Vân Tranh cùng nhóm bạn dạo quanh Xích Nguyệt Ma Đô một vòng, nhân lúc này muốn hỏi thăm Ma tộc vài chuyện, thế nhưng những Ma tộc bị họ hỏi đến hoặc là nhếch mép cười lạnh, chẳng thèm hé răng, hoặc là buông lời châm chọc mỉa mai.
Ra ngoài một chuyến, kết quả lại chẳng thu được gì đáng kể.
Chuyện này cũng khiến Vân Tranh nhận thức một cách sâu sắc rằng, ở Ma Giới, Ma tộc có thành kiến nặng nề và luôn kỳ thị Nhân tộc, bất luận thực lực của Nhân tộc cao cường hay yếu kém.
Nếu không phải trên y phục của họ có ấn ký đồ đằng của Thiếu Quân Viện, e rằng giờ phút này họ đã bị đám Ma tộc ra tay công kích rồi.
Ánh mắt Vân Tranh khẽ lóe lên, nàng thầm nghĩ, liệu có cách nào luyện chế ra một loại Ma Đan, giúp họ cải trang thành Ma tộc, như vậy sẽ thuận tiện hơn cho việc hành động.
Nghĩ đến đây, nàng liền truyền âm trao đổi suy nghĩ này với Yến Trầm.
Yến Trầm cũng vô cùng tán thành, "Ta từng đọc được trong một quyển cổ thư về đan phương luyện chế Ngụy Ma Đan, chỉ tiếc là những loại ma thảo ma d.ư.ợ.c mà đan phương này yêu cầu, ta lại không có."
Vân Tranh suy nghĩ một chốc rồi nói: "Sau khi quay về Xích Nguyệt Vương Phủ, ngươi hãy liệt kê những loại ma thảo ma d.ư.ợ.c cần thiết cho đan phương ra giấy rồi đưa cho ta, ta sẽ đi tìm Ôn Bạch nhờ giúp một tay."
Những tu thần giả Nhân tộc có thể đi lại tự do trong Ma Giới, thực sự là quá hiếm hoi.
Nhân tộc ở Ma Giới càng ít ỏi, lại càng dễ thu hút sự chú ý.
Họ còn phải đến Vô Vọng Đảo, chặng đường này chắc chắn chất chứa đầy những hiểm nguy khôn lường, vì vậy phải chuẩn bị từ trước để phòng ngừa bất trắc.
Xích Nguyệt Ma Đô nổi tiếng với sản vật là các loại khoáng vật, những cửa tiệm và sạp hàng xung quanh đâu đâu cũng có bán.
Mà phần lớn những khoáng vật này đều được dùng để luyện khí.
Mạc Tinh đảo mắt nhìn một vòng, không nén được liền buông lời trêu chọc: "Nếu để cho Tao Thu trông thấy đống khoáng vật này, chắc chắn hắn sẽ vung tiền mua hết sạch sành sanh."
Mộ Dận lập tức đề nghị: "Hay là chúng ta mua một ít khoáng vật tặng cho Thu Ca đi!"
"Không có Ma Ngọc." Phong Hành Lan đáp.
Nghe thấy lời này, hai vai Mộ Dận lập tức xụ xuống, cả người hắn toát ra một luồng khí tức 'nghèo rớt mồng tơi', vừa than ngắn thở dài vừa nói: "Đúng rồi ha, chúng ta làm gì có Ma Ngọc."
Vân Tranh thản nhiên nói: "Hôm khác hãy mua."
Nàng chỉ mới lướt mắt nhìn sơ qua những khoáng thạch được bày bán xung quanh, phẩm cấp của chúng cực kỳ cao, là loại ở Ngũ Châu vô cùng hiếm gặp.
Dùng những nguyên liệu này, chắc chắn có thể luyện chế ra những khí vật với đẳng cấp cao hơn nữa.
Đối với một luyện khí sư, thành tựu lớn nhất không gì khác ngoài việc luyện chế ra những khí vật tuyệt đỉnh nhất, và Úc Thu cũng không phải là ngoại lệ.
Đã đến đây rồi, vậy thì nhất định phải mua một ít nguyên liệu luyện khí cho Úc Thu.
Hiện giờ nàng không có Ma Ngọc, nhưng nàng có thể giao dịch với Ôn Bạch, mà Ôn Bạch có lẽ sẽ không đời nào từ bỏ một cơ hội có thể giải trừ khế ước...
Vân Tranh mỉm cười, "Cứ đi hỏi giá trước đã."
Mộ Dận phấn khích gật đầu, "Được, vậy lát nữa chúng ta đi đâu kiếm Ma Ngọc bây giờ?"
Yến Trầm nở một nụ cười ôn hòa, lên tiếng đề nghị: "Hay là chúng ta cũng dựng một sạp hàng, lấy ra một vài món bảo bối thắng được từ cuộc thi Giới T.ử Không Gian của Tiên tộc để bán cho Ma tộc. Tuy những bảo bối này có được từ Tiên tộc, nhưng một phần trong số đó cũng rất phù hợp để Ma tộc sử dụng."
"Yến Trầm nói có lý lắm!" Mạc Tinh hai mắt sáng rực, đưa tay vỗ vỗ lên vai Yến Trầm.
Nam Cung Thanh Thanh mỉm cười.
"Chúng ta cùng nhau kiếm chút Ma Ngọc, mua ít khoáng thạch làm quà ra mắt cho Thu Ca. Chắc chắn Thu Ca sẽ vui lắm."
"Hắn dám không vui sao?!" Mạc Tinh tiếp lời, vừa nói vừa xắn ống tay áo duy nhất của mình lên, làm ra một bộ dạng như thể 'nếu hắn không vui thì ta sẽ cho hắn một trận'.
Yến Trầm nhìn về phía Vân Tranh, "Tranh Tranh, ngươi thấy thế nào?"
Vân Tranh thấy họ hừng hực khí thế như vậy, chút lý trí còn sót lại cũng bị sự nhiệt tình của họ làm cho lung lay, nàng hiểu rất rõ rằng nếu lấy những bảo bối có được từ Tiên tộc ra để bày sạp bán, chắc chắn sẽ rước họa vào thân.
Suy cho cùng, tu vi của họ thấp kém như vậy, lại sở hữu nhiều bảo bối khiến kẻ khác phải tranh nhau giành giật, chắc chắn sẽ khơi dậy d.ụ.c vọng và lòng tham lam sâu thẳm nhất trong lòng một số Ma tộc, đến lúc đó, họ sẽ trở thành đích ngắm của tất cả mọi người.
Vân Tranh trầm ngâm giây lát, rồi chậm rãi lắc đầu.
"Thực lực hiện tại của chúng ta còn quá yếu, không thể hành động quá phô trương. Chờ đến khi các ngươi đều đột phá lên Thiên Thần Cảnh, lúc đó chúng ta muốn gây chú ý thế nào cũng không muộn. Còn về Ma Ngọc, ta tự có cách của mình, các ngươi không cần phải lo lắng, ta nhất định có thể mua được nguyên liệu luyện khí cho Úc Thu."
Nghe vậy, sắc mặt mấy người trở nên nghiêm nghị vài phần, họ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Suy cho cùng, thực lực của họ lúc này quả thật còn yếu.
Phong Hành Lan hiếm khi lên tiếng: "Chúng ta chân ướt chân ráo mới đến, hơn nữa nơi này đâu đâu cũng ẩn chứa hiểm nguy khôn lường, hành sự kín đáo cũng là cách để bảo toàn tính mạng."
Nghe những lời này, cả đám bạn đều đưa mắt nhìn về phía hắn.
Còn Mộ Dận thì đi thẳng tới trước mặt Phong Hành Lan, nhìn hắn chằm chằm, rồi cười toe toét đầy vẻ trêu chọc mà hỏi: "Lan ca, có phải ngươi không nỡ cho đi những bảo bối mà mình nhận được không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1499-gap-phai-cuong-dich.html.]
Phong Hành Lan: "???"
"Ta không phải, ta không có, ta nỡ chứ." Phong Hành Lan nghiêm mặt đáp, Úc Thu chính là đại tài chủ của hắn, hắn đương nhiên nỡ cho đi những bảo bối này.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Hơn nữa, những bảo bối hắn nhận được từ Tiên Tộc vẫn luôn chất đống trong không gian trữ vật, hắn chưa từng đụng đến bao giờ.
Hắn chợt nảy ra một ý nghĩ, dùng những bảo bối của Tiên Tộc này làm quà tặng cho Úc Thu, cũng là một ý rất hay.
Mộ Dận 'phụt' một tiếng bật cười: "Lan ca, ta đương nhiên biết ngươi không phải người như vậy, ta chỉ trêu ngươi thôi mà."
Phong Hành Lan lườm hắn một cái.
Mạc Tinh cười chen vào: "Thôi được rồi, được rồi, Tao Thu mà biết chúng ta có tấm lòng này, chắc chắn sẽ cảm động đến mức khóc lóc tèm lem cho xem."
Lúc này, Chung Ly Vô Uyên thong thả mỉm cười: "Chúng ta cứ đi hỏi giá trước cũng không sao."
"Được!"
Mộ Dận là người đầu tiên hưởng ứng.
Ngay lúc cả bọn đang tiến về phía một trong những cửa tiệm khoáng thạch, ánh mắt Vân Tranh chợt lóe lên, sắc lẻm quét về một hướng nào đó.
Không có chút bất thường nào.
Trong lòng nàng càng thêm cảnh giác.
Không có gì bất thường, mới chính là điều bất thường nhất.
Có Ma Tộc hùng mạnh đã để mắt đến bọn họ!
Lòng Vân Tranh dấy lên một nỗi bất an, từ lúc đến Ma Giới tới giờ, Ma Tộc mạnh nhất mà bọn họ từng gặp chính là Ôn Bạch.
Thế nhưng, Ma Tộc đang ẩn mình trong bóng tối kia lại khiến nàng cảm nhận được một mối nguy hiểm còn lớn hơn.
Điều này cho thấy, Ma Tộc hùng mạnh kia còn mạnh hơn cả Ôn Bạch!
Bây giờ chỉ có quay về Xích Nguyệt Vương Phủ mới là an toàn nhất.
Vân Tranh lập tức truyền âm cho cả đám bạn: "Có nguy hiểm, chúng ta quay về Xích Nguyệt Vương Phủ trước đã!"
Nghe thấy lời này, bước chân của cả đám bạn đột ngột khựng lại, họ quay đầu nhìn Vân Tranh một cái rồi ăn ý gật đầu.
Lòng Vân Tranh thắt lại, nàng cảm nhận được luồng khí tức nguy hiểm vô hình đang ập tới, bèn lập tức truyền âm cho Chung Ly Vô Uyên: "Chung Ly, mau lên! Dùng truyền tống trận! Dịch chuyển về bên ngoài Xích Nguyệt Vương Phủ."
Chung Ly Vô Uyên nghe vậy, không một chút do dự, lập tức ngưng tụ ra một truyền tống pháp trận, và ngay khoảnh khắc pháp trận sắp sửa khởi động—
Ầm!
Một luồng uy áp cường đại, trong chớp mắt đã rợp trời dậy đất ập xuống.
Đánh gãy truyền tống pháp trận mà Chung Ly Vô Uyên đang thi triển!
Ngoại trừ Vân Tranh, lưng của cả đám bạn đều còng rạp xuống, rồi đột ngột phun ra một ngụm m.á.u tươi. Dưới luồng uy áp kinh khủng bực này, họ hoàn toàn không thể ngưng tụ nổi linh tráo phòng ngự, ngay cả việc cử động cũng trở nên vô cùng khó khăn!
Vân Tranh thấy vậy, tim đột nhiên thắt lại, nàng ngước mắt quét nhìn bốn phía, thậm chí còn không nhìn thấy bóng dáng của Ma Tộc đang thi triển uy áp kia!
Nàng lập tức trầm giọng quát lớn một tiếng: "Xích Nguyệt Ám Vệ, ra đây hộ vệ!"
Mười Xích Nguyệt Ma Ám Vệ đang ẩn mình trong bóng tối nghe vậy, trong lòng kinh hãi, lập tức lóe mình bay ra, tạo thành một vòng tròn bao vây lấy bảy người Vân Tranh, rồi bùng phát sức mạnh để chống lại luồng uy áp cường đại của ma giả kia!
Một tiếng 'bụp' vang lên, luồng uy áp kia liền tan biến.
Thân thể Vân Tranh và cả đám bạn nhẹ bẫng đi, nàng lập tức đỡ Nam Cung Thanh Thanh dậy, rồi ngước mắt nhìn về phía Chung Ly Vô Uyên.
Chung Ly Vô Uyên lập tức hiểu ý, hắn cố nén sự khó chịu trong người, một lần nữa thi triển truyền tống pháp trận.
Nào ngờ—
Một luồng uy áp còn kinh khủng và cường đại hơn ầm ầm ập tới, nghiền ép xuống đám người Vân Tranh và mười tên ám vệ kia.
Mười tên ám vệ kia tuy thực lực đều trên Thiên Ma Cảnh, nhưng suy cho cùng vẫn không thể chống đỡ nổi luồng uy áp của ma giả đó, chỉ nghe những tiếng 'bụp bụp bụp' vang lên, cả mười tên ám vệ đều bị đ.á.n.h bay văng xuống đất.
Quá mạnh!
Những Xích Nguyệt Ma Ám Vệ này căn bản không chịu nổi một đòn.
Vân Tranh ý thức được điều này, sắc mặt nàng trở nên vô cùng ngưng trọng, nàng lập tức khởi động Huyết Đồng, đồng thời triệu hồi sức mạnh của Thập Tam Tổ.
--------------------
--------------------------------------------------