"Chúng ta vào được chưa?"
Ánh mắt Tề Tông sâu hun hút, ghim chặt vào bóng hình Vân Tranh, hắn từ tốn cất lời.
"Các ngươi bốn người cùng vào một lúc, dĩ nhiên phải đợi lâu hơn một chút, chớ có nóng vội." Vân Tranh thờ ơ liếc hắn một cái, nói dối mà chẳng thèm chớp mắt.
Bấy giờ, cậu bé đang bị giam cầm bên trong khối thủy tinh thạch, nghe những lời này, lại không nhịn được mà trợn trắng cả mắt, đúng là toàn lời nói bậy bạ, nữ nhân này gian xảo thật! Tại sao Đại nhân lại để nữ nhân này vào cơ chứ?
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Ngay lúc cậu bé còn đang lẩm bẩm c.h.ử.i thầm trong bụng, Vân Tranh đã cho phép bọn họ bước vào.
Vũ Dung, Tề Tông, Giang Văn Trạch, Công Dã Tu, cả bốn người cùng nhau bước qua ngưỡng cửa, tiến vào bên trong.
Nhưng cũng chính lúc này, trong mắt Vũ Dung loé lên một tia sát khí, năm ngón tay nàng tức thì khép lại thành trảo, chụp thẳng tới yết hầu của Vân Tranh, định một chiêu đoạt mạng nàng.
Chỉ có điều, Vân Tranh dường như đã sớm lường trước, thanh trường kiếm rực lửa đỏ thắm chợt hiện ra trong chớp mắt, chặn đứng đòn tấn công của Vũ Dung, thậm chí còn thuận thế vung kiếm c.h.é.m rách cánh tay của nàng.
Máu tươi tức thì văng tung tóe, Vũ Dung đau đớn thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết.
Mấy người có mặt tại đó, ai nấy đều thoáng lộ vẻ kinh ngạc.
Ánh mắt Tề Tông chợt tối sầm lại, bàn tay đặt bên hông bỗng nhiên cử động, ngay khoảnh khắc hắn nhấc tay, một luồng linh lực hùng hậu đã tụ lại trong lòng bàn tay, đ.á.n.h thẳng một chưởng về phía Vân Tranh.
Rầm!
Vân Tranh vung kiếm lên đỡ, nhưng lại bị chưởng lực của Tề Tông đ.á.n.h bay lùi hơn chục thước, hoàn toàn kéo dãn khoảng cách với năm người bọn họ. Thật ra, điều này cũng đúng với ý của nàng, nàng liền vung một kiếm về phía bọn họ.
Nàng ra vẻ cáo mượn oai hùm, hét lớn một tiếng.
"Đoạn Đầu Trảm!"
Bọn họ vừa nghe vậy, theo bản năng liền đưa tay che đầu.
Ngay khoảnh khắc sau, đám người Tề Tông đã thấy Vân Tranh lỉnh thẳng vào sâu bên trong cung điện, điều này có nghĩa là, nhát kiếm vừa rồi chỉ là một đòn hỏa mù để đ.á.n.h lừa bọn họ mà thôi!
Sắc mặt bọn họ liền biến đổi.
"Tiện nhân!" Vũ Dung liếc nhìn vết thương m.á.u me đầm đìa trên cánh tay, rồi lại ngẩng lên trông thấy bóng lưng ung dung rời đi của Vân Tranh, lồng n.g.ự.c tức đến độ phập phồng dữ dội. Sau khi nghiến răng kèn kẹt c.h.ử.i một tiếng, nàng lập tức vận chuyển linh lực trong người, đuổi theo về phía Vân Tranh.
Bốn người còn lại trao cho nhau một ánh nhìn, chỉ có Tề Tông và Giang Văn Trạch là quyết định đuổi theo hướng của Vân Tranh, còn Mục Tinh Nguyệt và Công Dã Tu lại quyết định đi vào bằng một con đường khác.
Rốt cuộc thì, hai người bọn họ và Vân Tranh vốn không thù không oán, mục đích chỉ là tìm kiếm Thần Minh truyền thừa mà thôi.
…
Vân Tranh cảm nhận được có người truy đuổi phía sau, ánh mắt nàng lạnh đi, đôi mày khẽ chau lại. Nàng đẩy tốc độ lên đến cực hạn, định bụng cắt phăng mấy cái đuôi bám theo sau.
Chỉ có điều, đám người Vũ Dung cũng chẳng phải dạng vừa, với tu vi và thực lực của bọn họ, chẳng mấy chốc đã thu hẹp khoảng cách với Vân Tranh.
Vân Tranh khẽ khựng bước, xoay người lại, tung ra pháp trận linh ấn đã kết sẵn từ trước.
Vù——
Trong khoảnh khắc, một pháp ấn màu đỏ chói lòa lập tức hiện ra chắn ngang nơi này như một cánh cổng khổng lồ, trông như một bức tường mờ ảo.
Sau khi để lại pháp ấn trận pháp, nàng nhanh như chớp lướt đi, đến một góc rẽ trên đường thì đổi hướng, từ đó khẽ điểm mũi chân, vọt người bay vào một con đường ngoằn ngoèo khác.
Lúc này, Vũ Dung trông thấy pháp ấn màu đỏ, bước chân đột ngột dừng lại.
Đôi mày Vũ Dung nhíu chặt đến độ có thể kẹp c.h.ế.t cả ruồi, nàng dán mắt vào pháp ấn trận pháp, rồi bất chợt giơ tay lên, triệu hồi ra một thanh trường kiếm màu xanh sẫm khắc long văn. Thanh kiếm này vừa xuất hiện, pháp ấn trận pháp bỗng nhiên rung chuyển, dường như vô cùng kính sợ nó.
Tề Tông vừa đuổi tới nơi, ánh mắt lập tức bị thanh kiếm này thu hút, hắn khẽ nheo mắt lại.
Một trong những Chiến Thần Kiếm của Vũ Gia, Long Thanh Kiếm!
Tương truyền, thanh kiếm này có thể phá vỡ mọi trận pháp trên thế gian, nhưng điều này còn phải xem thực lực của người cầm kiếm cao thấp đến đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1208-lai-co-an-tinh-khac.html.]
Vũ Dung thành thục điều khiển Long Thanh Kiếm, phá giải pháp ấn trận pháp này.
"Đi!"
Một tiếng "Ầm" vang dội, Long Thanh Kiếm nhẹ như không đã phá toang pháp ấn trận pháp, khoé môi Vũ Dung cong lên thành một nụ cười đầy chế giễu, quả là yếu không chịu nổi một đòn. Nàng nhanh như chớp thu hồi Long Thanh Kiếm, định bụng đuổi theo Vân Tranh một lần nữa...
Chỉ tiếc rằng, Vân Tranh đã sớm biến mất không còn một dấu vết.
Sắc mặt Vũ Dung sa sầm lại.
Tề Tông thu hồi ánh mắt, nhìn sang Vũ Dung khẽ mỉm cười: "Vũ nhị tiểu thư, lẽ nào việc cấp bách nhất lúc này không phải là tìm ra thiếu niên áo đen kia trước hay sao? Nếu quả thực đúng như lời vị cô nương ban nãy, thì thiếu niên áo đen kia rất có thể đã chạm tới mấu chốt của Thần Minh truyền thừa rồi... Thật không dám giấu, thiếu niên đó chính là đứa con cháu bất tài của Tề gia ta: Tề Phách."
Nghe đến câu cuối cùng, ánh mắt Vũ Dung bỗng trở nên sắc lẻm.
Tề Phách… chẳng phải là tên phế vật của Tề gia đó sao? Sao hắn lại có thể xuất hiện ở đây?
Vũ Dung ngước mắt nhìn Tề Tông, bỗng cười khẩy một tiếng, giọng điệu vừa châm chọc vừa mỉa mai hỏi: "Sao nào? Tề Thiếu Thần Chủ đây là sợ địa vị của mình sẽ bị tên phế vật kia đoạt mất ư? Hay là, ngươi muốn ngăn cản bản tiểu thư g.i.ế.c tên phế vật Tề Phách đó?"
Tề Tông lắc đầu, "Đều không phải, ta chỉ không muốn để Tề Phách có được thứ mà hắn không đáng được hưởng mà thôi."
Vũ Dung nghe vậy, hừ lạnh một tiếng. Nàng đâu có ngốc, đối phương rõ ràng là muốn mượn d.a.o g.i.ế.c người. Tề Tông người này quả nhiên tâm cơ sâu thẳm.
Vũ Dung nói: "Chuyện của Tề gia, bản tiểu thư không nhúng tay vào, ngươi cũng đừng hòng xen vào chuyện của bản tiểu thư."
"Nếu... ta có tin tức của Vân Quân Việt và Đế Lam thì sao?" Tề Tông thản nhiên cất lời.
Câu nói này khiến sắc mặt Vũ Dung chợt biến, ánh mắt nàng sắc như lưỡi d.a.o găm thẳng vào Tề Tông.
"Bọn họ đang ở đâu?!"
Khoé môi Tề Tông khẽ nhếch lên, "Nhị tiểu thư chớ vội, hay là chúng ta hợp tác loại bỏ hai kẻ đó trước, rồi tính sau?"
"Được!" Vũ Dung không chút do dự, dứt khoát nhận lời.
...
Trong khi đó, ở một nơi khác, Vân Tranh len lỏi qua những lối rẽ, tiến sâu vào trong cung điện. Nơi đây là một toà gác lầu nhỏ, ngay khi nàng vừa định bước vào, thì một giọng nói hốt hoảng của cậu bé đã vang lên ngăn lại.
"Nữ nhân xấu xa, ngươi không được phép vào đó!"
"Vì sao?" Vân Tranh nhướn mày.
"Ở trong cung điện này, ta có thể mặc cho ngươi tung hoành, nhưng riêng nơi này, ngươi tuyệt đối không được bước vào." Cậu bé tỏ thái độ vô cùng kiên quyết, ngừng một lát rồi nói tiếp: "Bên trong đang phong ấn một con Tà Thú, ngươi chỉ cần bước vào, phong ấn sẽ lập tức được giải trừ. Đến lúc đó, ngươi không đ.á.n.h lại nó, sẽ bị nó ăn thịt mất! Ta là có lòng tốt nhắc nhở ngươi đấy!"
Nói đến đây, cậu bé bất giác trở nên vô cùng đắc ý.
Vân Tranh lại trưng ra vẻ mặt vô cùng chân thành, đáp: "Ta không sợ, chẳng phải vẫn còn có ngươi và Thần Minh Đại Nhân hay sao? Có các ngươi ở đây, ta chắc chắn sẽ không dễ dàng bị ăn thịt đến thế."
Cậu bé tức thì nghẹn họng, gương mặt nín nhịn đến đỏ bừng.
Hắn không kìm được mà buột miệng mắng: "Ngươi đúng là nữ nhân xấu xa mặt dày vô sỉ!"
Vân Tranh lấy Thủy Tinh Thạch ra, nhìn chăm chú vào cậu bé bên trong, nhẹ giọng dỗ dành: "Đợi ta gặp được Thần Minh Đại Nhân, ta sẽ thả ngươi ra ngoài."
Cậu bé buột miệng đáp.
"Vậy thì ta thà ở trong này cả đời còn hơn!"
Vân Tranh sững người, trong lòng nàng đã lờ mờ đoán ra được điều gì đó.
Vân Tranh nén lại dòng suy tư, ôn tồn hỏi: "Tại sao ngươi cứ một mực không cho ta gặp Thần Minh Đại Nhân, có phải là có nỗi niềm khó nói nào không? Nếu ngươi chịu nói cho ta biết, ta sẽ không bước vào toà gác lầu này nữa."
Cậu bé nghe vậy, mừng rỡ ra mặt, vội hỏi lại: "Ngươi nói thật chứ? Chỉ cần ta nói ra, ngươi sẽ không vào trong đó nữa thật sao?"
--------------------
--------------------------------------------------