Một câu "Ta đã trở về", khiến cho không ít Thần minh có mặt tại nơi đây phải lệ nhòa đôi mắt.
Trong lúc hoảng hốt, trận Thần Ma đại chiến kia dường như chỉ mới là chuyện của ngày hôm qua, nhưng vào khoảnh khắc Thần chủ của bọn hắn trở về này, lại tựa hồ như đã cách biệt thiên vạn năm đằng đẵng, phảng phất như một cái liếc mắt đã trôi qua vạn năm, khiến trong lòng vô cùng xúc động.
Dung Thước chăm chú nhìn ngắm dáng vẻ của thiếu nữ, bên trong hốc mắt ửng hồng là tình thâm không thể che giấu, hắn khẽ nhếch đôi môi mỏng, cuối cùng đã nở nụ cười.
Giống như hàn băng trong ngày đông giá rét đang dần dần tan chảy, đón chờ khoảnh khắc xuân ấm hoa nở rộ.
Hai người đối vọng, dường như thế gian này chỉ còn lại hai người bọn hắn.
Trong tích tắc đó.
Thời không ngưng trệ, cả hai người đều cùng hướng về phía đối phương mà chạy tới, ôm chặt lấy nhau.
Ái tình vượt qua cả sinh tử, cuối cùng đã hội tụ lại một chỗ!
Gió ngừng, tiếng lặng.
Hai người ôm nhau, thật lâu không có mở miệng nói chuyện.
Trong vòng thời gian tĩnh chỉ, nam nhân ôm chặt lấy nàng, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của nàng, hắn toàn thân đều đang run rẩy, giống như sự kích động khi tìm lại được vật quý đã mất, hắn thấp mâu ngắm nhìn khuôn mặt nàng, vài lần nghẹn ngào đến mức không nói ra lời.
"Tranh Nhi..."
Vân Tranh mắt đỏ hoe, sống mũi cay cay, nhìn gương mặt tuấn mỹ hơi có phần gầy gò của hắn, tình ý trong lòng cuộn trào mãnh liệt, ngữ khí của nàng mang theo sự ái luyến sâu sắc cùng với nỗi khuất tất:
"A Thước, xin thứ lỗi, để ngươi phải đợi lâu."
"Chúng ta sau này đều sẽ ở cùng một chỗ, chúng ta sẽ có ba trận hôn lễ, có phải hay không?"
"Phải!" Hắn khẳng định nói, ngay sau đó đại chưởng của hắn vuốt ve bên eo nàng, chậm rãi cúi người, tại trán của nàng lạc xuống một nụ hôn, sau đó hôn trụ đôi môi đỏ mọng của nàng, thâm thiết, điên cuồng, giống như đang kể lể sự cô tịch cùng nỗi nhớ nhung khi nàng không ở bên cạnh.
Hắn tham lam hít hà lấy hơi thở của nàng.
Bởi vì chỉ có như vậy, hắn mới có thể xác định được sự tồn tại của nàng.
Suốt mấy thiên vạn năm qua, hắn vẫn luôn đuổi theo thân ảnh của nàng.
Hiện tại, hắn cuối cùng đã được toại nguyện.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Người trong lòng, chính là người trong lòng.
Hô hấp của hắn trở nên trầm trọng, đôi mắt thâm thúy gắt gao nhìn chằm chằm nàng, giọng nói thấp ái, gằn từng tiếng mà nói.
"Ta tâm duyệt ngươi."
"Ta yêu ngươi, Vân Tranh."
Nghe thấy lời bày tỏ tình ý không chút che giấu của hắn, trong mắt nàng đã có lệ ý, hắn của trước đây vốn không khéo bày tỏ, hoặc có thể nói là kiêu ngạo.
Nàng suýt chút nữa nghẹn ngào không thành tiếng, nàng kìm nén ý muốn khóc, nâng lấy gò má của hắn, tiến lại gần, cực kỳ dịu dàng hôn lên đôi môi mỏng của hắn.
"Ta cũng tâm duyệt ngươi."
Nàng lộ ra một nụ cười nhạt.
"Cho nên, chúng ta sau này ở cùng một chỗ đi, vượt qua năm tháng dài đằng đẵng, ngắm nhìn vạn vật thế gian, có một gia đình nhỏ."
"Được." Trên khuôn mặt tuấn mỹ của nam nhân lăn dài một giọt lệ trong sáng long lanh, khóe môi gợi lên, hắn đưa tay ôm lấy nàng, thật chặt, đầu chôn ở trên hõm cổ của nàng.
Dưới sự ngưng trệ của thời không, bọn hắn kể cho nhau nghe tình ái dành cho đối phương.
Cũng là, lại một lần nữa trọng phùng.
...
Đợi sau khi thời không khôi phục lưu động, chúng Thần có mặt tại nơi đây trong lúc nhất thời có chút ngẩn ngơ, bởi vì dường như chỉ trong một lần chớp mắt, Thần chủ đã cùng Dung Thước đại nhân đứng ở cùng một chỗ, sóng vai nắm tay mà đến.
Những Thần minh có thực lực mạnh mẽ, rất nhanh đã nghĩ tới việc thời không bị tĩnh chỉ.
Chúng Thần Thần giới vẫn như cũ quỳ lạy, ánh mắt của Vân Tranh lướt qua bọn hắn một lượt, nghĩ tới chuyện gì đó, trầm ngâm vài giây, liền lên tiếng nói: "Chư Thần mời đứng lên."
"Trong trận Thần Ma đại chiến, không ít Thần minh đã làm ra những hiến dâng to lớn, cho nên mười ngày sau, bản Thần mời chư Thần tới bên ngoài Thiên Cung, quan sát lễ Phong Thần. Những Thần minh khác tham dự đại chiến, đều sẽ nhận được lễ ban phúc của Thần chủ."
Lễ Phong Thần?!
Lễ ban phúc?!
Chúng Thần của Thần giới kinh ngạc, lẽ nào lại muốn xuất hiện Thần minh có thần chức mới sao?
Hơn nữa, Thần chủ còn muốn đối với bọn hắn tiến hành "lễ ban phúc"? Phải biết rằng, Thần chủ ban phúc, đó chính là có thể tăng tiến thiên phú huyết mạch!
Chúng Thần nghe vậy, kích động đến mức gần như sôi trào lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1760-lai-mot-lan-nua-trong-phung.html.]
Trên mặt mỗi vị Thần minh đều tràn đầy thần sắc vui mừng, bọn hắn tức khắc cảm ân đức lớn lao mà một lần nữa thực hiện đại lễ quỳ lạy, sau đó đồng thanh hô vang: "Chúng thần tuân mệnh!
Âm thanh gần như vang dội thấu tận trời đất.
Lễ Phong Thần và lễ ban phúc mười ngày sau, có thể nói là vạn chúng mong đợi!
Mà khi Vân Tranh và Dung Thước hai người đã đứng vững trên đỉnh cao nhất của Thiên Cung, một đống người cùng đám nhóc tì liền vây quanh tới, bọn hắn chẳng hề quan tâm cái gì gọi là Phong Thần Lễ cùng với ban phúc chi lễ, thứ mà bọn hắn hiện giờ chỉ để ý chính là Vân Tranh.
"Tranh Nhi!"
"Tranh Tranh!"
"Chủ nhân!"
"Đế Hậu!"
"Thần Chủ!"
Mỗi một người đều muốn chen lấn đến trước mặt Vân Tranh, bọn hắn xô đẩy lẫn nhau, thậm chí còn suýt chút nữa thì đ.á.n.h nhau một trận.
"Đây là Vân đội của chúng ta!"
"Đây là Thần Chủ của chúng ta!"
"Đây là Đế Hậu của chúng ta!"
"Tất cả lui ra cho ta, đây là con gái của ta!" Vân Quân Việt nộ hống một tiếng, hắn hào vô cố kỵ hình tượng, cho dù là ngọc quan không thận trọng rơi xuống, tóc dài xõa tung ra, cũng muốn xông đến trước mặt Vân Tranh.
Không biết có phải là có người hay đám nhóc tì cố ý nhường đường hay không, Vân Quân Việt quả thực đã xông được đến trước mặt Vân Tranh, lúc này Vân Quân Việt đã có tóc bạc, đôi mắt kia tựa hồ thường chứa lệ thủy, có chút sưng húp, giữa lông mày hắn cũng đã có nếp nhăn.
Giống như già đi mười mấy tuổi.
"Tranh Nhi..." Vân Quân Việt ở khoảng cách gần nhìn thấy Vân Tranh, tức khắc khóc không thành tiếng, nước mắt của hắn không ngừng được mà tuôn rơi lã chã.
Hắn nhấc bàn tay hơi hơi run rẩy lên, muốn đi chạm vào Vân Tranh, nhưng lại sợ Vân Tranh không nhận hắn.
Dù sao, Tranh Nhi hiện giờ là Thần Chủ chí cao vô thượng.
Hắn nghe nói nàng luân hồi trăm kiếp, nếu như nàng không muốn nhận chính mình, cũng không có quan hệ gì, chỉ cần nàng bình bình an an là tốt rồi.
Hắn khuyết thiếu nàng quá nhiều quá nhiều rồi.
Vân Tranh trước tiên liếc mắt nhìn Dung Thước một cái, sau đó buông lỏng bàn tay đang giao nhau của hai người bọn hắn ra, cất bước đi đến trước mặt Vân Quân Việt.
Hai người đối vọng.
Đột nhiên, nàng vươn đôi tay ra một bả nhéo lấy thịt trên má của hắn.
Chúng nhân: "!!!" Đây thực là hành động kẻ khác xuất hồ ý liêu!
Vân Tranh nhướng nhướng mày: "Cha, người bây giờ già quá rồi."
"Làm Thần Chủ, ta chính là muốn một vị cha cha trẻ tuổi mỹ mạo, bằng không, làm sao xứng đáng được với nương thân xinh đẹp như hoa của ta đây?"
Nói đến cuối cùng, nàng chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Đế Hoàng thần minh đang đứng ở một bên, lộ ra nụ cười nhạt.
Đế Lam tâm đầu nhất chấn, những cảm xúc thâm trầm áp lực kia lúc này hình như không chỗ an phóng, nàng nhịn không được đưa tay bịt miệng, khóc rồi.
Nàng khuyết thiếu với con gái của mình, mặc dù nàng và Quân Việt thuở ban đầu rời khỏi bên cạnh con gái, chỉ là tìm kiếm phương pháp phá giải t.ử kiếp của con gái...
Sau này, nàng biết được mình là Đế Hoàng thần minh chuyển thế, Quân Việt bèn bồi nàng đi trước đến các vực ngoại khác thu thập tín ngưỡng chi lực.
"Con nguyện ý... nhận ta?" Vân Quân Việt hỉ cực nhi khóc.
“Ừm.” Vân Tranh gật đầu, mỉm cười một tiếng. Nàng nhìn dáng vẻ của hắn lúc này, trong lòng vừa xót xa lại vừa đau lòng.
Cho dù nàng là Thần Chủ, nhưng cũng quả thực là con gái của hắn.
Cha cha của nàng là một người bình thường, nhưng lại không bình thường, bởi vì hắn hiện giờ cũng đã trở thành một vị thần minh.
Nàng đưa tay ôm lấy Vân Quân Việt một cái.
"Cha cha, đừng khóc nữa, có chút xấu."
"Đợi xử lý xong một số sự vụ của Thần Giới, chúng ta liền cùng nhau về nhà đi, về nhà thăm ông nội và cô."
Nàng thấp giọng an phủ.
Vân Quân Việt đưa tay ôm hồi đáp Vân Tranh, nước mắt thấm ướt y sam của nàng.
"Tranh Nhi..."
Vân Tranh nghe tiếng khóc của hắn, suýt chút nữa nhịn không được lệ băng rồi, nhưng nàng phải nhịn xuống, bởi vì ở trước mặt nhiều thần minh như thế mà rơi nước mắt, vậy thì Thần Chủ uy nghiêm của nàng liền không còn nữa.
--------------------
--------------------------------------------------