"Ngươi mới biết được bọn ta đối xử với ngươi tốt thế nào sao?" Uất Thu đưa mắt nhìn về phía Phong Hành Lạn.
Phong Hành Lạn đáp: "Không, trước kia đã biết rồi, chẳng qua hiện tại không tránh khỏi có chút cảm khái mà thôi."
Mộ Dận và Mạc Tinh hai người đang mải mê tranh luận, hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của Yoon He-mi, khiến sắc mặt nàng càng lúc càng khó coi.
Nàng đang định lên tiếng để kéo lực chú ý của Mộ Dận trở lại, thì lại nghe thấy giọng nói của Vân Dật Tiên truyền tới: "Biểu tỷ, tình hình sức khỏe của phụ mẫu ngươi thế nào rồi?"
Yoon He-mi sửng sốt, thấy hắn hỏi như vậy, nàng tự nhiên là phải trả lời.
Bởi vì, trong Tu Chân giới, Vân Dật Tiên vốn là một vị thiên tài có tài năng xuất chúng, lại thêm có đại gia tộc hàng đầu là Vân gia làm chỗ dựa, có thể nói, tiền đồ của hắn định sẵn là vô lượng.
"Phụ mẫu ta..." Yoon He-mi nở một nụ cười vừa đúng mực, sau đó bắt đầu kể cho Vân Dật Tiên nghe một vài chuyện gia đình nhỏ nhặt.
Vân Tranh liếc mắt nhìn Vân Dật Tiên một cái, hắn vừa rồi đột nhiên lên tiếng, ứng đương là để cho Yoon He-mi chuyển dời lực chú ý, không còn đeo bám Mộ Dận nữa.
Ai cũng có thể nhìn ra được, Mộ Dận không thích sự đeo bám dai dẳng của Yoon He-mi.
Có lẽ do Vân Tranh nhìn chằm chằm Vân Dật Tiên hơi lâu, Vân Dật Tiên chậm rãi ngước mắt, đối diện với ánh mắt của nàng.
Tầm mắt của hai người giao nhau.
Vân Tranh hơi hơi gật đầu, bất động thanh sắc thu hồi ánh mắt.
Mà Vân Dật Tiên thì trái tim khẽ run lên, hơi hơi rủ mắt xuống.
"Đi thôi, chúng ta đi chỗ đó xem một chút." Uất Thu lên tiếng nói.
"Được." Mấy người đồng thanh đáp ứng.
Mà ngay tại lúc mấy người định rời đi, sắc mặt Yoon He-mi hốt nhiên đại biến, nàng muốn hướng Mộ Dận đòi phương thức liên lạc, lại bị một trận pháp vô hình trói buộc tại chỗ, không thể nhúc nhích.
Giọng điệu Vân Dật Tiên ôn nhu mà xa cách: "Biểu tỷ, thất lễ rồi, Dật Tiên có việc phải bận, không thể làm bạn với biểu tỷ được nữa."
Nói đoạn, hắn liền xoay người rời đi.
Mũi chân hắn khẽ nhón, cư nhiên giống như tiên nhân, tung người bay vọt lên tường thành.
Mà Yoon He-mi cố gắng vùng vẫy thoát ra, nhưng cuối cùng vẫn vô quả.
Trận pháp này là do Vân Dật Tiên thiết lập!
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Ánh mắt Yoon He-mi phẫn hận, Vân Dật Tiên vì cái gì phải đem mình trói buộc ở chỗ này? Nan đạo hắn không muốn để mình tiếp cận bọn người Mộ Dận?
Yoon He-mi càng nghĩ càng giận, nhưng cuối cùng vẫn không có dũng khí xé rách mặt mũi với Vân Dật Tiên, bởi vì nàng còn muốn dựa vào Vân gia để lăn lộn trong Tu Chân giới.
Càng lúc càng có nhiều người tiến vào Tu Chân giới.
Đám người đông đúc.
Ít nhất cũng có tới mấy trăm người.
Mà trên tường thành, ngoài Vân Dật Tiên đang ở đó ra, còn có hai người khác.
Một thiếu niên mặc t.ử y, để tóc dài, tùy ý b.úi lên một nửa, giữa lông mày hình như có vài phần ý vị lạnh lùng, tiên tư ngọc cốt, hắn tựa vào bên tường thành, không hề nhìn về phía đám người ngoài thành.
Mà tên còn lại là một thiếu nữ có dung mạo xinh xắn, mặc trường bào màu hồng tím, trong tay cầm một chi ngọc địch, trên ngọc địch có đeo lưu tô, nàng đôi mắt cong cong, nụ cười ngọt ngào.
Nàng lén lút liếc mắt nhìn mấy cái về phía đám người ngoài thành, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người một thiếu niên tóc bạc mặc trang phục hiện đại, đôi mắt nàng sáng ngời.
Thật soái!
Trong bộ truyện tranh nàng xem lén hôm qua, nam chính chính là một thiếu niên tóc bạc.
Nàng nằm sấp trên tường thành, nhìn Phong Hành Lạn vài cái, sau đó lại nhìn sang mấy người Vân Tranh, lộ ra thần sắc kinh diễm, nhịn không được nói thầm: "Mấy người này sao mà vừa soái vừa đẹp thế này! Ơ kìa, trong bọn hắn có một đôi tình nhân, cư nhiên đang nắm tay tay kìa, a a a, ngọt c.h.ế.t ta rồi!"
"Cái nàng nữ sinh tóc đen dài thẳng kia đẹp quá đi mất, thật muốn ôm ôm nàng một cái, để ta xem nào, nàng có người thầm thích chưa nhỉ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1873-ngoai-truyen-thien-hien-dai-35.html.]
Quan sát một hồi, nàng đều không phát hiện nàng nữ sinh tóc đen kia lộ ra thần sắc rung động nào, cho dù là mấy nam sinh bên cạnh đều đẹp trai như vậy, cũng không thể làm nàng động lòng sao?
Thiếu nữ mặc trường bào hồng tím ánh mắt xảo quyệt.
Hì hì, nếu nàng có thể làm chị dâu của mình, thì tốt rồi!
Nàng lập tức xoay người, đi tới trước mặt thiếu niên t.ử y kia, sau đó nháy mắt mấy cái nói: "Huynh trưởng, ta muốn quen biết mấy người bạn mới..."
Thiếu niên t.ử y lạnh lùng ngước mắt.
"Tự mình đi đi."
"Thế nhưng, huynh trưởng, ta mắc chứng sợ giao tiếp xã hội mà." Nàng tủi thân bĩu cái miệng nhỏ nhắn.
Thiếu niên t.ử y trực tiếp nhắm mắt lại, không thèm để ý tới nàng.
Thiếu nữ thấy cảnh đó, không khỏi dâng lên một cơn giận dữ, nàng nhấc chân lên rồi hung hăng giẫm mạnh một cái thật đau xuống mu bàn chân của thiếu niên áo tím.
"Xì!" Thiếu niên áo tím hít một ngụm khí lạnh vì đau đớn.
"Không đi thì không đi!" Thiếu nữ hừ nhẹ một tiếng đầy kiêu kỳ.
Ngay tức khắc, thiếu nữ bước nhanh lùi ra, sau đó chạy thoăn thoắt đến trước mặt Vân Dật Tiên: "Vân Dật Tiên, ngươi có nghĩ là muốn xuống phía dưới để giao lưu trao đổi một chút với bọn hắn không?"
"Phượng Nhụy, sắp đến giờ Ngọ rồi." Vân Dật Tiên khẽ khàng thở dài một tiếng.
Giờ Ngọ, chính là thời điểm mở cửa để bọn hắn tiến vào Đệ Nhất Thành.
"Được rồi." Ninh Phượng Nhụy nghe vậy, đành phải bỏ qua ý định, nàng chạy chậm đến bên cạnh tường thành, tiếp tục lén lút nhìn xuống đoàn người ở phía dưới.
Ninh Phượng Nhụy là Tam nữ của đỉnh tiêm gia tộc Ninh gia, cũng là người con gái duy nhất, cho nên Ninh Phượng Nhụy ở Ninh gia rất là được sủng ái.
Ninh Phượng Nhụy năm nay mười bảy tuổi.
Giờ Ngọ đã đến.
Cửa thành Đệ Nhất Thành ầm ầm mở rộng.
Những người lần đầu tiên tiến vào Tu chân giới, tự nhiên đều rất tò mò bên trong rốt cuộc là thế nào, hiện tại tiến vào nhìn lên một cái, quả nhiên bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn kinh đến ngây người.
Kiến trúc nơi này như là thời cổ đại, thế nhưng lại càng giống những công trình trong phim tiên hiệp hơn, có những lâu đài lơ lửng giữa không trung, lại có những lầu các cao chọc trời.
Mà ở trong Đệ Nhất Thành, những người ở tại đây đều là Tu chân giả bản địa.
Ví dụ như Mộ gia, Yến gia.
Còn hai cái gia tộc đứng đầu nhất là Vân gia và Ninh gia, thì lại ở tại một nơi càng thêm huyền bí, được gọi là Ẩn Thế Tộc Địa.
Tân Nhân Đại Sài chính là được tổ chức ngay tại Đệ Nhất Thành, mà trọng trách trọng tài trong đại hội sẽ do các đại gia tộc phân biệt phái ra một vị tiền bối có thâm niên đảm nhiệm, riêng Vân gia và Ninh gia thì đóng vai trò là những người giám sát.
Nói một cách đơn giản dễ hiểu, Vân gia và Ninh gia chính là trọng tài của những trọng tài.
Quyền lực và uy thế đều cực kỳ to lớn.
Đoàn người Vân Tranh vừa mới tiến vào, liền thấy được hai nhóm người đồng thời hướng về phía bọn hắn mà đi tới.
"Thiếu gia."
Người đến chính là người của Yến gia và Mộ gia.
Bọn hắn phân biệt đến để đón Yến Trầm và Mộ Dận.
Yến Trầm nghiêng đầu nở nụ cười với bọn họ, lên tiếng hỏi: "Có muốn hay không đến Yến gia ta ở tại đó?"
Mộ Dận nhíu mày, ngữ khí có phần kiêu căng ngạo mạn: "Đến Mộ gia ta."
--------------------
--------------------------------------------------