Tới đêm nay, Tiểu Không Dạ tỉnh lại, hắn cảm thấy toàn thân đều đang phát lạnh, vị trí trước n.g.ự.c đặc biệt đau đớn, hơn nữa bụng đói đến mức kêu càu nhàu liên hồi.
Tiểu Không Dạ lúc này vô cùng hư nhược, hắn gian nan xoay xoay đầu, nhìn về phía Dương Ngọc đang ngồi ăn cơm trong phòng, ánh mắt dời đến những món cơm canh nóng hổi trên bàn, hắn không ý thức được mà l.i.ế.m liếm bờ môi.
Trong ánh mắt hắn tất cả đều là sự khát khao.
Hắn cũng muốn ăn cơm.
Giọng điệu của Tiểu Không Dạ khàn đặc, gian khổ thốt lên: "Ngọc di, ta... ta cũng muốn ăn cơm."
Dương Ngọc nghe thấy tiếng của hắn truyền tới, quay đầu nhìn về phía hắn, thấy sắc mặt hắn thập phần t.h.ả.m bại.
Trong mắt Dương Ngọc lóe lên một tia u quang, nàng mặc kệ không nói một lời mà đi tới bên giường, sau đó cầm lấy chiếc khăn sớm đã thấm ướt xoa xoa lên những vết m.á.u khô cạn trên mặt hắn.
Tiểu Không Dạ đột nhiên bị chiếc khăn vừa ướt vừa lạnh như băng lau lên mặt, bản năng muốn né tránh, hành động này lại khiến Dương Ngọc trầm mặt xuống.
"Đừng có không biết thẹn!" Giọng nói của Dương Ngọc mang theo nộ khí.
Tiếng quát mắng này khiến Tiểu Không Dạ trong nháy mắt không dám nhúc nhích nữa.
Tùy ý để chiếc khăn băng lãnh lau qua vết thương bị phá vỡ trên gò má, cảm giác đau đớn nhói nhói khiến Tiểu Không Dạ không kềm nổi mà đỏ hoe vành mắt, hô hấp của hắn cũng có chút khó khăn, cảm giác nơi lồng n.g.ự.c giống như bị thứ gì đó đè nặng vậy.
Tiểu Không Dạ lúc này chỉ thấy n.g.ự.c đau, chứ không hề phát hiện ra đây chính là do xương sườn bị gãy mà gây ra sự đau đớn này.
"Muốn ăn cơm thì đứng dậy! Lát nữa Dư Liễu trưởng lão tới, ngươi chớ có nói năng bậy bạ, người đ.á.n.h ngươi mắng ngươi là các vương t.ử công chúa, nghe rõ chưa?" Giọng điệu Dương Ngọc lạnh lùng, nhưng nghĩ tới điều gì đó, nàng ngồi ở bên giường, thái độ bắt đầu dịu lại.
"Ngọc di đã đối xử với ngươi rất tốt rồi, bởi vì nếu Ngọc di không đ.á.n.h ngươi, Ngọc di sẽ bị những vị công chúa vương t.ử tôn quý kia đ.á.n.h c.h.ế.t. Còn nữa, Không Dạ, Ngọc di đây là một cách để bảo vệ ngươi."
Dương Ngọc nói đến đây, giơ tay sờ sờ đầu hắn, lộ ra nụ cười ôn nhu: "Mẫu thân ngươi trước khi lâm chung đã đặc biệt đem ngươi thác phó cho ta chăm sóc, ta cùng mẫu thân ngươi tình đồng tỷ muội, ta nhất định sẽ nuôi nấng ngươi trưởng thành. Ngươi hãy nghe lời một chút, được không?"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
"Ân." Tiểu Không Dạ sụt sịt mũi, gật gật đầu.
"Thật ngoan." Khóe miệng Dương Ngọc hiện lên nụ cười, nhưng sâu trong đáy mắt lại là thần sắc ghét bỏ.
Dư Liễu trưởng lão mỗi tháng đều sẽ tới nhìn A Mộc Tháp · Không Dạ một lần, mà đêm nay, chính là thời gian Dư Liễu trưởng lão muốn tới.
Tiểu Không Dạ khóc lóc kể lễ: "Ngọc di, ta đi không nổi nữa, n.g.ự.c ta đau quá, ta đói..."
Ánh mắt Dương Ngọc hơi lạnh lùng, nhưng nàng vẫn chọn lựa nhẫn nại, đem Tiểu Không Dạ bế đến bên bàn ăn, sau đó gắp thức ăn cho hắn.
"Mau ăn đi, cơm canh sắp nguội cả rồi."
Tiểu Không Dạ vừa nghe thấy, nuốt nước miếng một cái, hắn lờ mờ biết được nguyên nhân Ngọc di hiện giờ đối xử tốt với hắn như vậy là bởi vì vị bá bá kia sắp tới.
Hắn thích vị bá bá đó, chỉ cần ông ấy tới, hắn là có thể nhận được đãi ngộ tốt.
Tiểu Không Dạ gồng mình chống chọi với sự đau đớn từ thân thể mang lại, sau đó như hổ đói vồ mồi mà ăn cơm, cái miệng nho nhỏ của hắn nhét đầy ắp cơm trắng.
Dương Ngọc gắp một miếng thịt cho Tiểu Không Dạ, sau đó đem tất cả thịt đều nhanh chóng gắp hết vào bát của mình.
Tiểu Không Dạ nhịn không được liếc mắt nhìn nàng một cái.
Điều này khiến trong lòng Dương Ngọc có chút bực dọc, suýt chút nữa đã muốn mắng hắn "nhìn cái gì mà nhìn", nàng nén lại cảm xúc, sau đó nói: "Ngọc di là người lớn, người lớn cần phải ăn nhiều thịt hơn."
Tiểu Không Dạ cái hiểu cái không mà gật đầu.
Rất nhanh, Dư Liễu trưởng lão đã tới, hắn vừa nhìn thấy vết thương mới trên mặt Tiểu Không Dạ, nhịn không được mà nhíu nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét về phía Dương Ngọc.
Dương Ngọc kinh hãi quỳ xuống.
"Dư Liễu đại nhân, là Ô Vinh vương t.ử nhất định phải đem Không Dạ cưỡi như cưỡi ngựa, nô tỳ ngăn cũng không ngăn được, cuối cùng, Không Dạ không chịu nổi sức nặng của Ô Vinh vương tử, ngã xuống trên mặt đất..."
Dư Liễu trưởng lão nhìn A Mộc Tháp · Không Dạ gầy yếu lại nhát gan như thế, trong lòng có một tia không đành lòng, cũng có mấy phần hận sắt không thành thép.
Vốn dĩ A Mộc Tháp · Không Dạ có thể được bồi dưỡng thành thiên tài tuyệt thế, nhưng hôm nay, tính cách của hắn lại bị nuôi thành dáng vẻ nhát gan sợ phiền phức thế này, xem ra là phế mất một nửa rồi.
Tiểu Không Dạ dùng ánh mắt thập phần kính ngưỡng mà nhìn chằm chằm Dư Liễu trưởng lão, hắn do dự thật lâu, mới run rẩy mở miệng:
“Ngực của ta... đau.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1827-ngoai-truyen-a-moc-thap-khong-da-thien-4.html.]
Dư Liễu trưởng lão nghe vậy, liền đi tới trước mặt hắn, chậm rãi ngồi xuống, dùng linh lực dò xét vào trong cơ thể hắn, kinh ngạc phát hiện Tiểu Không Dạ cư nhiên đã bị gãy xương sườn.
Chẳng trách hắn lại kêu đau như vậy.
Ổ Vinh vương t.ử cư nhiên đem Không Dạ ra làm ngựa để cưỡi, với trọng lượng của gã, nhất định là đã ép đến mức khiến xương sườn trước n.g.ự.c của Không Dạ bị gãy lìa...
Dư Liễu trưởng lão lấy ra một viên đan dược, đưa tới bên miệng Tiểu Không Dạ, ôn tồn bảo:
“Ăn xuống liền sẽ không đau nữa.”
Ở một bên, ánh mắt Dương Ngọc đầy vẻ ghen tị mà nhìn chằm chằm Tiểu Không Dạ, nhưng khi Dư Liễu trưởng lão nhìn sang, nàng rất nhanh đã cúi thấp đầu xuống.
Tiểu Không Dạ cẩn thận từng li từng tí nhìn Dư Liễu trưởng lão, sau khi xác định thứ này thật sự là cho mình, hắn liền lập tức ăn xuống.
Đan d.ư.ợ.c vừa vào miệng đã tan ra ngay lập tức.
Tiểu Không Dạ có thể cảm nhận được lồng n.g.ự.c của mình rất nhanh đã không còn đau đớn nữa.
Tiểu Không Dạ mặt lộ vẻ kinh hỉ mà nhìn Dư Liễu trưởng lão, hắn nói: “Cảm ơn bá bá.”
Dư Liễu trưởng lão đưa tay sờ sờ đầu hắn, ngay sau đó, hắn hạ lệnh cho Dương Ngọc đi ra ngoài.
Dương Ngọc nghe thấy lời này, một trái tim treo ngược lên tận cổ họng, cảm xúc sợ hãi trong nháy mắt lan tràn khắp toàn thân nàng, bởi vì nàng sợ Dư Liễu trưởng lão sẽ từ trong miệng của thứ tiện chủng Không Dạ này mà tra ra chân tướng, đến lúc đó nàng liền xong đời...
Dư Liễu trưởng lão nhíu chặt lông mày: “Còn không đi ra ngoài?!”
Dương Ngọc vội vàng cúi đầu, đáp lời: “Vâng, Dư Liễu trưởng lão.”
Sau khi Dương Ngọc đi ra khỏi gian phòng, Dư Liễu trưởng lão bèn ngồi xuống, mà Tiểu Không Dạ ngay tại trước mặt hắn đứng đó.
Ánh mắt Dư Liễu trưởng lão thâm trầm mà nhìn hắn: “Không Dạ, ngươi có nghĩ là muốn biến cường hay không?”
Tiểu Không Dạ vừa nghe, có chút trì trệ: “Biến cường có phải hay không liền sẽ không có người bắt nạt ta nữa? Ta có phải cũng có thể đi ra ngoài rồi không?”
Dư Liễu trưởng lão vi lăng, hắn gật đầu một cái.
“Phải.”
“Bá bá, ta muốn biến cường.” Tiểu Không Dạ lấy hết can đảm, ánh mắt đầy vẻ mong đợi mà nhìn hắn.
Dư Liễu trưởng lão lại nói: “Đợi đến khi ngươi lớn tới bảy tuổi, bá bá sẽ dẫn ngươi đi gặp phụ vương của ngươi, sau đó liền có thể biến cường. Bá bá có việc cần phải ra ngoài một đoạn thời gian, ngày về không chắc chắn, cho nên bá bá hy vọng ngươi nhất định phải chống chọi cho tới năm bảy tuổi, lọ đan d.ư.ợ.c này là bá bá tặng ngươi. Số lượng có hạn, nếu ngươi thật sự chống đỡ không nổi nữa thì hãy ăn một viên, ngàn vạn lần đừng lãng phí.”
“Cũng đừng để bất luận kẻ nào biết được, trên người ngươi có một lọ đan dược.”
Dư Liễu trưởng lão biết rõ lòng người hiểm ác, cho nên đã cảnh cáo Tiểu Không Dạ một phen.
Hơn nữa, hắn cũng lờ mờ nhận ra tỳ nữ Dương Ngọc này không phải hạng tốt lành gì.
Thế nhưng, chính vì nàng không phải hạng tốt lành, cho nên, có lẽ có thể khiến cho đám vương t.ử công chúa kia đối với Tiểu Không Dạ mà buông bỏ sự cảnh giác cùng kiêng dè.
Tiểu Không Dạ như nhìn thấy trân bảo mà đón lấy lọ đan d.ư.ợ.c này, trọng điểm gật đầu nhận lời.
Tiểu Không Dạ đột nhiên chạy đến một góc nào đó trong gian phòng, cạy mở một viên gạch lát nền đã lỏng lẻo, sau đó đưa tay lấy ra một quả táo nhăn nheo, ngay sau đó lại đem lọ đan d.ư.ợ.c đặt vào bên trong.
Cuối cùng, lại đem viên gạch đậy lên.
Một màn này khiến sắc mặt Dư Liễu trưởng lão lộ vẻ kinh ngạc, hắn không nghĩ đến A Mộc Tháp · Không Dạ vẫn có chút thông minh, tuổi còn nho nhỏ, cư nhiên đã học được cách lén giấu đồ vật.
Tiểu Không Dạ nâng quả táo đã nhăn nheo, đưa tới trước mặt Dư Liễu trưởng lão.
“Cho ngài ăn.”
Dư Liễu trưởng lão tự nhiên ăn không vô loại đồ vật vừa bẩn vừa kém chất lượng này, hắn xua xua tay, tùy miệng nói một câu: “Ngươi ăn đi.”
Dứt lời, Tiểu Không Dạ liền thật sự từng ngụm từng ngụm mà gặm nhấm ăn lên.
--------------------
--------------------------------------------------