy kẻ nội gián có liên hệ mật thiết với Ma Giới, hắn một mực trông chờ sự xuất hiện của Vân Tranh, để Vân Tranh đem phần thần lực kia trả lại cho hắn.
Dương Thập thỉnh thoảng lại xông tới Thổ Thần cung tìm Thổ Thần Lạc Sa, bắt Lạc Sa báo cho hắn biết, Viễn Cổ Thần Chủ Vân Tranh hiện giờ rốt cuộc đang ở đâu!
Lạc Sa thở dài trả lời: "Ngươi nóng lòng sốt ruột như vậy, là không thể gặp được Thần Chủ vô sở bất năng đâu, kẻ không có lòng kiên nhẫn như ngươi vẫn là trở về tĩnh tâm tu luyện một đoạn thời gian đi."
Dương Thập khí cấp bại hoại: "Lời như thế này, ngươi đã nói bao nhiêu lần rồi!"
Lạc Sa nghĩ nghĩ, nghiêm túc trả lời: "Đại khái là bảy mươi ba lần."
--------------------
--------------------------------------------------