Cổ Nam khẽ nở nụ cười, hỏi ngược lại một câu: "Ngươi cảm thấy bản thần đang làm cái gì?"
Chúng thần nghe vậy, trong lòng âm thầm cảm giác được có điều bất đúng.
Phong Thần Phong Mân ánh mắt đầy vẻ quan thiết nhìn về phía Cổ Nam, cất tiếng hỏi: "Thần Chủ, ngài làm sao vậy? Tại sao lại có thể khống chế một loại cấm thuật tà ác đến nhường này?"
Cổ Nam cười to mấy tiếng, hắn nhìn đám Tinh Thần đang mang bộ dáng đau đáu sợ hãi, trong lòng chiếm được một cảm giác thỏa mãn cực độ.
"Đây là vì..." Cổ Nam cố ý kéo dài tông giọng, cùng lúc nói, hắn đem lực lượng của bản thân tích trữ ngưng tụ, cuối cùng thốt ra một câu: "Để các ngươi trở thành đá kê chân cho bản thần!"
Lời này vừa ra, sắc mặt chúng thần trong phút chốc đại biến.
Trong lòng kinh hãi tột độ.
Vào khoảnh khắc Cổ Nam vừa dứt lời, hắn liền chưởng khống lấy pháp ấn cấm thuật cổ xưa, ầm ầm hướng về phía toàn bộ Nguyệt Minh Thần Cảnh mà hạ xuống! Trong tích tắc đó, chúng thần bị bức lui một đoạn khoảng cách.
Oanh ——
"Bất hảo!"
Quang Minh Thần sắc mặt trầm xuống, bọn hắn bị vây ở trong Nguyệt Minh Thần Cảnh, không cách nào phát huy ra thực lực chân chính, ngược lại Cổ Nam không biết đã dùng biện pháp gì, lại có thể bảo trì được thực lực thực chất.
Cho nên, cho dù chúng thần toàn bộ cộng lại, cũng không cách nào địch nổi một Cổ Nam của hiện tại, huống chi loại cấm thuật tà ác này chuyên khắc chế thần lực của bọn hắn, khiến bọn hắn khắp nơi đều bị hạn chế.
Quang Minh Thần nhanh chóng triệu hoán ra gương tròn kim quang, ngưng tụ thần lực hướng về phía tiền phương oanh ra một đạo Thánh Minh Quang!
Oanh!
Thánh Minh Quang thúc với tốc độ cực nhanh b.ắ.n tới trước hắc sắc cấm thuật pháp ấn, thế nhưng lại bị lực lượng của pháp ấn chấn cho tan nát.
Hào vô tác dụng!
Chúng thần cảm thấy một trận n.g.ự.c nghẹn, thần lực bị áp chế càng thêm lợi hại.
Vào khoảnh khắc bị hào quang của cấm thuật pháp ấn chiếu rọi tới, bọn hắn có thể cảm giác được thần lực của mình đang rất nhanh bị rút đi!
"A a a..." Có tiểu tinh thần phát ra tiếng kêu rên thống khổ.
Phong Thần Phong Mân vẫn còn có chút ngẩn ngơ, nhưng thấy chúng thần thân xử khốn cảnh, nàng lập tức trấn tĩnh lại, nhưng vẫn không thể tin được Cổ Nam Thần Chủ cư nhiên lại có thể đối với bọn hắn hạ thủ!
Phong Thần Phong Mân tâm như đao cắt, đau đớn đến rỉ máu, nàng nạt nộ reo hò: "Thần Chủ, chúng ta không phải là kẻ thù của ngài!"
Cổ Nam lại không hề đem nàng để ý trong lòng.
Dẫu sao, trong lòng hắn, Phong Thần Phong Mân chỉ bất quá là một trong số những nữ thần minh ngưỡng mộ hắn mà thôi.
Phong Thần Phong Mân không chiếm được hồi âm, lòng có bi thương, nhưng nàng tựa hồ đã hạ định quyết tâm gì đó, hít sâu một hơi.
Nàng bỗng chốc nâng tay, đồ thủ đem khí lưu không gian gạt loạn, từng trận xoáy nước tựa như vòi rồng ở chu vi nàng hình thành.
Cuồng phong hú hét, thanh thế hạo đại.
Phong Mân ngước mắt, lạnh lùng nói: "Cổ Nam, bản thần không biết ngươi đã xảy ra chuyện gì, nhưng ngươi đã phản bội lại sơ tâm của mình, ta thân là Phong Thần, tuyệt đối sẽ không tùy ý để ngươi thương hại chúng thần!"
Nói đoạn, Phong Mân đồ thủ túm lấy vòi rồng, khuấy động khí lưu không gian, trong tích tắc đó, nháy mắt xuyên thấu tầng tầng trở ngại, trực đạt tới hắc sắc cấm thuật pháp ấn to như thế kia, đ.á.n.h tan một phần hào quang của nó.
Cổ Nam thấy được một màn này, chấn nộ.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Hắn nhanh chóng đưa ra một bàn tay, hướng về phía phương hướng của Phong Mân cách không hung hăng vỗ tới.
Keng ——
Nhân Thần Hồng Hòe chắn ở trước mặt Phong Thần Phong Mân, cử kiếm nhất huy.
Lưỡi kiếm khổng lồ cùng chưởng lực của Cổ Nam va chạm cùng một chỗ.
Thế nhưng, lưỡi kiếm rất nhanh bị oanh tán, chưởng lực cường hãn như tinh hải mênh m.ô.n.g tiếp tục ập tới, thẳng hướng về phía Nhân Thần Hồng Hòe và Phong Thần Phong Mân.
Trong ngàn cân treo sợi tóc, Phong Mân nghiêng người mà tới, cùng Hồng Hòe sóng vai đứng cùng một chỗ.
Phong Mân đưa tay nắm lấy tay của Hồng Hòe, hai người nhanh chóng liếc mắt nhìn nhau một cái.
Hai bàn tay giao nhau của bọn họ bộc phát ra một trận thần lực khủng bố, nhất tề hướng về phía phương hướng chưởng lực của đối phương mà đưa lên.
"Song Thần Giáng Phạt!"
"Vẫn Diệt!"
Trong tích tắc đó, bão tố tựa như hóa thành thực chất biến thành cự kiếm, từ trên không hạ xuống, trực tiếp oanh trúng chưởng lực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1723-chung-cuoc-se-bi-che-tai.html.]
Oanh!
Một tiếng nổ vang trời.
Nhân Thần Hồng Hòe và Phong Thần Phong Mân bị oanh phi một đoạn khoảng cách.
Lôi Thần Hạ Bách thân thủ tới, nâng hai tay đỡ lấy hai nàng, hắn ngữ khí lo lắng hỏi một câu: "Không sao chứ?"
Phong Mân đưa tay lau đi vệt m.á.u nơi khóe miệng: "Không yếu đến thế đâu."
Hồng Hòe càng không nói một lời, nàng trực tiếp lướt thân đi tới, ngưng tụ thần lực lại một lần nữa vì chúng thần che chắn một phần sức mạnh của cấm thuật.
Cổ Nam sảng khoái cười to: "Ha ha ha ha ha..."
"Các ngươi ở bên ngoài Nguyệt Minh Thần Cảnh còn không thể địch nổi bản thần. Huống chi, nơi này chính là Nguyệt Minh Thần Cảnh, thực lực của các ngươi ngay cả một vị thần minh bình thường cũng không bằng, vẫn là ngoan ngoãn để bản thần rút lấy thần lực đi!"
Trong ánh mắt Cổ Nam lộ ra ý điên cuồng thị huyết, hắn nhìn ánh mắt của chúng thần, giống như đang nhìn chằm chằm một đám kiến hôi không đáng để lo ngại.
Lúc này, Thổ Thần Tông Nghĩa ở giữa không trung liền quỳ sụp xuống, hắn cung kính khát khao nhìn về phía Cổ Nam, kích động hô lên: "Thần Chủ, là ta đây, ta là Thổ Thần Tông Nghĩa! Ta nguyện ý vĩnh viễn hiệu trung với Thần Chủ, chỉ xin Thần Chủ tha cho ta một mạng!"
Lôi Thần Hạ Bách nhịn không được mắng một câu: "Tông Nghĩa, ngươi thật là ngu trung, chẳng có chút cốt khí nào đáng nói!"
Thổ Thần Tông Nghĩa lạnh lùng cười: "Ngươi hiểu cái gì? Bản thần vĩnh viễn đều chỉ đi theo Cổ Nam Thần Chủ, bất luận hắn đã làm gì, hay là thân phận gì!"
"Ngươi!"
Sắc mặt Lôi Thần Hạ Bách vô cùng khó coi.
Cổ Nam mục kích màn này, nhìn ánh mắt của Thổ Thần Tông Nghĩa mang theo vài phần ý cười.
Dưới thần tình vô cùng mong đợi của Thổ Thần Tông Nghĩa, Cổ Nam cười nói một câu: "Bản thần không cần người đi theo, thứ bản thần muốn chính là... thần lực của ngươi."
Lời này vừa nói ra, toàn thân Thổ Thần Tông Nghĩa cứng đờ, như bị sét đánh.
Hắn cảm giác mình bị vứt bỏ, còn bị phản bội.
Cổ Nam bỗng nhiên tăng cường phương pháp của cấm thuật, trong khoảnh khắc tốc độ chúng thần bị rút lấy sức mạnh càng thêm nhanh chóng, đông đảo Tinh Thần kêu rên.
Hắn ngửa mặt cười vang, tiếng cười điên cuồng, cuồng loạn đến cực điểm.
"Tất cả hãy trở thành sức mạnh của bản thần đi!"
Ngay tại khoảnh khắc Hỏa Thần Thiếu Phong muốn ra tay, Quang Minh Thần mặt không thay đổi giơ tay lên, ngăn cản hành động của Thiếu Phong.
Thiếu Phong nhíu mày, dường như nghĩ tới điều gì, hắn nhìn về phía Nhân Thần Hồng Hòe, Lôi Thần Hạ Bách cùng với Phong Thần Phong Mân đang bị hắn kéo lại, khóe môi bỗng nhiên ngoéo một cái.
Hắn thu hồi thần lực.
Cổ Nam thấy mấy người bọn hắn không giãy giụa nữa, không chống cự nữa, trong lòng sinh ra nghi hoặc.
Ngay tại lúc này——
Tay hắn mạnh mẽ co rút lại, đau đớn vô cùng lợi hại.
Ngay sau đó, đau đớn từ tay hắn kéo dài tới khắp nơi trên thân thể hắn.
Thế nào lại như vậy?
Thần tình Cổ Nam hơi kinh hãi.
Bỗng nhiên, pháp ấn cấm thuật màu đen đang trôi nổi trong hư không dần dần bị ngưng tụ rồi tan rã.
Cổ Nam nhìn thấy màn này, kinh hoàng thất thố, hắn vừa định lại một lần nữa ngưng tụ sức mạnh để tu bổ pháp ấn cấm thuật, nhưng ngay sau đó, hắn thống khổ t.h.ả.m thiết kêu lên một tiếng.
"A——"
Dưới da hắn dường như có thứ gì đó nhỏ xíu đang không ngừng luồn lách.
Chúng thần cảm nhận được thần lực của bọn hắn đang dần dần trở về, có chút chấn kinh, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Là ai đang giúp bọn hắn sao?
Mà ngay tại lúc này, Cổ Nam bộc phát ra thần lực khủng bố, ý đồ đem thứ đang quấy phá trong cơ thể chấn nát, lại chưa từng nghĩ tới, việc này phi nhưng không thành công, trái lại còn đem chúng thần đ.á.n.h bay một đoạn khoảng cách.
Mà toàn bộ Nguyệt Minh Thần Cảnh cũng bởi vì thần lực cường hãn của hắn mà bắt đầu nứt toác, sơn hà động đãng, giống như đã xảy ra t.a.i n.ạ.n không thể cứu vãn.
Bỗng nhiên, một đạo âm thanh tựa như từ nơi xa xôi truyền tới vang lên.
“Âm hiểm xảo trá, đê tiện vô sỉ, nhân diện thú tâm, hai mặt ba dao, tang tận lương tâm, đồ cầm thú khoác áo người — Cổ Nam.”
"Ta, kẻ cuồng ngạo cực ngầu nổ tung trời, cuối cùng sẽ chế tài kẻ ngu xuẩn là ngươi."
--------------------
--------------------------------------------------