Ngay chính vào lúc này, Vân Tranh dường như cảm ứng được điều gì đó, lại bất giác ngoảnh đầu nhìn về nơi ấy một lần nữa, trong lòng dấy lên đôi chút hồ nghi.
Nét mặt nàng hơi sững lại, rồi thu hồi ánh mắt.
Trời đã nhá nhem tối, phía tây đã nhuốm một vệt ráng chiều.
Nàng nhớ lại lời cảnh báo của Minh Ung trưởng lão cách đây không lâu, bèn quyết định quay về nhà gỗ trước, đợi đến khi trời sáng ngày mai rồi tính tiếp.
…
Rất nhiều người đều vội vã trở về khu nhà gỗ trước khi trời sập tối, Vân Tranh cũng không ngoại lệ.
Ngay khi nàng đang đi qua con đường nhỏ để về nhà gỗ của mình thì có một người chặn đường nàng, Vân Tranh nhìn kỹ lại, hóa ra là Ngô Mãnh.
Ngô Mãnh dang rộng hai tay, vẻ mặt rụt rè sợ sệt, nhưng lại phải lấy hết can đảm để đến tìm Vân Tranh.
Hắn lắp ba lắp bắp nói: “Đưa… đưa t.h.u.ố.c giải cho ta, nếu không ta sẽ đến chỗ Tố Hoa trưởng lão tố cáo ngươi!”
Vân Tranh nhướng mắt liếc nhìn ấn ký hình ngọn lửa giữa hai hàng lông mày của Ngô Mãnh, rồi nói: “Muốn t.h.u.ố.c giải cũng được, ngươi phải đáp ứng ta một yêu cầu.”
“Yêu cầu gì?”
Vân Tranh đưa một chiếc bình ngọc cho Ngô Mãnh, “Vài ngày nữa ta sẽ nói cho ngươi biết, đây là một phần t.h.u.ố.c giải, ngươi cứ uống trước đi, sẽ không bị độc phát tác mà c.h.ế.t trong thời gian ngắn đâu.”
Ngô Mãnh bắt lấy bình ngọc, vội vàng mở nắp bình, thấy bên trong chỉ có một phần tư viên giải dược, sắc mặt hắn khẽ biến, hắn đột ngột ngẩng phắt đầu lên, vừa định nói điều gì đó thì đã chẳng thấy bóng dáng Vân Tranh đâu nữa.
Ngô Mãnh đứng sững tại chỗ, trong lòng vừa kinh hãi, vừa sợ sệt lại vừa tức giận.
Vân Tranh tìm đến chỗ Đồ Ngưng Ngưng trước một chuyến, lại phát hiện sắc mặt của Đồ Ngưng Ngưng có gì đó không ổn, trông như thể đã bị thương ở đâu đó.
Vân Tranh liền đưa tay bắt lấy mạch của Đồ Ngưng Ngưng, định dò xét tình hình một chút, nhưng lại bị nàng ấy nhẹ nhàng gạt tay ra. Chỉ thấy nàng yếu ớt mỉm cười giải thích: “Tranh Tranh, ta không sao, vừa rồi ta đi trừ bỏ Thích Cầu Đằng Thụ nên bị thương. Ta đã uống một viên đan d.ư.ợ.c rồi, không có gì đáng ngại đâu.”
“Thật sự không sao chứ?” Vân Tranh chau mày, ánh mắt dò xét khắp người nàng một lượt.
Đồ Ngưng Ngưng lắc đầu, mỉm cười nói: “Không sao đâu, trời sắp tối rồi, ngươi còn ở lại chỗ ta nữa sẽ nguy hiểm lắm. Ngươi mau về nhà gỗ của mình đi, nếu ta thật sự có chuyện gì, ta nhất định sẽ gọi ngươi.”
Đồ Ngưng Ngưng đã nói đến nước này, Vân Tranh cũng không tiện làm phiền thêm, nàng bèn gật đầu.
“Được.”
Sau khi Vân Tranh rời đi, Đồ Ngưng Ngưng lập tức đóng chặt cửa gỗ lại.
Cả người nàng vô lực tựa vào cánh cửa, rồi trượt dần xuống đất, trên trán nàng bất ngờ rỉ ra m.á.u tươi, ngay sau đó, m.á.u tươi cũng bắt đầu rỉ ra từ khuôn mặt và khắp nơi trên cơ thể nàng.
Điều đáng kinh ngạc là, ở những nơi m.á.u tươi rỉ ra lại xuất hiện chi chít những sợi Linh Bạch Tuyến, toàn thân nàng đã bị Linh Bạch Tuyến xuyên thủng.
Linh Bạch Tuyến đang hút lấy m.á.u tươi của nàng.
Đồ Ngưng Ngưng rên lên một tiếng đau đớn, nàng ôm chặt lấy lồng n.g.ự.c mình, giọng nói run rẩy cất lên: “Đừng mà…”
“Ta không muốn!”
Đồ Ngưng Ngưng gầm lên một tiếng đầy kìm nén, đôi môi run lên không ngừng.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, con ngươi của nàng chuyển thành màu tím sẫm, khí tức toàn thân cũng trở nên âm u lạnh lẽo trong chớp mắt, tựa như đã biến thành một con người hoàn toàn khác.
Đồ Ngưng Ngưng đau đớn ngẩng cao đầu, những sợi Linh Bạch Tuyến luồn lách khắp cơ thể nàng, không ngừng siết chặt, trói buộc.
Máu tươi trào ra từ khóe miệng nàng, trông nàng chẳng giống một người bình thường chút nào, mà càng giống một con quái vật hơn.
Bất chợt, ánh mắt Đồ Ngưng Ngưng trở nên sắc lẹm, quét về phía cửa phòng. Cánh cửa bị người ta đá văng ra một cách dữ dội, gương mặt nàng đằng đằng sát khí, ngay lúc nàng định giơ tay lên g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ vừa đến thì hành động bỗng khựng lại.
Người vừa đến vận một bộ hồng y, lưng nàng quay về phía ánh trăng, khiến cho dung mạo của nàng trông có phần hư ảo.
Đồ Ngưng Ngưng khó nhọc cất lời.
“…Tranh… Tranh…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1237-ta-la-quai-vat.html.]
Vân Tranh thấy bộ dạng này của nàng, không hề có lấy một tia kinh ngạc, mà chỉ bình thản đóng cửa phòng lại, sau đó còn bố trí một lớp kết giới.
“Đừng sợ.” Vân Tranh nhẹ giọng nói, cúi người xuống, một tay giữ chặt lấy cổ tay đang bị Linh Bạch Tuyến khâu lại của nàng, rồi dò xét vào bên trong cơ thể nàng.
Phát hiện ra có một luồng ma lực biến dị đang lan tỏa khắp toàn thân Đồ Ngưng Ngưng.
Tình cảnh thế này, Vân Tranh quả thực chưa từng nghe nói tới.
Thế nhưng, Vân Tranh vẫn chau chặt đôi mày, ánh mắt dõi theo vẻ mặt thống khổ của Đồ Ngưng Ngưng, rồi quyết định vận linh lực trước để giúp nàng xoa dịu cơn đau.
Vân Tranh lập tức ngưng tụ linh lực, truyền thẳng vào cơ thể của Đồ Ngưng Ngưng.
“A!” Đồ Ngưng Ngưng càng thêm đau đớn tột cùng.
Thân thể nàng không ngừng quằn quại, tựa như đang phải chịu đựng một sự giày vò khủng khiếp.
Thấy vậy, Vân Tranh vội vàng ngừng vận chuyển linh lực, cất giọng khẩn trương hỏi: “Ngưng Ngưng, ngươi nói cho ta biết, có cách nào giúp được ngươi không?”
Được Vân Tranh ôm gọn vào lòng, Đồ Ngưng Ngưng lúc này sắc mặt đã trắng bệch như tờ giấy, đôi con ngươi tím thẫm khó nhọc ngước nhìn Vân Tranh, giọng nói khản đặc cất lên: “Ta là quái vật, Tranh Tranh, ngươi có sợ không?”
“Không sợ.” Vân Tranh kiên quyết lắc đầu.
Nghe vậy, sống mũi Đồ Ngưng Ngưng chợt cay xè, những giọt châu lệ trong hốc mắt cứ thế lăn dài trên má.
Nàng vội nắm lấy tay Vân Tranh, siết thật chặt, giọng run run khẩn cầu: “Hãy hứa với ta, đừng nói chuyện của ta cho bất kỳ ai biết.”
Thấy nàng thê t.h.ả.m đến nhường này, lại nhớ đến dáng vẻ phóng khoáng ngang tàng của nàng lúc ban ngày, trong lòng Vân Tranh không khỏi dâng lên một nỗi xót thương. Nàng giơ tay, dùng đầu ngón tay mềm mại nhẹ nhàng lau đi giọt lệ vương trên khóe mắt Đồ Ngưng Ngưng, rồi gật đầu chấp thuận: “Được, ta hứa với ngươi.”
Đồ Ngưng Ngưng khẽ nhếch môi, nụ cười trông mới chua chát làm sao.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Đồ Ngưng Ngưng từ từ đưa đôi tay đang bị những sợi Linh Bạch Tuyến khâu chặt lên, cẩn trọng ôm lấy vòng eo của Vân Tranh. Ngay sau đó, tiếng khóc nức nở bi thương, mang theo vài phần tuyệt vọng vỡ òa.
Nàng thổn thức: “Ngươi… để ta bình tĩnh lại một chút.”
Nghe nàng nói vậy, Vân Tranh liền hiểu rằng sự quái dị trên người nàng tạm thời không có cách nào trấn áp được, chỉ có thể dựa vào chính bản thân nàng mà thôi.
Trong lòng Vân Tranh dấy lên một nỗi hối hận, nàng tự trách bản thân trước đây đã không học y thuật, nếu không, biết đâu giờ này đã có thể giúp Ngưng Ngưng một tay.
Nàng vuốt nhẹ mái tóc của Đồ Ngưng Ngưng, từng cái, từng cái một, giọng bất giác dịu đi, khẽ khàng dỗ dành: “Ngủ một giấc là sẽ ổn thôi.”
Hàng mi Đồ Ngưng Ngưng khẽ run, rồi đôi mắt nàng từ từ khép lại.
Chẳng hiểu vì sao, Đồ Ngưng Ngưng cảm nhận được rằng từ lúc nép vào lòng Vân Tranh, cơn đau trên người nàng đã thuyên giảm một cách nhanh chóng, cái cảm giác như bị kim châm chỉ xuyên cũng dần dần tan biến.
Ước chừng một khắc sau, Đồ Ngưng Ngưng đã chìm vào giấc ngủ.
Những sợi Linh Bạch Tuyến trên người Đồ Ngưng Ngưng cũng dần dần rút đi, chúng không biến mất, mà lặn hẳn vào trong cơ thể của nàng.
Chứng kiến cảnh tượng này, trong mắt Vân Tranh lóe lên một tia nhìn khó dò. Rốt cuộc đây là thứ gì? Hơn nữa, trong cơ thể Ngưng Ngưng có một luồng ma lực kỳ quái, đôi mắt cũng biến thành màu tím thẫm, điều này có nghĩa là… Ngưng Ngưng và Ma tộc có mối quan hệ không hề đơn giản.
Nghĩ đến đây, Vân Tranh khẽ buông một tiếng thở dài.
Những bí ẩn khiến người ta không tài nào đoán ra cứ ngày một nhiều thêm, trước là Tề Phách, giờ lại đến Đồ Ngưng Ngưng, thể chất của cả hai người đều vô cùng kỳ lạ.
Vân Tranh lấy một chiếc giường từ trong không gian trữ vật ra, bế Đồ Ngưng Ngưng đặt lên giường, rồi đắp chăn cho nàng.
Vân Tranh lại một lần nữa bắt mạch cho Đồ Ngưng Ngưng, phát hiện ra luồng ma lực kỳ quái kia dường như đã suy yếu đi rất nhiều, lắng sâu xuống tận đan điền.
Đột nhiên, ngay chính vào lúc này—
Bên ngoài căn nhà gỗ bỗng vọng lại từng hồi âm thanh kỳ lạ, hòa lẫn trong tiếng sóng biển vỗ về.
Vân Tranh lập tức khởi động Huyết Đồng, ánh mắt xuyên qua vách gỗ nhìn ra bên ngoài, phát hiện một luồng hắc vụ kỳ dị đang bao trùm lấy toàn bộ hòn đảo.
Mà ở nơi xa hơn nữa, chính là hòn đảo kế bên, dường như đã xuất hiện không ít bóng người.
--------------------
--------------------------------------------------