Ninh Lộc Giác đứng ở trên cao, nhìn xuống Mộ Dận bằng ánh mắt lạnh lùng: "Ngươi thua rồi."
Mộ Dận bỗng chốc siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hắn không muốn nhận thua, hắn muốn lọt vào top mười tên dẫn đầu. Hắn có thể bất tại hồ danh hiệu thiếu gia Mộ gia của mình, nhưng đối với Phong Vân tiểu đội, hắn lại có một loại tình cảm đặc biệt khác thường.
"Chưa đâu, ta vẫn chưa muốn nhận thua!"
Mộ Dận mãnh liệt đứng lên, hắn đột nhiên ho ra một b.úng m.á.u.
Mà Ninh Lộc Giác khi nghe thấy câu trả lời của hắn, đôi mày thanh tú thoáng hiện lên vẻ lạnh lẽo, hắn vung trường kiếm lên, mũi kiếm chỉ thẳng về hướng Mộ Dận: "Nhặt v.ũ k.h.í của ngươi lên."
Mọi người chứng kiến cảnh này, không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.
Hành động này, chẳng phải là cho Mộ Dận cơ hội lần thứ hai để khiêu chiến Ninh Lộc Giác sao? Lúc trước Ninh Lộc Giác đều là tốc chiến tốc thắng, hiện tại rốt cuộc là bị làm sao vậy...
Mà đám người Ninh gia thấy một màn này, chân mày hơi nhíu lại, tựa hồ có chút không vui.
Suy nghĩ của bọn hắn chính là: Mau ch.óng đào thải tiểu t.ử Mộ gia này đi không phải là được rồi sao? Còn cho tiểu t.ử Mộ gia cơ hội lần thứ hai làm gì, Mộ gia của hắn cũng không phải là đại gia tộc gì cho cam!
Mộ Dận thần sắc phức tạp liếc mắt nhìn Ninh Lộc Giác một cái, hắn đi tới một góc khác của võ đài, nhặt lên song nhận đao của mình.
Hai người lại lần nữa đối diện đứng thẳng.
Mà trong đám người, Mạc Tinh đã trợn tròn mắt, Mộ Dận rõ ràng đ.á.n.h không lại Ninh Lộc Giác mà! Vì cái gì còn phải đ.á.n.h?
"Dận ca, đầu hàng đi!" Mạc Tinh hô to một tiếng.
Ngay khi Mạc Tinh muốn mở miệng khuyên bảo Mộ Dận thêm lần nữa, cái miệng của hắn đã bị một bàn tay bịt c.h.ặ.t, chủ nhân của bàn tay đó chính là Uất Thu.
Uất Thu hơi ghé sát vào bên tai hắn, đầy ý tứ hàm xúc mà nói: "Đừng quấy nhiễu A Dận."
"Ưm ưm ưm!" Mạc Tinh kinh ngạc đến mức trợn to mắt nhìn hắn, điều hắn muốn nói chính là: Ngươi muốn để Mộ Dận đi tìm c.h.ế.t sao?
Uất Thu tựa hồ đã hiểu được ánh mắt của Mạc Tinh, hắn cười cười nói: "Hắn rất chịu đòn đấy."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Mạc Tinh sửng sốt, sao hắn biết Mộ Dận chịu đòn?
Trong suy nghĩ hiện tại của Mạc Tinh, bị đ.á.n.h đến chảy m.á.u đã là một đại sự rồi, nếu để Mộ Dận tiếp tục chiến đấu, Mộ Dận nhất định sẽ bị đ.á.n.h thành trọng thương, đây là cảnh tượng mà hắn không quá muốn nhìn thấy.
"Cứ bình tĩnh." Phong Hành Lạn hiếm khi mở miệng nói một câu.
Mạc Tinh bị cảm xúc bình tĩnh của bọn hắn cuốn hút, hắn hơi hơi nhẹ nhõm một chút, ngẩng đầu tập trung nhìn vào, hắn tức khắc hít ngược một hơi khí lạnh.
Bởi vì bả vai của Mộ Dận đã bị trường kiếm của Ninh Lộc Giác c.h.é.m trúng, mà Mộ Dận đang dùng song nhận đao ra sức chống đỡ trường kiếm của Ninh Lộc Giác, không cho hắn tiếp tục ép xuống.
Ninh Lộc Giác nhìn chằm chằm hắn: "Không nhận thua, người chịu khổ sẽ là ngươi."
"Ngươi có bản lĩnh thì đ.á.n.h bại ta đi!" Mộ Dận giống như nghé con mới sinh không sợ hổ, ánh mắt hắn quật cường nhìn chằm chằm đối phương, mặc dù mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, đau đớn từ bả vai truyền tới khiến sắc mặt hắn trắng bệch.
Ninh Lộc Giác vi lăng, ngay sau đó cười lạnh một tiếng: "Không biết trời cao đất dày!"
Mà ngay sau đó, trên người Ninh Lộc Giác thế mà toát ra lôi điện chi lực, hắn vung một kiếm đ.á.n.h bay Mộ Dận, ngay sau đó một đạo kiếm khí mang theo lực lượng lôi đình vạn quân sắp sửa bổ vào trên người Mộ Dận——
Mộ Dận thế mà nhanh ch.óng nhào lộn, né tránh một đạo kiếm khí kinh khủng.
Đám người Mộ gia sắc mặt lo lắng, tim như muốn nhảy tới cuống họng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1884-phien-ngoai-hien-dai-thien-46.html.]
"Thiếu gia! Mau nhận thua đi! Đừng đ.á.n.h nữa!"
"Thiếu gia, chúng ta nhận thua!"
Mộ Dận nghe thấy những lời này, lại càng không muốn nhận thua, hắn cầm song nhận đao không ngừng chiến đấu cùng Ninh Lộc Giác.
Uất Thu mấy người chân mày hơi nhíu lại, hiện tại A Dận vẫn là quá yếu, hơn nữa tính khí của hắn còn cố bướng hơn cả lúc ở Ba Nghìn Thế Giới, muốn để hắn nhận thua, trừ phi hắn bị đ.á.n.h tới mức không dậy nổi.
Mộ Dận định sẵn là phải chịu chút khổ đầu.
Bất quá chỉ trong thời gian ngắn công phu, Mộ Dận đã bị không ít thương tích.
Tình hình chiến đấu của trận võ đài này khiến cảm xúc của mọi người đều bị khuấy động, có người ủng hộ Mộ Dận, có người lại muốn Ninh Lộc Giác mau ch.óng đ.á.n.h hạ Mộ Dận xuống võ đài.
Ninh Lộc Giác tựa hồ cũng không ngờ tới Mộ Dận thế mà chống đỡ được đến tận bây giờ.
Ninh Lộc Giác không hiểu nổi mà nói: "Ngươi cần gì phải như vậy?"
Mộ Dận nghe vậy, giơ tay lau đi vết m.á.u nơi khóe miệng, ánh mắt hắn vẫn chấp áo như cũ.
Đám người Mộ gia hận không thể kéo Mộ Dận xuống, không cho Mộ Dận đ.á.n.h nữa. Bọn hắn chỉ có thể đi tìm trọng tài, thay Mộ Dận nhận thua.
Mà vị trọng tài kia khẽ lắc lắc đầu, trầm giọng nói: “Chỉ có người tham gia thi đấu mới có tư cách nhận thua.”
Trong đám người, ánh mắt của Vân Tranh lặng lẽ đặt lên thân thể của hai người bọn hắn. Mộ Dận tựa như một con sói nhỏ hung hãn, mà Ninh Lộc Giác lại giống như một con sói đầu đàn mạnh mẽ và to lớn hơn.
Hai con sói nhỏ lao vào đ.á.n.h nhau, quả thực là...
Uất Thu nhìn thấy Mộ Dận đầu phá m.á.u chảy, đôi chân mày nhíu c.h.ặ.t lại, trong lòng vẫn không đành lòng mà cất tiếng gọi: “A Dận, xuống đi.”
Trên lôi đài, Mộ Dận dường như đã nghe thấy lời của Uất Thu, tầm mắt của hắn hướng về phía mấy người Uất Thu nhìn qua, nhưng cuối cùng, ánh mắt của hắn vẫn dừng lại trên thân hình của Vân Tranh.
Vân Tranh khẽ há miệng, không phát ra tiếng mà nói rằng: Ngươi đã đủ giỏi rồi, xuống đi.
Mộ Dận đã hiểu được những lời Vân Tranh muốn nói, bàn tay hắn đang nắm c.h.ặ.t song nhận đao lại siết mạnh thêm vài phần.
Thế nhưng điều mà Mộ Dận cũng không hề biết chính là, Ninh Lộc Giác cũng dõi theo hướng nhìn của Mộ Dận mà trông sang, vừa vặn nhìn thấy được câu nói không thành tiếng kia của Vân Tranh.
Trong lòng Ninh Lộc Giác tựa như bị thứ gì đó gõ mạnh một cái, có chút đau thắt và nghẹn lại, hắn rũ hàng mi xuống, che giấu đi thứ cảm xúc mất mát mà chính hắn cũng không rõ là gì.
Hắn đột nhiên không muốn đ.á.n.h nhau nữa.
Mà lựa chọn của Mộ Dận lại còn nhanh hơn cả hắn: “Ta nhận thua, ngươi rất mạnh.”
Mộ Dận nói xong, liền bước xuống khỏi lôi đài.
Mọi người Mộ gia lập tức tiến tới đón tiếp Mộ Dận, sau đó để y sư tức tốc vì Mộ Dận mà trị thương, gói lại vết thương.
Ninh Lộc Giác mím mím môi, đợi đến sau khi trọng tài tuyên bố hắn là người chiến thắng, hắn cũng xuống khỏi lôi đài.
Mà lúc này, trong số những người Vân gia đang ngồi ở phía trên cao đài, có một đạo ánh mắt thâm trầm kín đáo quét về phía Vân Tranh, trong ánh mắt ấy tràn ngập sự kinh hãi tột độ.
Nàng... nàng... nàng ta thế nào mà lại trưởng thành trông giống hệt với ‘Vân Tranh’ như vậy?
--------------------
--------------------------------------------------