Thiếu nữ khẽ đưa mắt nhìn về phía hắn, nhẹ giọng hỏi: "Sóc, ngươi có hiểu tình ái là chi không?"
Sóc nghe thấy lời ấy, bỗng chốc sửng sốt, ngay tức khắc vành tai đã ửng lên một tầng đỏ nhạt, nhưng ngoài mặt hắn vẫn cố giữ vẻ trấn tĩnh, mở lời đáp rằng: "Cũng hiểu đôi chút."
Nàng lại hỏi tiếp: "Thích một người, thật sự có thể vì đối phương mà dâng hiến cả tính mạng sao?"
Sóc ngước mắt, chăm chú ngưng mắt nhìn nàng: "Thích thì chưa hẳn, nhưng nếu là thâm tình sâu nặng thì có thể."
... Hắn có thể vì nàng mà hy sinh cả mạng sống của chính mình.
Nàng chậm rãi thốt lên: "Ái hận tình thù trên đời này vốn dĩ quá đỗi phức tạp, bản thần không thể nhất nhất thấu hiểu hết thảy. Nhưng giờ đây, bản thần đã biết thế nào là lòng dạ mềm yếu, thế nào là không nỡ rời xa. Muốn tự tay xóa sổ những vị thần mà mình từng trông thấy họ trưởng thành, quả thực có chút khó khăn, nhưng cuối cùng, bản thần vẫn phải đưa ra một sự lựa chọn."
Sóc mở lời an ủi: "Thần Chủ, Ngài cũng là lần đầu tiên trở thành Sáng Thế Thần, không một vị Thiên Ngoại Thần nào có thể làm được mọi sự một cách hoàn mỹ tuyệt đối."
Sóc biết rõ nàng trước kia vốn không phải là Thiên Đạo Thần, mà là một thực thể vô định phiêu dạt giữa Thiên Ngoại Thiên. Nàng chẳng hiểu tình ái, lại càng không biết cách trao đổi với kẻ khác, nàng giống như một vị thần không hề có bất kỳ tri giác hay cảm xúc nào.
Nhưng vị Thiên Đạo Thần đầu tiên lại cảm thấy chi tâm chí thuần của nàng có thể thăng nhậm được chức trách của Thiên Đạo Thần, bởi vậy đã truyền lại vị Thiên Đạo Thần của mình cho nàng.
Nàng chỉ biết rằng, bản thân phải canh giữ thật tốt thế giới do chính mình sáng tạo ra, cùng với việc duy trì trật tự của Thiên Ngoại Thiên.
Thế nhưng trong suốt mấy mươi vạn năm đằng đẵng, nàng đã tiếp cận từng vị Thiên Sinh Thần Tộc được sinh ra trong Ba Nghìn Thế Giới kia, để rồi bị từng cái nhíu mày, từng nụ cười của bọn hắn làm cho lay động.
Nàng thích nhìn thấy sức sống tươi mới, tràn trề sinh lực của bọn hắn.
Có lẽ, trong năm tháng dài đằng đẵng ấy, bọn hắn đã dần dần để lại trong lòng của nàng một dấu ấn sâu đậm, chẳng dễ gì xóa nhòa.
"Bản thần hiểu rồi."
"Sóc, hãy thay bản thần để mắt tới Ly Dạ, bản thần cảm thấy cảm xúc của hắn d.a.o động ngày càng mãnh liệt rồi."
Sóc nghe xong, ánh mắt hơi trầm xuống, khẽ gật đầu nhận lệnh.
"Rõ, Thần Chủ."
...
Trong Ba Nghìn Thế Giới.
Sau khi Thần Chủ trở về, lập tức hạ lệnh, thi hành thần phạt trừng giới đối với Ly Dạ.
Ba đạo thần phạt liên tiếp giáng xuống, khiến Ly Dạ trực tiếp bị trọng thương.
Hắn còn bị áp giải vào Băng Lao, thời hạn thi hành án là ba vạn năm.
Ly Dạ không một lời oán thán hay khiếu nại.
Thế nhưng chúng thần lại có tâm trạng khá phức tạp, một bộ phận thần minh có quan hệ thân thiết với Ly Dạ đã nảy sinh sự nghi hoặc đối với hình phạt của Thần Chủ, cảm thấy Thần Chủ phạt quá nặng rồi.
Nơi Băng Lao kia, cho dù là Ma Thần Ly Dạ tiến vào cũng phải lột một tầng da, đáng sợ hơn là, cái lạnh thấu xương như vậy sẽ khiến thần thể bị tổn thương nghiêm trọng, mà thời gian chịu phạt lại có thể lên đến ba vạn năm!
Dẫu vậy, chúng thần đều không ai dám đứng ra cầu xin cho Ly Dạ.
Còn về thời hạn chịu phạt của Bùi An, Thần Chủ lại không hề công bố.
Nhạc Sa từng hỏi Thần Chủ: "Thần Chủ, thời hạn giam giữ Bùi An là bao lâu?"
Thần Chủ nhạt giọng đáp: "Đợi Lam Khanh trở về, hãy để Lam Khanh định đoạt."
"Lam Khanh còn có thể sống lại sao?"
Thần Chủ gật đầu: "Ừm, bản thần đã bảo lưu lại Mệnh Hồn Đăng của nàng, nàng sẽ ra đời tại một nơi nào đó trong Ba Nghìn Thế Giới, sau đó lịch kiếp trở về, tái phong thần vị. Chuyện này có lẽ còn phải chờ thật lâu..."
Nàng cũng không chắc chắn được khi nào Lam Khanh mới trở về.
Nhưng điều nàng có thể khẳng định là, Lam Khanh nhất định sẽ trở về.
Nhạc Sa cẩn thận từng li từng tí ướm hỏi: "Thần Chủ, ngô có thể đi nhìn Bùi An một chút không?"
"Không thể."
"Rõ, Thần Chủ."
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Một năm sau, Phong Âm đã trở về.
Nàng không còn dáng vẻ cười nói rạng rỡ như thuở ban đầu, thần sắc đã trở nên lãnh khốc, việc đầu tiên nàng làm chính là trở về thần điện của mình.
Mặc cho chúng thần đến thăm hỏi, nàng cũng không hề tiếp kiến bọn hắn.
Nàng nhớ rõ hết thảy những gì đã xảy ra khi đó, và nàng không muốn phải nhớ lại thêm một lần nào nữa.
Còn Bùi An đang bị giam giữ trong Thần Hỏa Lao, ngày ngày chịu cảnh thần hỏa c.ắ.n nuốt, sống không bằng c.h.ế.t, nhưng hắn vẫn không muốn c.h.ế.t, hắn khao khát biết bao bọn người Phong Âm có thể đến nhìn mình một cái.
Trong lúc chịu đựng sự giày vò đau đớn ấy, hắn cứ lẩm bẩm tự nói một mình:
"Bùi An sai rồi!"
"Bùi An không sai!"
"Thần Chủ, tại sao Ngài lại đối xử với ngô như thế này?!"
Có lẽ vì trước kia quá đỗi kính yêu Thần Chủ, nên giờ đây trong lòng hắn dần nảy sinh tâm lý phản nghịch, hắn bắt đầu căm ghét Thần Chủ vì đã đối xử với hắn tàn nhẫn đến mức này.
Một vạn năm trôi qua, Thần Chủ cuối cùng cũng đồng ý cho chúng thần vào thăm Bùi An, nhưng thời gian không được quá lâu.
Nhạc Sa cau mày than thở: “Bùi An, ngươi ngàn lần không nên, vạn lần không nên gây ra lầm lớn như thế. Thần Chủ đã nói rồi, đợi đến khi Lam Khanh trọng đăng thần vị, ngươi mới có khả năng được giải phóng.”
“Lam Khanh khi nào mới quy lai?… Phong Âm nàng có ở Thần Cung không?”
“Không biết. Phong Âm tỷ tỷ… không ở Thần Cung.” Nhạc Sa rốt cuộc vẫn nói dối, bởi vì Phong Âm ngay tại Thần Cung, nhưng nàng không mong muốn tới nhìn Bùi An.
Mỗi khi nhắc đến cái tên “Bùi An”, Phong Âm đều theo bản năng mà nảy sinh thái độ kháng cự bài xích, tựa hồ như vừa nhớ lại một đoạn ký ức bất hảo nào đó.
Nhưng nếu như nói thật với Bùi An, e rằng sẽ kích động đến tâm trạng của hắn.
Kể từ sau đó, các vị thần minh như Nhạc Sa, Nguyệt Minh, Minh Chiêu, Lộc Giác, Cảnh Ngọc, Thiên Âm thỉnh thoảng lại tới nhìn hắn.
Nhưng thời gian càng trôi qua lâu, Bùi An càng phát hiện ra rằng Phong Âm không nguyện ý tới gặp hắn.
Trong lòng Bùi An đau nhói như thắt lại, hắn lặng lẽ rơi lệ.
Hắn chính là một tội thần.
Hắn càng thêm khao khát được ra khỏi Thần Hỏa Lao, hắn muốn nói một câu xin thứ lỗi với Phong Âm.
…
Lại qua hai vạn năm nữa.
Ly Dạ cuối cùng cũng đã ra khỏi Hàn Băng Lao. Hắn vừa ra tới nơi, sắc mặt trắng bệch khó coi, không có lấy một tia máu, khắp người bị băng sương bao phủ. Bước chân hắn lảo đảo, gần như là đi không nổi nữa.
Làn da lộ ra bên ngoài bị đông cứng đến tím tái, bờ môi khô nứt lợi hại.
Nhạc Sa cùng một nhóm thần minh đều tới đón hắn.
Ly Dạ đối với bọn hắn nở một nụ cười gian nan.
Ly Dạ cảm động nói: “Cảm ơn các ngươi đã tới đón ta.”
Minh Chiêu nói một câu: “Cho dù ngươi bị Thần Chủ phạt, nhưng ngươi vẫn là Ly Dạ. Ba vạn năm nay, chúng ta đã giúp ngươi xử lý không ít chức vụ, sau này ngươi phải khao lao chúng ta thật tốt đấy.”
Hiện giờ chúng thần vẫn rất tin tưởng Ly Dạ.
Bởi vì các vị thần minh ở tại Thần Giới đều không có dã tâm hay là lừa lọc lẫn nhau, đại bộ phận đều sống rất tùy tính, có thể cãi nhau, có thể đ.á.n.h nhau, nhưng lại chẳng mấy khi làm thương cảm tình. Dù sao mọi người đều là do thiên địa sinh ra, đều là huynh đệ tỷ muội.
Ví dụ điển hình nhất chính là Nguyệt Minh và Minh Chiêu.
Hơn nữa, Ma Thần Ly Dạ là vị có bối phận cao nhất chỉ sau Thần Chủ, không ít thần minh đối với hắn vẫn luôn ôm giữ lòng cung kính.
Chúng thần cũng không biết bản thân hiện tại càng tin tưởng Ma Thần Ly Dạ bao nhiêu, thì sau này sẽ t.ử nạn thê t.h.ả.m bấy nhiêu.
Ly Dạ hiện lên nụ cười, sắc mặt hư nhược hướng về phía bọn hắn gật gật đầu.
Ly Dạ ra khỏi Hàn Băng Lao không bao lâu thì phải đi bái kiến Thần Chủ.
“Bái kiến Thần Chủ, Ly Dạ biết lỗi, và sẽ không bao giờ tái phạm sai lầm tương tự nữa.”
Thần Chủ thần tình lãnh khốc: “Nếu ngươi còn tái phạm, bản thần sẽ triệt để xóa sổ ngươi.”
Ly Dạ nghe vậy, cúi đầu cung kính nhận lệnh.
Thời gian từng điểm từng chút trôi qua.
Tam Thiên Giới khôi phục lại sự bình tĩnh.
Vào năm thứ sáu vạn khi Bùi An bị giam cầm trong Thần Hỏa Lao, thiếu nữ đã đi nhìn hắn.
Nhưng nàng không hề lộ ra thân hình, mà lặng lẽ không một tiếng động.
Tiếng nói của Bùi An đã trở nên khàn đặc thô kệch, có lẽ do kêu rên quá nhiều dẫn đến dây thanh quản nảy sinh vấn đề.
Bùi An bị thần hỏa thiêu đốt, làn da lộ ra của hắn bị bỏng rát lợi hại, tóc tai bù xù, diện mạo trắng bệch t.h.ả.m hại, không còn chút dáng vẻ nào của năm đó.
Dường như hắn còn thêm vài phần thương tang.
Ánh mắt hắn đờ đẫn không chút ánh sáng, ma mộc chấp nhận sự trừng phạt hành hạ.
Thiếu nữ lặng lẽ nhìn hắn một hồi lâu.
Mà hắn tựa hồ phát hiện ra điều gì đó, ngẩng đầu nhìn khắp bốn phía, đến khi nhìn thấy xung quanh không một bóng người, hắn tự giễu mà nhếch môi.
Ngay sau đó, hắn thần tình điên cuồng mà cười to lên.
“Ngài làm sao mà tới chứ? Ngài luôn luôn ở trên cao cao tại thượng, ngài là một quái vật không có tình cảm!”
“Bùi An hận ngươi!”
“Tại sao ngươi lại không thể tha thứ cho ta? Tại sao! Thần Chủ, Bùi An thật sự đau quá, thân thể đau, tâm cũng đau. Nếu như Bùi An có thể giống như ngươi, hoàn toàn không có tình cảm, thì có phải sẽ không thống khổ như thế này không!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1814-ngoai-truyen-thien-tien-kiep-vien-co-18.html.]
Bùi An gào thét như để phát tiết.
“Thần Chủ, ngoài Ly Dạ ra, chính là Bùi An ở bên cạnh ngài lâu nhất mà…”
Hắn bắt đầu nức nở, nước mắt lạch cạch lạch cạch rơi xuống. Hắn nhớ lại một màn từ rất sớm rất sớm trước đây, hắn đi theo sau lưng Thần Chủ, cùng nàng nhìn khắp các địa phương trong Tam Thiên Giới.
--------------------