Lời vừa dứt, đám đệ t.ử trong phe Kim Long Tiên Viện liền phấn khích tột độ.
Bốc trúng Thiên Xu Tiên Viện quả là một điều may mắn! Như vậy, Kim Long Tiên Viện của bọn họ coi như được miễn một vòng đấu, ung dung tiến thẳng vào bốn hạng đầu! Lại còn có thể dưỡng sức để chuẩn bị cho trận tranh tài xếp hạng bốn vị trí cao nhất.
Những đệ t.ử Kim Long Tiên Viện tham gia Bách Nhân Đoàn Chiến, gương mặt ai nấy đều ngời ngời vẻ tự tin, cất bước tiến về phía lôi đài trong một hàng ngũ chỉnh tề, trật tự.
Trái lại, ở phía Thiên Xu Tiên Viện, nét mặt các đệ t.ử lại đượm vẻ ngưng trọng. Kim Long Tiên Viện này xếp hạng thứ sáu trong Bát Đại Tiên Viện, thực lực tổng thể còn mạnh hơn Xung Hư Tiên Viện gấp đôi, trận này biết đấu làm sao đây?
Thiếu niên da ngăm đen Lâm T.ử Mặc, sắc mặt chợt sa sầm lại, thở dài một hơi thườn thượt: "Chỉ đành nhắm mắt đưa chân mà đ.á.n.h thôi, đều tại ta muốn đi đường tắt để giành lấy danh ngạch, nào ngờ con đường tắt này lại gian nan hơn con đường chính đến cả trăm lần."
Có một đệ t.ử không kìm được cất tiếng hỏi Liên Bì Hậu: "Viện trưởng, Đái sư huynh và mọi người vẫn chưa trở về sao?"
Liên Bì Hậu chau mày: "Vẫn chưa."
Xem ra nha đầu thối và những người khác đã bị kẹt lại trong một bí cảnh nào đó của Thần Hội Chi Sâm rồi, chứ không thì làm sao có chuyện ngay cả một tin tức truyền về cũng không có chứ.
Liên Bì Hậu ngước mắt trông trời, ánh mắt sâu thẳm phức tạp, chứa đựng biết bao cảm xúc không nói nên lời, không tỏ thành câu. Lẽ nào ông trời thật sự không muốn ban cho Thiên Xu Tiên Viện dù chỉ một tia hy vọng mong manh?
Ký ức về đêm định mệnh sáu trăm năm trước chợt ùa về trong tâm trí hắn, đó cũng chính là lúc hắn tất tả trở về từ Thần Giới. Cảnh tượng đập vào mắt hắn là một tòa phế tích khổng lồ hoang tàn, và trên khắp chốn điêu tàn ấy, la liệt t.h.i t.h.ể của đồng môn. Từng t.h.i t.h.ể lạnh ngắt với những cái c.h.ế.t t.h.ả.m khốc đến kinh hồn bạt vía. Đêm hôm ấy, đất trời chìm trong biển máu. Cũng trong đêm hôm ấy, hắn đã quyết định gánh vác trên vai sứ mệnh kế thừa Thiên Xu Tiên Viện.
Sáu trăm năm đằng đẵng trôi qua, hắn vẫn để Thiên Xu Tiên Viện dậm chân tại chỗ, không có lấy một chút tiến triển.
Hắn hổ thẹn với các bậc sư trưởng, hổ thẹn với huynh đệ đồng môn.
Đúng lúc này, một bàn tay nhỏ bé khẽ giật giật vạt áo của Liên Bì Hậu. Hắn bừng tỉnh khỏi dòng suy tư, cúi đầu nhìn xuống đám trẻ con với vóc người lớn nhỏ không đều đang đứng trước mặt.
Ánh mắt Tôn Duyệt ánh lên vẻ kiên định, nàng lặng lẽ siết chặt nắm tay nhỏ nhắn: "Viện trưởng, người cứ yên tâm, cho dù con và Tôn Sư vẫn còn nhỏ, chúng con nhất định sẽ không chùn bước đâu. Đại sư tỷ và Đái sư huynh không có ở đây, hãy để chúng con lên thay! Chúng con không sợ!"
"Đúng vậy, Viện trưởng, chúng con không sợ đâu!" Tôn Sư cũng tiếp lời.
"Vì Thiên Xu Tiên Viện mà chiến đấu!"
Cả đám trẻ con đồng thanh hô vang đầy kích động.
Thấy cảnh này, một dòng nước ấm len lỏi trong tim Liên Bì Hậu. Hắn nở một nụ cười hiền từ, đưa tay lên xoa nhẹ đỉnh đầu Tôn Duyệt: "Được, nếu gặp nguy hiểm, các con nhớ phải tự mình nhảy xuống lôi đài đấy."
"Vâng ạ, Viện trưởng!" Tôn Duyệt và đám trẻ con cùng nhe răng cười rạng rỡ.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Lão giả trọng tài trên lôi đài thấy các đệ t.ử của Thiên Xu Tiên Viện vẫn chưa lên sàn đấu, bèn khẽ nhíu mày, cất giọng nhắc nhở: "Mời một trăm đệ t.ử của Thiên Xu Tiên Viện lên lôi đài!"
Nghe vậy, Liên Bì Hậu liền nhìn về phía đám đệ t.ử của Thiên Xu Tiên Viện.
"Lên đi, hãy bảo vệ tốt cho Duyệt Duyệt và các em."
Một đệ t.ử trẻ tuổi cung kính chắp tay hành lễ: "Xin Viện trưởng cứ yên tâm, chúng con sẽ lấy thân mình làm lá chắn, che chở cho sự an toàn của Duyệt Duyệt và các em."
Liên Bì Hậu khẽ gật đầu.
Các đệ t.ử của Thiên Xu Tiên Viện bắt đầu tiến vào sàn đấu.
Một đám trẻ con đi theo ở cuối hàng, trông vô cùng nổi bật.
Chúng nhân chứng kiến cảnh này, không khỏi xôn xao bàn tán.
"Không ngờ Thiên Xu Tiên Viện lại thật sự lấy trẻ con ra để lấp cho đủ số lượng."
"Thực lực của đám nhóc hạt đậu này, đến cả tu vi Ngụy Thần Cảnh nhị trọng cũng chưa đạt tới, tư chất quả thực là quá kém cỏi. Xem ra, trận Bách Nhân Đoàn Chiến này, Kim Long Tiên Viện thắng không tốn chút sức lực nào rồi."
"Thiên Xu Tiên Viện đến một thế lực tầm thường cũng chẳng bằng, nếu không phải có Liên Bì Hậu một tay chống đỡ, e rằng đã chẳng còn Thiên Xu Tiên Viện từ lâu rồi."
"Trận đấu này, thắng bại đã rõ rành rành rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1398.html.]
Ngay lúc mọi người đang bàn tán xôn xao, ngay tại khoảnh khắc Tôn Duyệt, người đang đứng đầu hàng của đám trẻ, vừa định đặt chân lên lôi đài, thì từ bên ngoài La Thiên Võ Trường đột nhiên vọng tới một giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng, mang theo vẻ khẩn trương.
"Duyệt Duyệt."
Tất cả mọi người đều khẽ giật mình, lập tức đưa mắt nhìn theo hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy một toán người đang lao vào từ cổng La Thiên Võ Trường, tốc độ nhanh đến mức rất nhiều Tu Thần Giả cũng không tài nào nắm bắt được hình ảnh của họ.
Ánh mắt Tôn Duyệt sáng rực lên, nàng nhớ ra đây là giọng của Đại sư tỷ!
Gương mặt nhỏ nhắn hồng hào phúng phính của Tôn Duyệt ngập tràn niềm vui sướng và phấn khích tột độ, nàng vội vàng xoay người, dang rộng hai tay đẩy mấy đứa trẻ khác lùi lại, mừng rỡ reo lên: "Đại sư tỷ về rồi!"
Tôn Sư và đám trẻ vừa nghe thấy vậy, cũng mừng rỡ ngẩng phắt đầu lên nhìn.
Chứng kiến cảnh tượng này, Liên Bì Hậu kích động đến mức nhảy cẫng lên tại chỗ, khóe miệng ngoác ra tận mang tai, trong mắt ánh lên niềm vui sướng không sao che giấu nổi.
Nha đầu thối cuối cùng cũng về kịp rồi!
Ngay lúc mọi người còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì, toán người ấy đã nhanh như chớp phóng người bay lên lôi đài, rồi đứng vững ở hàng đầu tiên của các đệ t.ử Thiên Xu Tiên Viện.
Dẫn đầu là một thiếu nữ, hồng y rực rỡ như lửa, mái tóc đen nhánh tựa thác đổ, vòng eo thon thả, làn da trắng hơn tuyết, đẹp đến mức không giống người thật. Đôi mắt phượng ấy dường như có thể nhìn thấu tâm can người khác, vừa trong trẻo sáng ngời, nhưng khi khẽ nheo lại thì lập tức trở nên sâu thẳm khôn lường.
Nàng đứng trong gió, khóe môi nở một nụ cười phảng phất.
"Tại hạ là Đại sư tỷ của Thiên Xu Tiên Viện, Vân Tranh, ra mắt chư vị."
Mọi người ai nấy đều lộ rõ vẻ kinh diễm, không chỉ bởi dung mạo và dáng người của nàng, mà còn bởi cái khí chất của bậc thượng vị không thể diễn tả thành lời.
Đến khi mọi người nhìn rõ mười một người đứng bên cạnh nàng, ai nấy đều không kìm được mà kinh ngạc thốt lên một tiếng.
Thiên Xu Tiên Viện có nhiều đệ t.ử kinh tài tuyệt diễm như vậy từ bao giờ?
Đái Tu Trúc và Nguyệt Châu là hai người nổi danh nhất trong số các đệ t.ử của Thiên Xu Tiên Viện, nên ai cũng biết đến sự tồn tại của họ. Nhưng mấy vị nam t.ử trẻ tuổi còn lại, hầu như người nào trông cũng là rồng phượng giữa loài người, dung mạo và khí chất đều mỗi người một vẻ, vậy làm thế nào mà họ lại gia nhập Thiên Xu Tiên Viện được chứ?!
Chẳng lẽ lại bị Liên Bì Hậu lừa về sao?!
Không thể nào!
Mấy gương mặt mới này trông đâu có ngốc, sao có thể bị Liên Bì Hậu lừa gạt được chứ?
Ngay lúc mọi người còn đang kinh ngạc và hoài nghi, Liên Bì Hậu đã cất tiếng cười sảng khoái.
"Ha ha ha, Kim Long Tiên Viện t.h.ả.m rồi!"
Trán ai nấy đều vạch đầy hắc tuyến, khóe miệng giật giật, Liên Bì Hậu này chẳng phải là quá tự tin rồi sao? Chỉ bằng bọn họ mà đòi đ.á.n.h bại một trăm đệ t.ử của Kim Long Tiên Viện ư?
Đừng quên rằng, những đệ t.ử có thể tham gia cuộc thi lần này đều là đệ t.ử tinh anh đã trải qua sàng lọc kỹ càng từng lớp, hầu như người nào cũng có chút danh tiếng.
Lúc này, sắc mặt Viện trưởng của Kim Long Tiên Viện hơi sầm lại, Liên Bì Hậu này đúng là mặt dày mà, lại dám ăn nói ngông cuồng như vậy! Cho dù Thiên Xu Tiên Viện của bọn họ thật sự tìm được vài hạt giống tốt, thì đã sao?
Kim Long Tiên Viện của bọn ta phái đi tới một trăm hạt giống tốt đấy!
Viện trưởng của Kim Long Tiên Viện không nhịn được mà cười lạnh một tiếng.
"Hừ, đối phó với bọn chúng, không cần khách khí."
Các đệ t.ử của Kim Long Tiên Viện trên lôi đài nghe thấy lời này, ánh mắt nhìn về phía các đệ t.ử của Thiên Xu Tiên Viện tràn ngập vẻ khinh miệt.
Người dẫn đầu đội trăm người của Kim Long Tiên Viện là một nam t.ử trẻ tuổi vạm vỡ tên Giả Thừa Đức. Chỉ thấy hắn thân hình cao lớn, cặp lông mày rậm rạp, gương mặt trông vô cùng hung tợn. Hắn cau mày, gằn từng chữ: "Nếu Viện trưởng đã đích thân ra lệnh, vậy thì các ngươi đừng trách chúng ta không nương tay! Nếu các ngươi sợ hãi, thì tự giác nhảy xuống lôi đài đi, khỏi phải chịu khổ!"
Vân Tranh mỉm cười nhẹ, "Câu nói này, ta cũng xin gửi lại cho các ngươi."
--------------------
--------------------------------------------------