Vân Tranh nhếch môi đáp trả đầy mỉa mai: “Không nên tới đây ư? Lẽ nào ngươi sợ ta ngáng đường phá hỏng đại kế của ngươi?”
Nghe vậy, ánh mắt Không Dạ chợt trở nên sâu thẳm, hồi lâu vẫn chẳng cất lời đáp lại.
Thấy hắn lặng thinh, ánh mắt Vân Tranh lập tức dán chặt vào quả cầu tinh thạch mà Không Dạ đang nắm trong tay, giọng nàng trở nên sắc lạnh: “Giao Ngưng Ngưng cho ta!”
“Nàng ấy không thể giao cho ngươi được.”
Không Dạ lùi lại phía sau hai bước, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo đến gai người, hắn gằn từng tiếng: “Tranh Tranh, chẳng phải ngươi căm ghét Ma tộc nhất hay sao? Nàng ta cũng là Ma tộc, cớ gì ngươi lại muốn cứu nàng?”
“Mắc mớ gì tới ngươi!” Vân Tranh quát lại chẳng kiêng dè.
“Tranh Tranh, ngươi đối với ta càng lúc càng chẳng dịu dàng chút nào.” Vẻ mặt Không Dạ lại tỏ ra thích thú, đoạn hắn cúi đầu nhìn xuống Đồ Ngưng Ngưng bên trong quả cầu tinh thạch, đáy mắt thoáng xẹt qua một tia nhìn khó dò, rồi thong thả cất lời: “Tranh Tranh, dẫu cho ngươi có cầu xin ta, ta cũng sẽ không giao nàng cho ngươi đâu. Đối với ta, nàng có một vai trò rất quan trọng.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Vân Tranh chẳng buồn nghe hắn lải nhải dài dòng thêm nữa, nàng siết chặt trường thương trong tay, ngay khi định vung thương tấn công thì một giọng nói đầy uy h.i.ế.p của hắn đã vọng tới.
“Tranh Tranh, ta khuyên ngươi đừng manh động, bằng không ta sẽ bóp nát nó ngay.”
Nét mày ánh mắt của gã thiếu niên ánh lên vẻ tàn độc, con ngươi âm u sâu hoắm, năm ngón tay hắn từ từ siết lại, trên quả cầu tinh thạch đã bắt đầu xuất hiện những vết rạn.
Dường như bị tác động, Đồ Ngưng Ngưng bên trong quả cầu tinh thạch cất lên tiếng thét t.h.ả.m thiết đến chói tai.
“A a a…”
Vân Tranh vội thu trường thương về, vẻ mặt lạnh như băng, gằn giọng ra lệnh: “Dừng tay!”
Tiếng quát vừa dứt, động tác trên tay Không Dạ liền khựng lại.
Không Dạ bèn đề nghị: “Tranh Tranh, chúng ta cứ hòa hoãn với nhau đi. Đợi ta giải quyết xong việc của mình, ta sẽ tặng nữ t.ử Ma tộc này cho ngươi.”
Giọng điệu của hắn thản nhiên như không, chỉ bằng đôi ba lời nói đã định đoạt luôn cả số phận và nơi chốn của Đồ Ngưng Ngưng.
Đáy mắt Vân Tranh thoáng hiện lên vẻ chán ghét tột cùng, nhưng rồi nhanh chóng thu lại. Nàng hiểu rằng lúc này chưa thể hoàn toàn trở mặt với Bạch Liên Dạ, bằng không với cái tính khí điên khùng thất thường của hắn, chắc chắn hắn sẽ chẳng ngần ngại mà ra tay g.i.ế.c c.h.ế.t Ngưng Ngưng.
Bên trong quả cầu tinh thạch, Đồ Ngưng Ngưng ngẩng đầu, đưa mắt nhìn quanh đầy hoang mang và sợ hãi, nhưng xem biểu cảm của nàng, dường như nàng không thể nhìn thấy được cảnh vật bên ngoài.
Nói cách khác, Đồ Ngưng Ngưng không nhìn thấy Không Dạ và Vân Tranh.
Cùng lúc đó, năm tên Ma tộc bị khâu chặt vào vách núi cũng không hề nhìn thấy Đồ Ngưng Ngưng đang bị phong ấn trong quả cầu tinh thạch. Lý do thứ nhất là vì đầu của bọn họ bị khâu dính vào vách núi, không thể xoay chuyển, khiến cho tầm nhìn bị thu hẹp đi rất nhiều. Lý do thứ hai là vì thân ảnh của Vân Tranh đã che khuất một phần tầm mắt của bọn họ.
Vì vậy, năm tên Ma tộc đó chỉ có thể lờ mờ trông thấy có người mới đến, đồng thời nghe được tiếng tranh cãi giữa thiếu nữ nhân loại này và kẻ đối diện.
Vân Tranh cố nén cảm xúc, giữ cho giọng điệu bình thản nhất có thể, chậm rãi đáp: “Ta đồng ý với ngươi.”
Tin ngươi mới lạ.
Không Dạ nhìn Vân Tranh không chớp mắt, rồi đột nhiên cất lời: “Tranh Tranh, ta vẫn thích bộ dạng nhe nanh múa vuốt của ngươi hơn.”
Vân Tranh: “...” Đúng là đồ thần kinh.
Thấy nàng lộ rõ vẻ mặt đầy chán ghét, Không Dạ nhếch môi cười: “Tranh Tranh, ngươi cứ rời khỏi đây trước đi, đợi ta làm xong việc sẽ ra ngoài thực hiện lời hứa.”
“Ta không tin ngươi.” Giọng Vân Tranh lạnh như băng. “Trừ phi ngươi giao Ngưng Ngưng cho ta trước.”
Nghe vậy, Không Dạ chìm vào suy tư, đôi mắt đen láy của hắn khẽ lóe lên vài tia sáng.
Chỉ nghe hắn nói: “Vậy thì ngươi đi cùng ta đi.”
Vân Tranh trong lòng không khỏi kinh ngạc, Bạch Liên Dạ này lại định dẫn cả nàng theo cùng, rốt cuộc là hắn thật sự không sợ nàng phá đám, hay là hắn quá tự tin vào năng lực của bản thân?
Hay nói đúng hơn, hắn đang mang dã tâm muốn lợi dụng nàng?
Bạch Liên Dạ kẻ này lắm mưu nhiều kế, gian xảo quỷ quyệt, chỉ cần tin hắn một phần thôi cũng đủ bị hắn hại cho đến c.h.ế.t không toàn thây.
“Được.” Vân Tranh gật đầu, vẻ mặt không chút khác thường, nhưng trong lòng đã dâng lên sự cảnh giác cao độ.
Không Dạ liếc mắt nhìn nàng: “Tranh Tranh, ngươi có muốn biết kiếp trước của mình là ai không? Và lý do vì sao trước đây ta lại muốn lấy mạng ngươi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1254-khong-the-nao-tron-thoat.html.]
“Có gì thì nói thẳng, đừng có vòng vo tam quốc.” Vân Tranh ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mắt hắn.
Ánh mắt Không Dạ chợt trở nên phức tạp: “Thật ra…”
Hắn vừa mới mở lời, đã cảm nhận được một luồng khí tức lạ xuất hiện ở phía xa.
Hắn và Vân Tranh gần như cùng lúc đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy một nam t.ử trẻ tuổi vận bạch y bất chợt hiện thân trên một khối cự thạch cách đó không xa.
Khóe miệng nam t.ử vận bạch y rỉ ra vài vệt m.á.u tươi, khí tức cũng chẳng ổn định, có phần hỗn loạn.
Ánh mắt Vân Tranh chợt biến đổi, là Ma Thần Nhân Hồn đã đuổi theo tới đây.
Không Dạ khẽ nheo mắt, lòng dâng lên cảnh giác, gần như toàn bộ sự chú ý của hắn đều đổ dồn vào Ma Thần Nhân Hồn. Ngay lúc này, cổ tay hắn chợt truyền đến cơn đau nhói, kèm theo đó là một tiếng xương gãy giòn tan vang lên.
Rắc!
Không Dạ hừ lên một tiếng trầm thấp, hắn đột ngột quay đầu lại, Thạch Tinh Cầu trong tay đã bị Vân Tranh đoạt mất, còn nàng cũng nhanh chóng lùi lại một khoảng.
Dù trong lòng Không Dạ cuộn trào lửa giận, nhưng hễ nhìn vào đôi mắt tinh ranh của Vân Tranh, cơn giận của hắn lại vơi đi. Bàn tay vốn đã giơ lên định tấn công nàng, ở một góc không ai nhìn thấy, hắn lại từ từ buông lỏng, linh lực dưới lòng bàn tay cũng tức thì tan biến.
Nét mặt Không Dạ thoáng vẻ đáng thương tội nghiệp, đôi mắt long lanh như nước nhìn Vân Tranh đầy thâm tình, giọng dịu dàng cất lời: “Tranh Tranh, trả nó cho ta, đợi ta xong việc sẽ đưa lại cho ngươi.”
Vân Tranh thấy vậy, trong lòng cười lạnh một tiếng.
Bạch liên hoa lại sắp nở rộ rồi đây.
Nàng liền cất Thạch Tinh Cầu vào trong Phượng Tinh Không Gian, giao cho Đại Quyển trông giữ cẩn thận.
Vân Tranh mỉm cười đáp: “Nằm mơ đi.”
Lúc này, ánh mắt Cảnh Dạ rơi trên người Vân Tranh, trong mắt tuôn trào sát khí nồng đậm, xú nữ quả nhiên ở đây!
Nhưng mà, thiếu niên áo lục này lại là ai?
Bất kể thiếu niên áo lục này là ai, cũng phải c.h.ế.t ở đây cùng với xú nữ.
Cảnh Dạ bước về phía Vân Tranh, vẻ mặt hung tợn nói: “Xú nữ, cuối cùng cũng để ta bắt được ngươi rồi!”
Vân Tranh nhướng mày: “Thần Nữ điện hạ, ngươi nói sai rồi, ngươi vẫn chưa bắt được ta.”
Vừa nói, Vân Tranh vừa lặng lẽ lùi về sau, kéo dãn khoảng cách với hai người họ. Bây giờ, hai hồn của Ma Thần đều đã tụ Tề.
Cũng không biết Bạch Liên Dạ đã dùng cách gì mà khiến Ma Thần Nhân Hồn không phát hiện ra hắn chính là Ma Thần Địa Hồn.
“Xú nữ, ngươi không thoát được đâu.” Cảnh Dạ khẽ nheo mắt.
Vân Tranh không chút do dự giơ tay chỉ về phía Không Dạ, cười tủm tỉm nói: “Người ngươi muốn g.i.ế.c không phải là hắn sao? Hắn chính là Ma Thần Địa Hồn đó, thế mà ngươi cũng không nhận ra, thực lực và trí tuệ của ngươi thật đáng lo ngại.”
Lời này vừa dứt, sắc mặt Cảnh Dạ kinh biến, ánh mắt hắn tức thì rơi vào người thiếu niên áo lục kia.
“Địa Hồn!”
Không Dạ bật cười một tiếng, khiến gương mặt hắn càng thêm yêu mị tuấn tú, giọng ngọt xớt hùa theo: “Tranh Tranh ngươi nói đúng lắm, Nhân Hồn đúng là một tên ngu xuẩn.”
Nghe vậy, gương mặt Cảnh Dạ trong nháy mắt như phủ một lớp sương lạnh, ánh mắt âm u đến cực điểm, ý muốn nuốt chửng Ma Thần Địa Hồn càng trở nên mãnh liệt.
Đôi mắt Cảnh Dạ dần chuyển thành màu tím sẫm, ma lực trên người tăng vọt, tu vi đủ để chạm đến cảnh giới Quân Thần Cảnh.
Ầm!
Vẻ mặt Không Dạ không đổi, nhưng lòng dạ lại rối bời cực độ.
Sự xuất hiện của Ma Thần Nhân Hồn Cảnh Dạ đã khiến kế hoạch của hắn nảy sinh biến số.
--------------------
--------------------------------------------------