"Thiếu gia, ngươi thật sự rất soái." Bảo tiêu đại ca nhịn không được mà thốt lên.
Mộ Dận lười biếng ngáp một cái, sau đó sải bước đi ra ngoài căn phòng, chợt hắn lạnh lùng buông một câu đầy cực ngầu: "Dẫn đường."
"Được rồi, thiếu gia."
Bảo tiêu đại ca cung kính hết mức mời Mộ Dận ra khỏi khách sạn. Cuối cùng cũng đi tới nơi có ánh nắng chan hòa, bảo tiêu đại ca nhanh ch.óng lấy điện thoại ra, chụp một tấm ảnh bóng lưng của Mộ Dận đang đi giữa đám người, rồi nhấn gửi cho Mộ phụ.
【Lão gia, thiếu gia ra ngoài rồi!】
Bảo tiêu đại ca hoàn thành nhiệm vụ xong liền thở phào nhẹ nhõm, bèn dẫn đường cho Mộ Dận tiến về phía trước nơi tổ chức hội chợ anime.
Dọc theo đường đi, có không ít người nhìn chằm chằm vào Mộ Dận.
Bởi vì Mộ Dận trưởng thành quá mức tuấn tú, mang lại cảm giác như một vị quý công t.ử đẹp đẽ khôi ngô, hơn nữa, trên người hắn mỗi một món đồ đều là hàng hiệu.
Có mấy nữ sinh đến tìm Mộ Dận xin phương thức liên lạc WeChat, đều bị Mộ Dận từ chối.
Bảo tiêu đại ca hỏi thăm: "Thiếu gia, ngươi không muốn yêu đương sao? Trong anime có nhiều tình tiết yêu đương như vậy, ngươi lại không chút rung động sao?"
Mộ Dận: "Hừ."
Bảo tiêu đại ca: "..." Câu chuyện này thật sự là không có cách nào nói tiếp được nữa rồi.
Mộ Dận mang một bộ dáng vừa lạnh lùng vừa ngạo mạn, trông như thể người khác đang nợ hắn mười vạn tám ngàn đồng vậy.
Địa phương tổ chức hội chợ anime là một khu nhà khách sạn trong cổ thành.
Phía ngoài khách sạn có một khoảng sân trống trải, có rất nhiều coser đang hóa thân thành các nhân vật kinh điển trong anime, liếc mắt một cái, vô cùng náo nhiệt.
Mộ Dận đi tới hội chợ anime, hắn nhìn thấy rất nhiều nhân vật từng xuất hiện trong anime, có của Hoa Quốc, cũng có của nước ngoài.
Trong hội chợ anime còn có rất nhiều vật phẩm xung quanh anime, ví dụ như áp phích, tạp phiến nhỏ, tập thiết kế cùng các vật dụng khác.
Mộ Dận cũng không định tiến lại gần bọn hắn, bởi vì hắn... mắc chứng sợ giao tiếp xã hội.
Thông thường những người có bản lĩnh giao tiếp siêu hạng đã sớm tìm tới coser mình thích để chụp ảnh chung sưu tập rồi.
Ngay tại lúc này, có người đi ngang qua, thuận tay nhét vào trong tay Mộ Dận một tấm quảng cáo tạp phiến. Mộ Dận kinh ngạc, hắn cúi đầu nhìn một cái, là một tấm quảng cáo tạp phiến màu vàng, mặt trên viết: Máy xúc nhà ai mạnh nhất? Máy xúc cổ thành danh dương thiên hạ!
Mộ Dận sửng sốt, ngay sau đó ánh mắt trở nên chê bai.
Đây được coi là loại quảng cáo tạp phiến ác ý gì vậy?
Đúng lúc Mộ Dận muốn vứt nó đi, lại phát hiện tấm quảng cáo tạp phiến này cư nhiên dính keo, dính c.h.ặ.t trên tay hắn!
"Thiếu gia, thế nào ?" Bảo tiêu đại ca phát hiện không phù hợp, lập tức hỏi thăm, ánh mắt chạm đến tấm quảng cáo tạp phiến màu vàng trên tay Mộ Dận, cũng sợ run một chút.
Thiếu gia lấy đâu ra tấm quảng cáo tạp phiến này vậy?
Mộ Dận muốn xé tấm quảng cáo tạp phiến đi, thế nhưng nó lại dính c.h.ặ.t chẽ với da thịt của chính mình.
Lúc này, một đạo giọng nói của người đàn ông trung niên từ phía sau Mộ Dận truyền tới: "A Dận."
Mộ Dận quay đầu nhìn lại, thấy người tới chính là Lý thúc mà cha hắn từng nhắc qua. Lý thúc diện một bộ đồ Trung Sơn, trông có vẻ nho nhã tùy hòa, trên mặt treo nụ cười nhàn nhạt.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
"Lý thúc."
Mộ Dận nhíu mày gọi một tiếng.
Lý thúc hạ mắt nhìn về phía tấm thẻ vàng trong tay hắn, cười cười nói: "Đây là thẻ vào cửa của đại hội tân nhân, ngươi phải thu cho kỹ."
Mộ Dận: "?" Chính là cái thứ này sao?
Mộ Dận lông mày nhíu c.h.ặ.t hơn: "Thứ này có keo dính."
Lý thúc khẽ cười một tiếng, sau đó b.úng tay một cái, liền làm cho keo dính biến mất, một tấm thẻ vào cửa hoàn hảo không chút tổn hại liền rơi vào trong tay Mộ Dận.
Lý thúc phất tay cho bảo tiêu đại thúc lui sang một bên, sau đó liền lời tâm huyết nói với Mộ Dận: "A Dận, đại hội tân nhân này, mười năm tổ chức một lần, ngươi nhất định phải nắm lấy cơ hội lần này, hảo hảo biểu hiện. Ngươi cùng cha mẹ ngươi đều là cổ võ nhất đạo, cho nên, ngươi nhất định phải đoạt được tiền tam danh, như vậy mới không để cho cha mẹ ngươi cùng với Mộ gia bị người khác cười nhạo."
Mộ Dận rũ mắt xuống.
Ở bề ngoài, Vân Thành Mộ gia là thủ phú, mà ở trong thế tộc ẩn thế của tu chân giới, bọn hắn là cổ võ Mộ gia, thuộc về cổ võ gia tộc hạng trung thượng lưu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1858-ngoai-truyen-thien-hien-dai-20.html.]
"Hảo hảo biểu hiện." Lý thúc đi tới, vỗ vỗ bả vai Mộ Dận, "Thiên phú của ngươi rất tốt, ngươi nhất định có thể đoạt lấy vị trí ba người đứng đầu tân nhân cổ võ đạo, còn về phần cổ võ đệ nhất danh, rất có thể là Ninh gia thiếu chủ."
Mộ Dận không có hồi đáp, im lặng đứng đó.
...
Giữa trưa.
Mộ Dận cùng bảo tiêu đại ca bước vào một tiệm lẩu.
Trong tiệm lẩu người rất đông, gần như đã ngồi kín hết các chỗ ngồi.
Nhưng Mộ Dận đã sử dụng năng lực của tiền bạc, khiến tiệm lẩu phải dành riêng ra chỗ ngồi VIP của bọn hắn! Chỗ ngồi VIP này bình thường sẽ không đối ngoại mở ra, hiện tại bởi vì năng lực đồng tiền của Mộ Dận mà thành công bị lấy xuống.
Mộ Dận kỳ thật rất thích ăn cay, hắn hễ ăn một lần cay, bờ môi hồng hào mềm mại liền sẽ trở nên đỏ rực diễm lệ, còn có chút sưng lên, thoạt nhìn cực kỳ đáng thương hề hề, nhưng cố tình ánh mắt của hắn lại lãnh đạm, mang đến cho người ta một loại cảm giác lạnh lùng bất khả mạo phạm.
Hắn ăn đến thật sự vui vẻ.
Bởi vì ở nhà, hắn sẽ bị ba má quản thúc.
Hắn đang vui sướng nhúng thịt bò ma lạt, đột nhiên lúc này, một nữ phục vụ viên dường như dưới chân vừa trợt, nước ô mai đang bưng trên tay liền tưới thẳng lên người Mộ Dận.
Mặc dù Mộ Dận nhanh nhạy né sang một bên, nhưng vẫn bị dội ướt.
Mái tóc ướt sũng, bộ quần áo hàng hiệu nhàn nhã giá trị hơn năm vạn kia cũng bị nước ô mai làm cho bẩn thỉu, cho đến cả đôi giày thể thao của hắn cũng không tránh khỏi cái họa này.
Nữ phục vụ viên sắc mặt cả kinh, vội vàng cúi người uốn gối xin thứ lỗi: "Xin thứ lỗi... Xin thứ lỗi........."
Trong lúc nói, nàng còn rút khăn giấy định lau lên tóc và trên người hắn.
Mộ Dận ghét người khác chạm vào mình, hắn nâng tay đem tay của nữ phục vụ viên gạt ra, ẩn ẩn mang theo một tia nộ khí: "Đi ra!"
"Thiếu gia! Ngươi không sao chứ?" Bảo tiêu đại ca nguyên bản đang ăn sách bò, nhìn thấy một màn này liền bị sặc, trong lòng hắn kinh hãi thấp thỏm không yên.
Nữ phục vụ viên trưởng thành thanh thuần khả nhân, vào khoảng hai mươi tuổi tả hữu, nàng đôi mắt đỏ hoe nhìn Mộ Dận: "Xin thứ lỗi, ta thật sự không phải cố ý, ta sẽ đền quần áo cho ngươi……"
Bảo tiêu đại ca là biết rõ giá cả quần áo của thiếu gia, hắn trừng mắt nói: "Ngươi đền nổi không?!"
Hắn vừa trừng mắt, hung thái liền lộ ra, lập tức đem nữ phục vụ viên thanh thuần khả nhân sợ đến phát khóc.
Động tĩnh ở nơi này cũng thu hút ánh mắt của không ít người.
Chúng nhân nghị luận xôn xao.
"Hai cái đại nam nhân khi dâm một tiểu cô nương, tính là bản lĩnh gì?"
"Không phải chính là nhất kiện quần áo sao? Còn đền không nổi?"
"Tiểu cô nương kia quá đáng thương, cư nhiên đụng phải hạng người như vậy, ta xem bọn hắn là xã hội đen đi?"
Mộ Dận tu tập cổ võ, tự nhiên có thể rõ ràng đem lời của bọn hắn lọt vào tai, tâm tình nguyên bản đang bực bội của hắn lại càng thêm tồi tệ.
Nữ phục vụ viên thấy bảo tiêu đại ca không dễ chọc, lập tức hướng về phía Mộ Dận quỳ xuống: "Xin thứ lỗi, ta thật sự không phải cố ý!"
Nàng vừa quỳ như vậy, lập tức khiến không ít người đối với nàng nảy sinh lòng thương xót.
Còn có người lấy ra điện thoại, chuẩn bị quay video phát lên trên mạng.
Mộ Dận gác đũa xuống, chậm rãi đứng dậy, quần áo của hắn bị vấy bẩn một mảng lớn, trên tóc vẫn còn nhỏ nước ô mai, sau đó lạnh giọng nói: "Ta bộ quần áo này năm vạn tám nghìn hơn, giày của ta là kiểu định chế, mười một vạn, kiểu tóc của ta là do nhà tạo mẫu làm, giá trị ba nghìn."
Lời của hắn vừa ra, mọi người trong tiệm lẩu đều kinh hãi.
Đắt như vậy sao?!
Nữ phục vụ viên sợ đến sắc mặt trắng bệch, nàng căn bản không có nhiều tiền như vậy.
Mộ Dận lạnh mặt, cất bước muốn rời khỏi nơi này, lại bị nữ phục vụ viên nhào tới ôm cổ bắp đùi, nàng lê hoa đái vũ nói: "Xin thứ lỗi, ta không có nhiều tiền như vậy a, hay là để ta giúp ngươi giặt một chút đi……"
"Lôi nàng ra." Mộ Dận nhíu mày, nói với bảo tiêu đại ca.
Bảo tiêu đại ca có thể không có tính cách thương hoa tiếc ngọc, hắn bàn tay to túm lấy bả vai nữ phục vụ viên, đem nàng lôi ra.
--------------------------------------------------