"Ngông cuồng?" Úc Thu nhếch môi cười một tiếng, "Ta chẳng qua là nói thật mà thôi, thực lực thế hệ trẻ của Vân gia các ngươi cũng chỉ bình thường như nhau, nếu không cũng chẳng đến mức bị ta đ.á.n.h bại."
Trưởng lão Vân gia nghe thấy câu nói này, sắc mặt lập tức âm trầm xuống. Hắn muốn biện bạch, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng Vân Dật Tiên đang ngã trên mặt đất, bị Úc Thu dùng kiếm chỉ thẳng vào người, hắn lại chẳng thể thốt ra nổi một câu nào.
Trong thế hệ trẻ của Vân gia, Vân Dật Tiên vốn đã là người nổi bật nhất, đến cả hắn cũng bại trận, điều đó chứng minh Úc Thu quả thực rất mạnh.
Lông mi Vân Dật Tiên khẽ động, hắn nghe ra được thiện ý trong lời nói của Úc Thu thực chất là sự ác ý đầy rẫy. Hắn có chút không hiểu vì sao, ngước mắt nhìn vị thiếu niên cười lên đầy yêu nghiệt này.
Hắn đang nhắm vào Vân gia.
Cũng đang mượn chính mình để sỉ nhục Vân gia.
Giọng nói Vân Dật Tiên hơi khàn đặc: "Vì cái gì?"
Úc Thu cười: "Vì cái gì? Rất nhanh ngươi sẽ biết vì cái gì thôi."
Trận đấu đài này, Úc Thu thắng, Vân Dật Tiên bại.
Mọi người Vân gia cảm thấy vô cùng nghẹn khuất, đồng thời lại nhịn không được mà oán trách Vân Dật Tiên cư nhiên lại bại dưới tay một kẻ vô danh tiểu tốt trong tu chân giới, khiến Vân gia bọn hắn phải chịu nhục.
Lúc này, mọi người Ninh gia lại vui mừng khôn xiết.
Nhiều năm qua, Ninh gia và Vân gia luôn âm thầm tranh đấu với nhau. Hôm nay có thể tận mắt chứng kiến Vân gia chịu một đòn đau như vậy, tâm trạng của bọn họ đương nhiên vô cùng hả hê.
Ngay cả ánh mắt nhìn về phía Úc Thu cũng mang theo vài phần thiện ý.
Úc Thu hạ xuống võ đài.
Mạc Tinh mặt đầy kinh hãi nhìn Úc Thu: "Ngươi điên rồi sao? Ngươi cư nhiên dám sỉ nhục Vân gia - một trong những gia tộc đỉnh tiêm của tu chân giới, ngươi thật sự không sợ c.h.ế.t sao? Mau đi xin lỗi bọn hắn đi!"
Úc Thu nguyên bản đang cười, sau khi nghe thấy lời của Mạc Tinh, sắc mặt thoáng cái trầm xuống.
"Ngươi còn nói lời như vậy nữa, ta sẽ cắt lưỡi của ngươi."
Mạc Tinh chạm phải ánh mắt lạnh như băng kia của hắn, toàn thân chấn động, trong lòng lan tỏa ra cảm xúc sợ hãi.
Nam Cung Thanh Thanh nhíu mày, không tán đồng nhìn về phía Úc Thu: "Thu Ca, ngươi hung dữ với Tinh ca làm gì? Huynh ấy cũng đâu có..." ký ức.
Úc Thu rủ mắt, che giấu vẻ lạnh lẽo trong con ngươi.
Bất kỳ ai cũng có thể giúp Vân gia của tu chân giới nói chuyện, nhưng cố tình là thành viên của Phong Vân tiểu đội thì lại không được. Hắn biết thái độ của mình đối với Mạc Tinh có chút quá đáng, dù sao hiện tại hắn cũng không có một chút ký ức nào.
Mạc Tinh cũng là bởi vì lo lắng cho tình cảnh của hắn nên mới khuyên bảo như thế...
Cho nên, hắn thật sự không nên phát giận với Mạc Tinh.
Úc Thu ngước mắt, thu liễm khí tức, vô cùng nghiêm túc nói với Mạc Tinh: "Xin thứ lỗi."
Mạc Tinh vừa rồi thật sự bị Úc Thu dọa cho sợ hãi.
Thấy hắn không nói lời nào, Úc Thu liền tỏ vẻ yếu thế, hướng về phía hắn nháy mắt mấy cái: "Xin thứ lỗi, đại... Mạc Tinh, ta không nên quát ngươi."
Mạc Tinh khoanh hai tay trước n.g.ự.c, bày ra đủ tư thế, hừ lạnh nói: "Ngươi nói xin lỗi thì ta phải tha thứ cho ngươi sao?"
Úc Thu nhướng mày: "Vậy ngươi còn muốn nhường nào?"
Mạc Tinh cố làm ra vẻ lãnh ngạo nói: "Quỳ xuống xin lỗi thì không cần, tối nay ngươi phải mời khách! Đến lúc đó ta sẽ gọi món điên cuồng!"
"Được." Úc Thu gật đầu cười, kỳ thật hắn biết Mạc Tinh là người dễ dỗ dành nhất, bởi vì hắn từ nhỏ đã cùng hắn lớn lên, hiểu rõ tính nết của hắn.
Hắn cũng quả thực nên xin lỗi.
Không thể vì Mạc Tinh dễ dỗ dành mà lại làm qua loa với hắn.
Mạc Tinh lập tức lại vui vẻ, trong lòng cảm thấy mình tạm thời đã cao hơn Úc Thu nhất đẳng, ai bảo hắn đột nhiên hung ác như vậy chứ! ...Nhưng mà, tại sao Úc Thu lại ghét Vân gia đến thế?
Chẳng lẽ hắn và Vân gia có thù sâu hận lớn gì sao?
Nếu như thật sự có...
Sắc mặt Mạc Tinh thoáng cái kinh hoàng, vậy chẳng phải hắn đã nói sai lời rồi sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1888-ngoai-truyen-hien-dai-thien-50.html.]
Ngay khi hắn định hỏi cho rõ ràng, thì lại bị chuyện Phong Hành Lạn lên võ đài đả đoạn.
Không có ngoài ý muốn, là Phong Hành Lạn thắng.
Ngay sau đó, Nam Cung Thanh Thanh và Chung Ly Vô Uyên đều lần lượt giành chiến thắng.
Bọn hắn thoáng cái đã tiến vào top tám người dẫn đầu.
Trong tám người này, ngoài Úc Thu, Phong Hành Lạn, Nam Cung Thanh Thanh, Chung Ly Vô Uyên ra, còn có bốn người Ninh Lộc Giác, Vân T.ử Nguyệt, Phong Âm, Ninh Phượng Nhụy.
Bọn hắn phải đối đầu từng cặp để chọn ra bốn người đứng đầu.
Úc Thu đối đầu với Ninh Phượng Nhụy, Úc Thu thắng.
Phong Hành Lạn đối đầu với Phong Âm, Phong Hành Lạn không hề nương tay với vị Thái Huyền Phong Thần Phong Âm này, cho nên Phong Hành Lạn thắng.
Nam Cung Thanh Thanh tình cờ bốc thăm trúng Chung Ly Vô Uyên, Nam Cung Thanh Thanh thắng.
Ninh Lộc Giác đối đầu với Vân T.ử Nguyệt, Ninh Lộc Giác thắng.
Những người tiến vào top bốn gã đứng đầu gồm có: Úc Thu, Phong Hành Lạn, Nam Cung Thanh Thanh, Ninh Lộc Giác.
Ngay sau đó, lại tiếp tục các trận đối quyết giữa hai người với nhau.
Úc Thu đối đầu với Nam Cung Thanh Thanh, Nam Cung Thanh Thanh thắng.
Phong Hành Lạn đối đầu với Ninh Lộc Giác, Phong Hành Lạn thắng.
Sự kiện Phong Hành Lạn giành chiến thắng trước Ninh Lộc Giác đã khiến cho mọi người bùng nổ những cuộc thảo luận vô cùng kịch liệt.
Ninh Lộc Giác chính là đệ nhất nhân cổ võ trong thế hệ trẻ tuổi!
Hắn cư nhiên lại bại trận!
Quả thật là điều không thể tưởng ra nổi.
Và hai người cuối cùng tranh đoạt vị trí thứ nhất chính là Phong Hành Lạn và Nam Cung Thanh Thanh.
Phong Hành Lạn đã đạt được vị trí đứng đầu bảng võ đạo.
Mọi người đều kinh ngạc đến ngây ngẩn cả người, thiếu niên tóc bạc này cư nhiên lại là một con hắc mã mạnh mẽ đến nhường ấy, hắn đã g.i.ế.c ra khỏi tầng tầng lớp lớp vòng vây để đoạt lấy danh hiệu đứng đầu trong đám tân nhân võ đạo!
Điều khiến mọi người chấn kinh hơn nữa chính là, trong mười tên đứng đầu thì đã có năm người đều đến từ một tiểu đội danh tiếng không mấy lịch sự tao nhã — Phong Vân tiểu đội.
"Phong Vân tiểu đội rốt cuộc là có lai lịch thế nào!"
"Phong Vân tiểu đội này cũng quá kinh khủng rồi, phải chăng là một cổ thế lực mới trỗi dậy trong tu chân giới?"
Ngay khi trận đấu võ đạo vừa kết thúc, đã có không ít người vây quanh đám người Phong Hành Lạn, muốn chiêu mộ bọn hắn gia nhập vào gia tộc của mình.
Trong đó, bao gồm cả cổ võ Ninh gia.
Riêng về phần Huyền Thuật Vân Gia, vì đã ôm lòng căm hận Úc Thu, nên tự nhiên chẳng thể hạ mình đi chiêu mộ Phong Vân tiểu đội, người của Vân gia ai nấy đều hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Lúc này, lão giả tóc trắng ngồi ở vị trí đứng đầu Vân gia, thần sắc âm u, gương mặt già nua cũng bởi vậy mà nhăn nhúm lại thành một nắm, hắn dùng chân khí khuếch đại âm lượng nói: "Kẻ nào dám chiêu mộ Phong Vân tiểu đội, đó chính là chống lại Vân gia chúng ta! Hậu quả tự gánh lấy!"
Lời này vừa ra, các đại gia tộc đều sửng sốt.
Bọn hắn suy đi tính lại, vẫn cảm thấy không nên chống lại Vân gia thì tốt hơn, trong phút chốc, xung quanh mấy người Phong Hành Lạn giống như chim muông thú dữ tản mát, đồng loạt lùi ra xa.
Chỉ còn lại Phong Hành Lạn, Úc Thu, Nam Cung Thanh Thanh, Chung Ly, Mộ Dận.
Còn về phần Vân Tranh, Yến Trầm và Mạc Tinh, ba người bọn họ vừa rồi bị đám người chen lấn đẩy ra ngoài, cho nên bọn hắn chỉ có thể đứng lẫn trong đám người mà quan sát.
Ninh gia gia chủ thấy cảnh này, không khỏi bật cười vui vẻ, lão già Vân gia này rõ ràng là đang cưỡng ép nhét Phong Vân tiểu đội vào tay Ninh gia bọn hắn mà!
Bởi lẽ, tại tu chân giới, chỉ có Ninh gia bọn hắn mới có thể tương kháng với Vân gia!
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Mà Vân Tranh đang ở trong đám người, khi nghe thấy giọng nói khàn đặc đầy nham hiểm của Vân gia chủ, thân hình nàng không khỏi cứng đờ, nàng bỗng chốc quay đầu nhìn về phía Vân gia chủ, đôi mắt híp lại, trong lòng chẳng biết tại sao lại nảy sinh một luồng sát ý mãnh liệt.
--------------------
--------------------------------------------------