Nghĩ đến đây, đám đệ t.ử tam đại gia tộc nhìn về phía nhóm Vân Tranh phía trước, ánh mắt nháy mắt thay đổi.
Hiện giờ bọn họ đã có năng lực tự do hành động, bởi vậy chỉ cần hợp lực g.i.ế.c c.h.ế.t Vân Tranh cùng nhóm Phong Hành Lan là có thể thoát khỏi ảo cảnh. Huống chi, nếu lấy được đầu của nhóm Vân Tranh, bọn họ còn có thể nhận được một khoản tiền thưởng truy nã hậu hĩnh.
Tuy rằng nghĩ kỹ lại, việc Thiên Phàm dẫn dụ bọn họ tàn sát nhóm Vân Tranh có khả năng là một cái bẫy, nhưng bọn họ vẫn quyết định tương kế tựu kế. Dù sao thì g.i.ế.c c.h.ế.t nhóm Vân Tranh cũng chẳng có vấn đề gì, lẽ nào nhóm người đó còn có thể dẫn bọn họ thoát khỏi ảo cảnh sao?
Hừ, không đời nào! Ngay cả trưởng lão Mặc Sĩ Sơn còn không làm được, bọn chúng sao có thể?
“G.i.ế.c c.h.ế.t bọn chúng!” Thiên Phàm chậm rãi giơ tay, chỉ về hướng Vân Tranh.
Vừa dứt lời, gần như tất cả đệ t.ử tam đại gia tộc đều lao về phía nhóm Vân Tranh mà tấn công.
“Này, các người điên rồi sao?!” Mạc Tinh thấy cảnh này không khỏi kinh hãi.
Với chỉ số thông minh của hắn, hắn hoàn toàn nhìn ra thiếu niên Thiên Phàm đang dùng kế “mượn đao g.i.ế.c người”, để đôi bên tàn sát lẫn nhau. Hắn không tin đám người kia không nhận ra, vậy bọn họ làm thế này là vì cái gì?
Cách đó không xa, Chu Minh Bạch vẫn đứng yên tại chỗ. Gã nhìn thấy cảnh tượng này thì mỉa mai cười lạnh: “Hừ, một lũ ngu ngốc liều mạng vì tiền thưởng.”
Mạc Tinh nghe vậy liền hiểu ra ngay. Hóa ra bọn họ vì tham lam mà tự nguyện nhập cục!
Gần 40 đệ t.ử trẻ tuổi xông tới vây đ.á.n.h Vân Tranh cùng sáu con “yêu quái”. Lúc này bọn họ đều không có linh lực, chỉ có thể sử dụng quyền cước thông thường. Ánh mắt Mạc Tinh lạnh lùng, hắn nhanh chóng đẩy đám dân làng đang chắn đường ra để gia nhập chiến cục.
Sáu con yêu quái nhóm Phong Hành Lan thấy đám dân làng dám phản kháng, trong lòng vừa phẫn nộ vừa nảy sinh sát ý mãnh liệt. Nếu đã không nghe lời, vậy thì g.i.ế.c sạch!
Sáu con yêu quái này tuy có yêu lực nhưng cũng chỉ ở cấp bậc bình thường. Nếu đám đệ t.ử tam đại gia tộc khôi phục linh lực, chỉ cần một chiêu là có thể quét sạch bọn họ. Thế nhưng hiện tại các đệ t.ử không hề có linh lực, nếu đ.á.n.h tay đôi thì căn bản không chịu nổi đòn tấn công của yêu quái. Có điều hiện giờ bọn họ đông thế mạnh, lại được tu luyện từ nhỏ, tự nhiên mạnh hơn người thường rất nhiều.
Mặc Sĩ Sơn đang ẩn nấp giữa đám dân làng, nheo mắt nghĩ thầm: Quả nhiên, có tiền mua tiên cũng được! Lão chỉ cần đứng đây chờ bọn họ xử lý xong nhóm Vân Tranh là xong.
Lúc này, vẫn còn mười mấy đệ t.ử tam đại gia tộc khác nấp trong đám đông. Bọn họ không quá khao khát tiền thưởng, hơn nữa tình hình hiện tại rõ ràng đang đi theo một xu hướng quỷ dị... Nếu nhóm Vân Tranh c.h.ế.t hết, ảo cảnh thật sự có thể bị phá giải sao?
Bọn họ mang theo sự nghi hoặc đó, chợt liếc nhìn nhau rồi đồng loạt chuyển hướng, quyết định bắt giữ thiếu niên Thiên Phàm trước! Bởi vì thiếu niên này chắc chắn là nhân vật mấu chốt của ảo cảnh. Nếu có thể tra hỏi được thông tin hữu ích hoặc lợi dụng hắn để phá giải ảo cảnh, đó chắc chắn là con đường nhanh nhất.
Nói là làm! Bọn họ liên thủ lại, âm thầm tiến về phía Thiên Phàm.
…
Lúc này, Vân Tranh bị vây công nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo quét qua quân thù. Nàng khẽ cười, không nói nửa lời mà trực tiếp phản kích. Thân hình nàng di chuyển gọn gàng, linh hoạt, tốc độ né đòn nhanh hơn bọn họ gấp mấy lần, hơn nữa lực tấn công mạnh mẽ như thể đang sử dụng linh lực cường hãn.
Phanh phanh phanh!
“A a a...” Mấy tên đệ t.ử trẻ tuổi đau đớn ngã nhào xuống đất.
Nàng siết chặt nắm đấm, ra chiêu nhanh, hiểm và chính xác vào những điểm yếu chí mạng của đối phương. Một tiếng “oanh” vang lên, Vân Tranh đ.ấ.m trúng đầu một tên đệ tử, đ.á.n.h bay gã xuống đất. Chưa đầy ba giây sau, tên đó đã tắt thở.
Đám đệ t.ử thấy cảnh này thì đồng t.ử co rụt, lòng run rẩy kinh hãi. Tại sao nàng không có linh lực mà vẫn mạnh như vậy?! Chẳng lẽ ảo cảnh này ưu ái ban thêm sức mạnh cho nàng sao?
Thực tế không phải vậy. Vân Tranh vốn là thể tu, nhưng nàng lại chủ tu linh lực. Trước đây nàng được mệnh danh là “Tiểu ma nữ bạo lực”, phần lớn nguyên nhân là vì nàng sở hữu sức mạnh vượt xa thể tu bình thường gấp mười lần... thậm chí là gấp trăm lần!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1611-hang-ngan-hang-van.html.]
Vân Tranh liếc nhìn về phía Mạc Tinh, trầm giọng nói: “Mạc Tinh, không cần nương tay với bọn họ! Kẻ nào đáng g.i.ế.c thì cứ g.i.ế.c!”
Kẻ muốn g.i.ế.c ta, ta tất diệt kẻ đó!
“Được!” Mạc Tinh không chút do dự đồng ý, thế công càng thêm hung mãnh.
Chẳng mấy chốc, mười mấy đệ t.ử đã c.h.ế.t dưới tay Vân Tranh và đồng đội, tất nhiên trong đó bao gồm cả nhóm Phong Hành Lan đang mang tư duy của yêu quái. Ngược lại, phía Vân Tranh chỉ bị vài vết thương nhỏ.
Đám đệ t.ử tam đại gia tộc nhận ra sự chênh lệch thực lực quá lớn, nếu cứ tiếp tục đánh, bọn họ chắc chắn sẽ c.h.ế.t hết dưới tay Vân Tranh. Bọn họ liên tục lùi bước, định rút về phía dân làng thì...
Mười mấy đệ t.ử đi bắt Thiên Phàm lúc nãy đã thành công!
Một đệ t.ử gia tộc Hô Diên tên là Hô Diên Tề Nhạc, một tay khống chế Thiên Phàm, một tay ra hiệu cho mọi người, trầm giọng nói: “Dừng tay cả đi! Chuyện quan trọng nhất bây giờ là thoát khỏi ảo cảnh, ân oán cá nhân gác lại một bên. Chúng ta phải đồng tâm hiệp lực tìm cách phá giải ảo cảnh này!”
“Hô Diên Tề Nhạc, ngươi nói xem chúng ta phải làm gì?” Những kẻ không đ.á.n.h lại nhóm Vân Tranh nghe vậy như bắt được bậc thang để xuống đài, vội vàng hỏi.
Hô Diên Tề Nhạc dõng dạc: “Tên Thiên Phàm này chính là nhân vật mấu chốt!” Nói đoạn, gã rút một con d.a.o gỉ sét kề vào cổ Thiên Phàm, dữ tợn hỏi: “Nói, làm sao để ra khỏi ảo cảnh?!”
Trưởng thôn và dân làng thấy cảnh này thì mặt mày ngơ ngác. Ảo cảnh là cái gì?!
Trưởng thôn thất thanh gọi: “Các người đang làm gì vậy? Ảo cảnh gì chứ? Mau thả Thiên Phàm ra!”
“Câm miệng!” Một tên đệ t.ử lạnh giọng quát mắng.
Thấy đám người này hung thần ác sát như vậy, trưởng thôn và dân làng lập tức sợ hãi không dám ho he. Bọn họ chỉ muốn giữ mạng, bất kể là mạng của Tiểu Nha hay Thiên Phàm, chỉ cần bọn họ được bình an sống tiếp là được.
“Các người vẫn chưa tìm thấy trung tâm của ảo cảnh đâu...” Thiên Phàm bỗng nhiên bật cười, tiếng cười có phần quỷ dị và rợn người.
Hô Diên Tề Nhạc bỗng cảm thấy rợn tóc gáy, gã cố giữ bình tĩnh, gằn giọng: “Ngươi nói cho chúng ta biết, trung tâm phá giải ảo cảnh là cái gì?!”
Thiên Phàm chậm rãi ngước mắt nhìn Hô Diên Tề Nhạc, nhe răng cười. Ngay sau đó, từ trong miệng hắn trào ra một lượng lớn m.á.u thịt và huyết tươi, rơi lạch tạch xuống đất. Cảnh tượng quá đỗi kinh hoàng này đ.á.n.h mạnh vào thị giác, khiến tim Hô Diên Tề Nhạc thắt lại vì sợ.
Tiếp đó, toàn bộ m.á.u thịt trên người Thiên Phàm nhanh chóng xẹp xuống, hóa thành một bộ xương trắng rồi rơi loảng xoảng xuống mặt đất.
Hô Diên Tề Nhạc mặt cắt không còn giọt máu, hai chân bủn rủn ngã thụp xuống đất, không ngừng lùi về phía sau: “Cái... cái gì thế này...”
Mọi người cũng bị dọa cho khiếp vía. Chuyện này rốt cuộc là sao?!
Đột nhiên, một tiếng khóc thê lương của bé gái vang lên: “Oa oa oa...”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Chẳng mấy chốc, tiếng khóc lại biến thành tiếng cười quái đản: “A lê lê lê...”
Mọi người rùng mình kinh hãi nhìn theo tiếng động. Trên bảng hiệu cổng làng Thiên thôn, cô bé Tiểu Nha không biết từ lúc nào lại bị trói ở đó. Đôi bàn chân nhỏ nhắn trần trụi treo lơ lửng đung đưa, gương mặt mang nụ cười vặn vẹo, từ khóe mắt chảy dài một vệt m.á.u đỏ tươi.
“Đều ở lại đây bầu bạn với ta đi, bầu bạn với hàng ngàn hàng vạn cái ta này.”
--------------------------------------------------