Sau khi Vân Tranh tỉnh lại, nàng cùng Dung Thước đã tổ chức một nghi thức đạo lữ tại Thần Giới.
Vẫn là bầu không khí náo nhiệt và vui tươi như cũ, chỉ là lần này lại thêm một phần trang trọng.
Tại những địa phương mà bọn hắn từng cùng nhau đi qua, cả hai đều chiêu cáo thiên hạ: Vân Tranh và Dung Thước đã ở cùng một chỗ.
Sau khi nghi thức đạo lữ kết thúc, Thần Giới dần dần trở lại vẻ bình tĩnh.
Chuyện Vân Tranh mang theo thân dựng cũng dần dần truyền khai.
Mà Vân lão gia t.ử ở tận Vân Sảng đại lục sau khi biết được, vừa vui mừng lại vừa lo lắng, hắn sợ Vân Tranh phải chịu nỗi khổ sinh nở.
Kỳ thật, Vân Tranh ngoại trừ đôi khi sẽ đột nhiên hôn mê ra, thì thật sự không có chịu khổ chút nào, nàng m.a.n.g t.h.a.i đến tháng thứ sáu mới bắt đầu lộ bụng.
Dung Thước mỗi ngày đều dốc lòng chăm sóc nàng, mà đám tiểu bạn hữu cũng thỉnh thoảng lại tới tìm nàng.
Vân Tranh cảm thấy bản thân bị nuôi đến mức lười biếng rồi, không khỏi hoài niệm quãng thời gian cùng đám tiểu bạn hữu xông pha bôn ba, bất quá, những năm tháng bình yên bên cạnh phu quân cũng rất không tệ.
Thời gian từng điểm từng điểm trôi qua.
Sản kỳ đã tới.
Bọn người Dung Thước càng phát ra khẩn trương, tinh thần lại càng lúc nào cũng căng thẳng, chỉ sợ sẽ xảy ra chuyện gì.
Vân Tranh trái lại thập phần bình thản, còn quay ngược lại an ủi bọn hắn.
Bên trong điện của Thái Cổ Thần Tích Chi Địa, Vân Tranh đưa tay ôm lấy cổ Dung Thước, hơi hơi ngẩng đầu, hôn một cái lên làn môi mỏng của hắn, ngay sau đó ý cười đầy mặt mà đạo: "Đừng lo lắng, trạng thái hiện tại của ta vô cùng tốt."
Dung Thước hôn nhẹ lên mi tâm của nàng, ngữ khí tận lực ôn hoà mà đạo: "Nếu cảm thấy có chỗ nào không phù hợp, nhất định phải cho ta biết."
"Ừm." Vân Tranh mỉm cười ứng hạ.
Mà bà lão đứng ở trong điện chính là sản bà chuyên môn vì Thần Minh đỡ đẻ tại Thần Giới.
Dung Thước lưu luyến không rời đứng dậy, khi đi ngang qua sản bà, hắn dặn dò một câu: "Có chuyện gì nhất định phải triệu hoán bản Thần."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Sản bà cung kính ứng hạ: "Rõ, Thái Sơ Thiên Thần."
Trong điện không chỉ có sản bà, còn có Nam Cung Thanh Thanh cùng với mấy vị nữ thần thị, bọn nàng đã chuẩn bị tốt hết thảy, chờ đợi hài nhi của Thần Chủ sinh ra.
Nam Cung Thanh Thanh đứng bên cạnh giường của Vân Tranh, đưa tay nắm chặt lấy tay nàng: "Tranh Tranh, ngươi thả lỏng một chút."
Vân Tranh đạo: "Làm như ta tương đối thả lỏng, còn ngươi mới là người khẩn trương thì đúng hơn."
Nam Cung Thanh Thanh bật cười, nhưng giữa lông mày lại không giấu nổi vẻ lo âu.
Lúc này người đang canh giữ ở ngoài điện, không chỉ có Dung Thước và đám tiểu bạn hữu, mà còn có tất cả các Thần chức Thần Minh, thậm chí ngay cả Vân lão gia t.ử và Vân Diệu ở tận Vân Sảng đại lục cũng đã đi tới nơi này.
Liếc mắt nhìn qua, là một đống đầu người đen nghịt.
Mọi người đều khẩn trương.
Người thân lo lắng là chuyện lí sở ưng đương.
Mà các Thần Minh khẩn trương là bởi vì Thần Minh muốn thân tự dựng d.ụ.c một sinh mệnh là một chuyện cực kỳ khó khăn, mang theo rủi ro cực lớn.
Dung Thước hai tay đan chéo, tì lên trán của mình, hít sâu một hơi, nếu như t.ử tế quan sát thì toàn thân hắn đều đang run rẩy, đó là sự lo lắng không ngừng được.
Mà Vân lão gia t.ử thì ở ngoài điện đi tới đi lui, dường như có chút nôn nóng bất an.
Trong điện, Vân Tranh đang cùng Nam Cung Thanh Thanh nói nói cười cười.
Đột nhiên, Vân Tranh cảm nhận được vùng bụng truyền tới một trận đau đớn, nàng khẽ nhíu mày, điều này khiến sản bà vốn luôn chú ý tới nàng biến đổi sắc mặt, sau đó bà nhanh chóng chỉ huy các nữ thần thị.
Sản bà nói: "Thanh Nguyệt Băng Thần, hơi lùi ra sau."
Tim của Nam Cung Thanh Thanh phảng phất như nhảy lên tới cổ họng, nàng không dám có chút chậm trễ, vội vàng lùi ra.
Mà đám người ngoài điện đều nghe được động tĩnh, tinh thần lúc nào cũng căng thẳng.
Bên trong cũng không có tiếng gào thét đau đớn.
Có đôi khi, không tiếng động còn đáng sợ hơn có tiếng động.
Vành mắt Dung Thước trong nháy mắt đỏ bừng, tay của hắn đều đang run rẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1785-dai-ket-cuc.html.]
Nếu như có thể, hắn thật sự muốn bản thân mình sinh, như vậy thì Tranh nhi sẽ không phải chịu thống khổ nữa!
Tâm nguyện duy nhất của hắn lúc này chính là hy vọng Tranh nhi có thể bình an vô sự, chỉ cần nàng bình an, hết thảy đều được rồi.
Không biết đã qua bao lâu.
"Oa ô ô ô..." Theo một tiếng khóc của trẻ thơ truyền tới.
Tất cả mọi người có mặt tại hiện trường chấn động toàn thân, đều nhìn chằm chằm về hướng cửa điện.
'Cọt kẹt' một tiếng, cửa điện chậm rãi mở ra một khe hở.
Bà đỡ trên trán râm râm lớp mồ hôi mỏng, nàng cười rạng rỡ nói: “Chúc mừng Thái Sơ Thiên Thần, mẫu t.ử bình an!”
…
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt một cái đã qua ba năm.
Một tiểu nam hài ba tuổi vận huyền bào, làn da trắng trẻo lộ ra vẻ hồng hào, hắn sở hữu một đôi mắt đen láy sáng ngời, khi nghiêm nghị lại lạnh lùng như hàn tinh, sắc môi đỏ thắm, trên mặt vẫn còn nét phúng phính của trẻ thơ chưa tan hết, nhưng trông đặc biệt tinh tế khả ái, toát lên khí chất của một vị quý công tử.
Hắn một mình đi tới trước mặt mấy tòa điêu tượng, ngước mắt nghiêm túc nhìn xem.
Hắn nhìn chằm chằm vào tám tòa điêu tượng phía trước, đôi mắt đen sáng ngời mang theo chút nghi hoặc, vì sao duy độc không có điêu tượng của phụ thần hắn?
“Cảnh Nhi.”
Một đạo thanh âm thanh lãnh êm tai truyền tới.
Dung Cảnh quay đầu lại, đập vào mắt là bóng dáng của mẫu thần và phụ thần, cùng với các can nương can phụ, bọn hắn đang chậm rãi đi về phía này.
“Mẫu... nương thân.” Dung Cảnh nhớ tới lời dạy bảo của mẫu thần, sau khi đi tới Vân Sảng đại lục không thể gọi nàng là mẫu thần.
Dung Cảnh đi tới trước mặt Vân Tranh, nghi hoặc hỏi: “Nương thân, vì sao trong đây duy độc không có điêu tượng của cha?”
Vân Tranh bật cười, đưa tay nắm lấy bàn tay nho nhỏ kia của hắn, nhu hòa giải thích: “Bởi vì cha ngươi không phải thành viên của Phong Vân tiểu đội, hắn là Đế Tôn đại nhân.”
Phong Vân tiểu đội?
Dung Cảnh ngẩn người, hắn nhớ tới các can phụ can nương cùng với bọn Phong thúc thúc đều từng nhắc tới “Phong Vân tiểu đội”, hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt tò mò hỏi: “Nương thân, thế nào là Phong Vân tiểu đội?”
Câu này vừa ra, Vân Tranh sợ run một chút.
Nàng đầu tiên là liếc mắt nhìn Dung Thước một cái, sau đó lại cùng các đồng đội Phong Vân tương hỗ đối thị cười một tiếng, trong lòng không khỏi hiện lên hết thảy những gì đã trải qua trong quá khứ.
Nàng hơi cúi người, dễ dàng bế Dung Cảnh lên, cười cười nói: “Muốn nói về Phong Vân tiểu đội, sẽ phải nhắc tới tám người, tên của bọn hắn lần lượt là Vân Tranh, Nam Cung Thanh Thanh, Phong Hành Lan, Mạc Tinh, Úc Thu, Mộ Nhẫn, Yến Trầm, Chung Ly Vô Uyên.”
Dung Cảnh chớp chớp mắt: “Cho nên nói, thành viên của Phong Vân tiểu đội chính là nương thân và các can phụ can nương.”
“Tiểu Cảnh Nhi thật thông minh.” Mạc Tinh nhịn không được lên tiếng khen ngợi.
Vân Tranh nhìn tám tòa điêu tượng phía trước, nhớ tới tám người Phong Vân từng lên tinh thần năm nào, vành mắt nàng có chút nóng lên.
“Phong Vân tiểu đội thành lập tại Đông Châu Thánh Viện, lần đầu tiên cùng nhau lịch luyện là ở Phóng Trục Chi Địa, vang danh tại Đông Châu Thịnh Hội, ngay sau đó cùng các thiên kiêu Đông Châu chung sức chống lại Ma tộc. Sau khi rời khỏi Đông Châu, đã đi Trung Linh Châu, trải qua lần lượt những lần lịch luyện sinh tử, cùng nhau trở nên mạnh mẽ.”
“Phong Vân tiểu đội tại Thánh Khư đã gặp được nhiều chủng tộc hơn, chứng kiến nhiều sự tình hơn, nhưng tại nơi đó, cũng là một lần trải nghiệm t.h.ả.m khốc của bọn hắn. Sau này bọn hắn trùng phùng tại Khung Thiên đại lục, không quên sơ tâm, lần lượt sóng vai tác chiến trưởng thành, dù là Tam đại lục giao lưu hội, hay là tại Hồng Hoang Cửu Môn, bọn hắn đều cùng nhau đương đầu với khó khăn. Sau này nữa, bọn hắn tấn thăng thần minh, vì bảo hộ chúng sinh mà làm ra hy sinh, may mắn là, bọn hắn đã trở về.”
“Nếu không phải có cha ngươi, nương thân cũng không trở về được.”
Nàng gằn từng tiếng mô tả lại sự trưởng thành trong bao nhiêu năm qua.
Trong một cái chớp mắt khi nàng nói ra, Dung Thước và các đồng đội sớm đã mắt lệ nhòa, bởi vì bọn hắn đều nghĩ tới hai lần sinh ly t.ử biệt kia.
“Phong Vân tiểu đội là cái gì chứ?”
“Là những thiếu niên vì để có thể gặp nhau trên đỉnh cao, là những thiếu niên vì để có thể làm chỗ dựa cho lẫn nhau, là những thiếu niên vì để bảo vệ lẫn nhau.”
“Phong Vân...”
“Mãi mãi vẫn còn.”
“... Ở trong lòng chúng ta.”
【 Chính văn hoàn 】
--------------------
--------------------------------------------------