Bàn tay đang nắm dây cương của hồng y nam t.ử phút chốc siết chặt thêm mấy phần, ánh mắt hắn loé lên một tia vui mừng xen lẫn kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã thu liễm lại sạch sành sanh, khôi phục một bộ dáng vẻ lạnh lùng.
Bởi vì phía trước bị mấy người kia đập ra một cái hố sâu, cho nên đoàn rước dâu hùng hậu đành tạm thời dừng lại, việc này đã dẫn tới không ít U Linh hiếu kỳ vây quanh xem náo nhiệt.
Ngay lúc mấy kẻ trông giống tên khất cái kia vừa nhìn sang, hồng y nam t.ử đã thản nhiên lấy ra một chiếc mặt nạ, che đi gương mặt tuấn tú của mình.
Vừa hay che khuất đi dung mạo của chính hắn.
Lúc này, hồng y nam t.ử hơi nghiêng đầu rũ mắt, nhìn về phía vị huyền y lão giả còn lại, thấp giọng nói: “Thiên Toa trưởng lão, bọn hắn bất quá chỉ là mấy tên khất cái, hẳn là không phải cố ý đến gây rối, đừng vì bọn hắn mà làm lỡ mất giờ lành ngày tốt. Hơn nữa, hôm nay là đại hỉ, không nên thấy máu.”
Thiên Toa trưởng lão vừa nghe, lập tức hiểu ra.
Hắn cười cười, “Công t.ử nói phải, hôm nay là ngày đại hỉ của công t.ử và Thánh Nữ, tất cả mọi chuyện đều nên gác lại một bên.”
Đồng thời trong lúc nói, Thiên Toa trưởng lão cũng trông thấy hắn giờ phút này đang đeo mặt nạ, có chút kinh ngạc, nghi hoặc cất lời, “Công tử, ngài đây là?”
Hồng y nam t.ử giải thích: “Đây là phong tục thành thân ở nơi ta sinh ra và lớn lên, tân lang trước khi gặp tân nương phải đeo mặt nạ, đợi sau khi hết thảy nghi thức hoàn tất, sẽ do tân nương gỡ mặt nạ xuống cho ta.”
“Nguyên lai là vậy, công t.ử đối với Thánh Nữ thật là có lòng.” Thiên Toa trưởng lão mỉm cười.
Hắn lại cất lời nhắc lại một lần, “Bảo mấy tên khất cái kia rời đi là được, chớ làm lỡ giờ lành.”
“Vâng, công tử.” Ý cười trên mặt Thiên Toa trưởng lão càng thêm đậm, xem ra Úc Thu công t.ử thập phần coi trọng hôn lễ với Thánh Nữ, điều này cũng phải thôi, Thánh Nữ chính là mỹ nhân đệ nhất U Minh thế gian, địa vị cũng cao.
Thiên Toa trưởng lão nhanh chóng đi tới, ngăn cản một vị Địa Phục trưởng lão khác sử dụng sát chiêu với mấy tên khất cái kia.
Rất nhanh, Thiên Toa trưởng lão đã thành công ngăn được Địa Phục trưởng lão, cười nói khuyên bảo: “Công t.ử đang vội rước dâu, hơn nữa hôm nay là ngày đại hỉ, không nên thấy máu, bảo mấy tên khất cái này cút sang một bên là được.”
Địa Phục trưởng lão nghe vậy, ánh mắt sắc lẹm lướt qua đám người Vân Tranh một cái.
“Cút đi, nếu làm lỡ việc vui của Thánh Nữ, các ngươi có một trăm cái đầu cũng không đủ để c.h.é.m đâu!”
Đám người Vân Tranh nghe vậy, chẳng những không nổi giận mà ngược lại còn vô cùng lễ phép nói ‘xin lỗi, xin lỗi’, rồi lui về ven đường.
Địa Phục trưởng lão thấy thế, chỉ hừ lạnh một tiếng, sau đó liền theo Thiên Toa trưởng lão trở lại bên cạnh tân lang quan, canh giữ cho tân lang quan.
Giai thoại nhỏ này vừa qua, đoàn rước dâu lại lần nữa rầm rộ tiến về phía trước.
Vân Tranh và các tiểu đồng bọn đứng yên ở một góc phố, lúc này bọn hắn mới nhìn rõ cây cối khắp thành nơi đây đều được buộc vô số dải lụa đỏ, hồng trang kéo dài hàng chục dặm, trên bầu trời rắc xuống những cánh hoa màu hồng phấn, gió nhẹ cuốn theo hương hoa không ngừng ùa vào chóp mũi, hai bên đường đều là binh lính đang duy trì trật tự, mà những người vây xem gần như toàn bộ đều là U Linh tộc trong suốt!
Đầu người chen chúc, vô cùng náo nhiệt.
Mà vị tân lang quan kia đang cưỡi trên lưng ngựa, dáng người của hắn vừa mạnh mẽ rắn rỏi, lại vừa toát ra một cỗ khí chất lười biếng phóng túng, hắn đeo một chiếc mặt nạ màu bạc, che đi diện mạo thật sự của mình.
Đoàn rước dâu dần dần đi qua trước mặt đám người Vân Tranh.
Ánh mắt của đám người Vân Tranh nhìn chằm chằm vào vị tân lang quan không hề chớp mắt.
Dường như cảm nhận được ánh mắt nóng rực của bọn hắn, thân thể của hồng y nam t.ử có chút cứng đờ mất tự nhiên, bàn tay đang kéo dây cương của hắn lại siết chặt thêm mấy phần.
Bảy người Vân Tranh đứng thành một hàng, ánh mắt của bọn hắn vẫn luôn dõi theo vị tân lang quan kia, vô cùng ngay ngắn thẳng tắp, lúc này bọn hắn vẫn trong bộ dạng đầy bụi đất, bởi vì toàn bộ lực chú ý của bọn hắn đều đặt trên người vị tân lang quan.
Mãi cho đến khi đoàn rước dâu đi qua hết trước mặt bọn hắn, bọn hắn mới dường như hoàn hồn trở lại.
Mộ Dận kinh ngạc trợn tròn hai mắt, “Ta đi, hắn thật sự không thèm để ý đến bọn ta!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1528-phot-lo-bon-ta.html.]
Mạc Tinh tức đến phát rồ, gương mặt cũng vì thế mà trở nên méo mó, "Gã Thu lẳng lơ c.h.ế.t tiệt, sắp thành thân rồi mà còn đeo mặt nạ làm bộ làm tịch, hắn tưởng chúng ta thật sự không nhận ra hắn chắc? Hắn có bị người ta lột một lớp da đi chăng nữa, chúng ta cũng nhận ra hắn! Cũng không gọi chúng ta đi uống rượu mừng, có phải hắn chê chúng ta lôi thôi lếch thếch không?"
Phong Hành Lan liếc mắt nhìn bọn hắn một cái, gật gật đầu, đưa ra một lời nhận xét đúng trọng tâm, "Đúng là lôi thôi thật, chúng ta trông chẳng khác nào mấy tên khất cái không một đồng xu dính túi, đi ăn tiệc cưới thì phải có quà mừng chứ."
Đám tiểu đồng bọn: "..."
Nghe đến đây, bọn hắn lập tức thi triển một cái Tịnh Trần Quyết lên người.
Sau một cái Tịnh Trần Quyết đơn giản, hình tượng của bọn hắn trong nháy mắt đã được nâng lên một bậc.
Nam Cung Thanh Thanh bỗng nhiên nói: "Biết đâu chừng, Thu ca có nỗi khổ khó nói."
Trong mắt Mộ Dận tựa hồ có lửa giận phún ra, cảm xúc dâng trào, lên án: "Thu ca dù cho có nỗi khổ khó nói thì cho chúng ta một ánh mắt cũng được mà, vừa rồi mấy người chúng ta dài cả cổ, chờ hắn quay đầu lại nhìn, kết quả hắn ngay cả một ánh mắt cũng không thèm cho, quá đáng lắm rồi! Thật sự là quá đáng lắm rồi!"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Mạc Tinh thở dài một hơi thật sâu, "Uổng công vừa rồi chúng ta cố nén tâm trạng vui mừng kích động, không dám hó hé chào hỏi, chỉ sợ làm lỡ mất đại sự cả đời của hắn, kết quả, rốt cuộc là chúng ta đã tin lầm người rồi!"
Nói đến đây, Mạc Tinh nhìn về phía Vân Tranh , "A Vân, ngươi thấy hắn có đáng ăn đòn không?"
"Đáng đánh, nhưng không phải bây giờ."
Vân Tranh nói tiếp: "Chúng ta trải qua bao gian khổ đến U Minh Bí Cảnh tìm hắn, cũng không thể để mất dấu được, trước tiên chúng ta cứ lén lút bám theo đội ngũ đón dâu, xem xét tình hình cụ thể đã."
"Được!"
Vân Tranh liếc mắt nhìn Mạc Tinh và Mộ Dận một cái, giọng điệu đầy cảnh cáo: "Mạc Tinh, A Dận, hai người các ngươi đừng hành động theo cảm tính, cho dù có nhìn thấy Úc Thu ở cự ly gần cũng không được quá kích động."
"A Tranh, sao ngươi không nói Lan ca bọn hắn, cứ phải điểm danh ta với Tinh Ca." Mộ Dận bĩu môi.
"Bọn hắn trầm ổn hơn hai người các ngươi."
Mộ Dận nghẹn họng: "..." Không lời nào để nói.
Mạc Tinh nhướng mày, lòng đầy hiếu kỳ, bật cười nói:
“Đi thôi, đi thôi, ta cũng muốn xem thử xem rốt cuộc kẻ nào lại chịu bước vào thành thân với cái gã Thu lẳng lơ kia! Ta thật không hiểu nổi, sao lại có người để mắt đến loại đàn ông như hắn? Vừa màu mè, vừa keo kiệt bủn xỉn, lại còn mít ướt không chịu nổi…”
Mộ Dận: "Tinh Ca, ngươi đang công kích cá nhân Thu ca đấy!"
Chung Ly Vô Uyên bật cười, "Không nghĩ đến, trong số chúng ta, người đầu tiên thành thân dĩ nhiên là Úc Thu."
"Chúng ta có cần chuẩn bị quà mừng không?" Nam Cung Thanh Thanh nghiêm túc hỏi.
Vân Tranh cười cười, "Trước đây ta có nhờ Ôn Bạch mua một đám vật liệu luyện khí, chất lượng tuyệt hảo, có lẽ cái này có thể trở thành quà mừng tân hôn cho Úc Thu."
"Được!" Đám tiểu đồng bọn đồng thanh đáp.
Vân Tranh từ trong không gian trữ vật lấy ra mấy tấm phù văn, chia cho mỗi người bọn hắn một tấm, "Đây, là Ẩn Thân Phù Văn, chúng ta dán lên người rồi hãy bám theo sau đội ngũ đón dâu."
"Tuy không rõ ràng lắm vì sao Úc Thu không nhận chúng ta, nhưng chúng ta cũng không thể gây thêm phiền phức cho hắn, cho nên, chúng ta tạm thời dịch dung đi. Đợi đến khi nào Úc Thu muốn nhận lại chúng ta, khi đó chúng ta khôi phục lại dung mạo ban đầu cũng không muộn." Nàng chậm rãi nói.
Kỳ thật, trong lòng nàng và đám tiểu đồng bọn đều kiên trì tin tưởng rằng Úc Thu có nỗi khổ khó nói, nói cách khác, hắn đã sớm đến gặp bọn họ rồi.
Tuy Mộ Dận và Mạc Tinh ngoài miệng thì oán trách, nhưng trong lòng lại vô cùng lo lắng cho tình cảnh hiện giờ của Úc Thu.
--------------------
--------------------------------------------------