Sau khi mấy người Vân Tranh và bọn Ôn Bạch chia đường rẽ lối, Vân Tranh ngay lập tức triệu hồi Quái Toán Ngọc Bút, muốn xem thử xem vị trí hiện tại của bọn họ cách U Minh Bí Cảnh kia còn bao xa?
Thế nhưng, kết quả lại khiến nàng phải sững sờ.
Mạc Tinh không kìm được bèn hỏi: "A Vân, sao thế? Lẽ nào U Minh Bí Cảnh cách chúng ta xa lắm sao?"
Vân Tranh ngẩng đầu nhìn bọn họ: "U Minh Bí Cảnh ở ngay tại nơi này!"
"Cái gì? Sao lại có thể trùng hợp đến thế?" Mạc Tinh kinh ngạc thốt lên.
Chung Ly Vô Uyên nét mặt trầm tĩnh: "Vậy chúng ta phải tìm ra cửa vào của U Minh Bí Cảnh. Nếu không có cửa vào, dù cho chúng ta biết U Minh Bí Cảnh ở ngay khu vực này thì cũng chẳng thể nào tiến vào được, tất cả chỉ là công cốc mà thôi."
Vân Tranh gật gật đầu: "Đúng vậy, bất quá trước đó, chúng ta phải uống Ngụy Ma Đan trước đã. Bằng không sẽ bị các Ma tộc khác phát hiện chúng ta là Nhân tộc."
Yến Trầm liền lấy Ngụy Ma Đan ra, chia cho bọn họ.
"Ta đã luyện chế tổng cộng hai mươi mốt viên Ngụy Ma Đan, chúng ta hiện có bảy người, vừa vặn mỗi người ba viên. Hãy nhớ kỹ hai điều, d.ư.ợ.c hiệu của một viên Ngụy Ma Đan kéo dài một tháng, và Ngụy Ma Đan này không hề có t.h.u.ố.c giải."
Ánh mắt Mộ Dận khẽ sáng lên: "Trầm ca, ngươi đúng là quá cừ rồi, đến cả Ngụy Ma Đan mà cũng luyện chế được!"
Mạc Tinh cười ha hả: "Đó là dĩ nhiên rồi, thiên phú luyện đan của Yến Trầm phải gọi là có một không hai đấy."
Khóe môi Yến Trầm lan tỏa một nụ cười.
Sau đó, từng người trong bọn họ đều uống một viên Ngụy Ma Đan.
Chung Ly Vô Uyên vừa uống Ngụy Ma Đan, vài giây sau, cơ thể hắn đã phải chịu một luồng xung kích tàn phá dữ dội. Thân hình hắn loạng choạng một cái, vội đưa tay ôm lấy lồng ngực, cổ họng trào lên một vị tanh ngọt, sắc mặt cũng dần trở nên trắng bệch.
Nam Cung Thanh Thanh là người đầu tiên phát hiện ra sự khác thường của hắn, nàng vội vàng đưa tay đỡ lấy Chung Ly Vô Uyên, ánh mắt nhìn hắn đầy lo lắng và sốt ruột: "A Uyên, ngươi sao thế?"
Những người đồng bạn giật mình nhận ra, tất cả đều vây quanh Chung Ly Vô Uyên.
Lòng Yến Trầm chùng xuống, hắn lập tức đưa tay bắt mạch cho Chung Ly Vô Uyên.
"Ta… ta không sao." Đôi môi Chung Ly Vô Uyên trắng bệch, hắn nghiêng đầu nhìn về phía Nam Cung Thanh Thanh, mỉm cười lắc đầu.
Sắc mặt Yến Trầm hơi thay đổi, hắn phát hiện linh hồn của Chung Ly Vô Uyên ngày càng suy yếu. Đó là do bản thân Ngụy Ma Đan ẩn chứa ma lực, chính điều này đã kích hoạt lời nguyền ma lực trong người Chung Ly Vô Uyên, khiến nó tấn công và áp chế linh hồn của hắn.
Trước kia Chung Ly Vô Uyên đã bị trúng lời nguyền ở Thiên Âm Ma Cảnh, trong cơ thể chỉ còn lại một nửa linh hồn, giờ đây lại bị tấn công và áp chế, khiến cho nửa linh hồn này của hắn càng thêm suy yếu.
Nếu hắn phải chịu thêm vài lần tấn công linh hồn như thế này nữa, linh hồn của hắn chắc chắn sẽ tan biến.
Trong lòng Yến Trầm ngập tràn áy náy, hắn tự trách mà nói: "Là lỗi của ta, do y thuật của ta không tinh thông, chú thuật cũng chẳng thành thạo, mới khiến ngươi rơi vào tình thế hiểm nghèo thế này. Nếu như ta thông minh và cẩn trọng hơn một chút, thì linh hồn của ngươi đã không phải chịu sự phản phệ từ ma lực chứa trong Ngụy Ma Đan."
"Chuyện này không thể trách ngươi được." Chung Ly Vô Uyên nhíu mày, cất giọng chậm rãi.
Yến Trầm lặng đi, hàng mi khẽ cụp xuống. Vốn dĩ hắn đã rất buồn vì không thể giúp Vô Uyên giải được lời nguyền, bây giờ lại vì sai sót của chính mình mà khiến tình hình của Vô Uyên càng thêm nghiêm trọng.
"Trầm ca, ngươi đừng tự trách mình nữa, chuyện này thật sự không phải lỗi của ngươi. Ngươi đừng ôm hết trách nhiệm về mình. Nếu như không có ngươi, có lẽ chúng ta đã chẳng có cách nào lấy được Ngụy Ma Đan. Ngược lại, chúng ta còn phải cảm ơn ngươi nữa là đằng khác." Nam Cung Thanh Thanh thấy vậy liền lên tiếng.
Sắc mặt Chung Ly Vô Uyên trắng bệch, hắn chỉ đành cười một cách bất đắc dĩ.
"Ta thật sự không sao rồi."
Thế nhưng tâm trạng của Yến Trầm lại sa sút lạ thường, có lẽ là vì cảm giác bất lực khi không thể giúp được đồng bạn ở chính lĩnh vực mà hắn giỏi nhất.
Vân Tranh đưa tay vỗ nhẹ lên lưng Yến Trầm như một lời an ủi không lời, sau đó, nàng đi vòng qua hắn, dùng linh lực kiểm tra tình hình cơ thể của Chung Ly Vô Uyên một chút.
"Chung Ly, khoảng thời gian này ngươi đừng dùng đến tinh thần lực vội, qua mấy ngày nữa sẽ ổn thôi."
"Được." Chung Ly Vô Uyên gật đầu một cái.
Những người đồng bạn đều nhìn về phía Yến Trầm, dường như vì những ánh nhìn ấy quá mãnh liệt, khiến Yến Trầm không tài nào lờ đi được. Hắn ngẩng đầu nhìn bọn họ, trong lúc nhất thời có chút im lặng.
Tức thì, Mạc Tinh thở dài một hơi, đưa tay quàng lấy bờ vai của hắn, vừa cười híp mắt vừa nói: "Yến Trầm, ngươi quên tinh thần Phong Vân của chúng ta là gì rồi sao? Phải luôn lạc quan đối diện với hết thảy, gặp khó khăn thì cứ bước qua, một người không được, thì cùng nhau tương trợ mà vượt qua!"
"Đúng vậy, Trầm ca!" Mộ Dận lên tiếng phụ họa, sau đó chỉ vào Chung Ly Vô Uyên, từng câu từng chữ đanh thép cất lời: "Uyên ca bị thương rồi mà còn phải an ủi ngươi, trong lòng ngươi thật sự không áy náy chút nào sao? Phạt ngươi phải luyện chế Thập Toàn Đại Bổ Dược cho Uyên ca! Tiện thể luyện cho ta linh đan vị linh quả, vị rượu, vị thịt nướng, vị kẹo nữa!"
Phong Hành Lan mí mắt khẽ giật một cái, "A Dận, ngươi đây là đang 'mượn việc công làm việc tư' phải không?"
Mộ Dận vẻ mặt nghiêm nghị, "Nói bậy nói bạ! Toàn là nói nhăng nói cuội! Lan ca, ngươi đây quả thực là nói lời giật gân!"
Phong Hành Lan: "..."
Tâm trạng sa sút của Yến Trầm đã được bọn hắn xua tan, hắn có chút dở khóc dở cười.
Tâm tình của Yến Trầm đã khá hơn một chút, "Được, ta sẽ luyện cho các ngươi đủ loại linh đan kẹo đậu với đủ thứ mùi vị, nói thật thì, ta cũng đã lâu lắm rồi không luyện linh đan kẹo đậu cho các ngươi."
"Trầm ca, ta muốn vị linh quả! Ngươi tiện thể luyện thêm một ít linh đan có mùi thối, để dành cho Thu ca!"
"Ha ha ha ha, A Dận tiểu t.ử nhà ngươi xấu xa thật đấy! Tên Thu lẳng lơ kia mà biết được, hắn chắc chắn sẽ cho ngươi một trận!"
"Hừ, đã là huynh đệ thì cứ tới mà đ.á.n.h ta!" Mộ Dận trưng ra một bộ dạng không hề sợ hãi, ngược lại còn thấp thoáng vẻ mong chờ, bây giờ hắn đang có Quỷ Cốt Thần Thể hộ thân, tuyệt đối có thể chịu đòn!
Đám bạn hữu: "..." Đợi mọi người đông đủ rồi, sẽ đập cho ngươi khóc thét lên.
Vân Tranh lên tiếng nói: "Chúng ta tìm một nơi nghỉ ngơi một hồi trước đã, sau đó sẽ tìm U Minh Bí Cảnh."
"Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1527-tien-vao-u-minh.html.]
Nam Cung Thanh Thanh dìu Chung Ly Vô Uyên đến một bên ngồi xuống nghỉ ngơi. Tình hình của Chung Ly Vô Uyên bây giờ đã tốt hơn nhiều, nhưng sắc mặt hắn vẫn còn hơi tái nhợt.
Nam Cung Thanh Thanh đau lòng nhìn hắn, "Ngươi đừng cố gượng, có chuyện gì thì phải nói với ta."
"Để nàng phải lo lắng rồi." Chung Ly Vô Uyên trở tay nắm lấy đôi bàn tay mềm mại mát lạnh của nàng, khẽ mỉm cười, "Ta bây giờ đã khá hơn nhiều rồi."
Nam Cung Thanh Thanh khẽ chau mày, "Đợi sau khi tìm được Thu ca, chúng ta sẽ đi Thiên Âm Ma Cảnh, tìm cách giải trừ lời nguyền trên người ngươi."
Chung Ly Vô Uyên dịu dàng cười đáp, "Được."
...
Mấy người Vân Tranh liên tục tìm kiếm lối vào U Minh Bí Cảnh trên mảnh đất hoang vu này, tìm suốt ba ngày, vậy mà vẫn không thấy đâu.
Trong lúc này, cũng có một số ma tộc đi ngang qua, nhưng bọn họ không phát hiện ra mấy người Vân Tranh là nhân tộc, cho nên cũng chẳng mấy để tâm đến bọn hắn.
Mấy người Vân Tranh tản ra xung quanh để tìm kiếm.
Đột nhiên, bọn hắn nhận được truyền tin đến từ Phong Hành Lan.
"Ta nhìn thấy một hòn đá kỳ lạ, rất giống với hòn đá mà Úc Thu đã chạm vào trước đây, các ngươi qua đây xem thử trước đi." Bấy giờ ở Thông Thiên Uyên, chính vì Úc Thu đã chạm vào một hòn đá kỳ lạ, nên mấy người bọn họ mới bị phân tán và rơi xuống 'Vô Danh Địa'.
Đám bằng hữu vừa nhận được tin liền lập tức vội vã lao đến chỗ Phong Hành Lan.
Sau khi tới nơi, ngoại trừ Vân Tranh ra, những người còn lại đều cảm thấy hòn đá kỳ lạ này rất giống với hòn đá lúc trước.
Mộ Dận một mực chắc chắn, "Chính là nó rồi!"
Vân Tranh hít sâu một hơi, "Nếu đã như vậy, các ngươi hãy nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, để tránh chúng ta bị phân tán sau khi rơi vào U Minh Bí Cảnh."
"Được!"
Vân Tranh chủ động nắm lấy tay của Nam Cung Thanh Thanh, sau đó nàng liền ngưng tụ linh lực, cẩn thận từng li từng tí truyền vào bên trong hòn đá kỳ lạ này.
Thế nhưng—
Một giây, hai giây, ba giây... hai mươi giây trôi qua.
Vẫn không hề có phản ứng.
Bảy người: "..............."
Bọn hắn đưa mắt nhìn nhau với vẻ mặt quái lạ, bất chợt cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Phong Hành Lan chau mày, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: "Bây giờ trông chúng ta có phải hơi ngốc không?"
"Lan ca, đây là hòn đá do ngươi tìm thấy! Ngươi còn ngốc hơn!" Mộ Dận sa sầm mặt mày nói.
Trong lúc bọn hắn đang nói chuyện, Vân Tranh liền đưa tay nhặt hòn đá kỳ lạ kia lên.
Trong nháy mắt tiếp theo, một đạo bạch quang bao trùm lấy bọn họ.
"C.h.ế.t tiệt..."
Thanh âm cũng theo luồng bạch quang mà hoàn toàn tan biến.
...
U Minh Bí Cảnh.
『Bùm』 một tiếng nổ lớn truyền tới, ở phía trước đoàn rước dâu không xa, khói đặc cuồn cuộn dâng lên, dư chấn vẫn còn tiếp diễn.
「Có địch tập kích!」
「Mọi người chuẩn bị, phòng ngự!」
「Bảo vệ công tử!」
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Các hộ vệ trong đoàn rước dâu tức thì rút vũ khí, mang một bộ dạng cảnh giác phòng bị, đồng thời, hai vị lão giả huyền y cũng đã dựng lên kết giới phòng ngự.
Trong đó, một vị lão giả huyền y vẻ mặt cung kính, hướng về người ngồi trên lưng ngựa chắp tay thi lễ, 「Công tử, xin cho phép bọn ta tiến lên xem xét một phen.」
「Ừm.」 Giọng nói thờ ơ, để lộ mấy phần không để ý.
Vị tân lang ngồi trên lưng ngựa, vận một thân hỷ phục đỏ thẫm, bên hông là đai lưng màu vàng kim thêu văn rồng, tôn lên vòng eo hoàn mỹ của hắn, toát ra vẻ vô cùng cao quý và bí ẩn. Hắn mặt trắng như ngọc, dung mạo yêu nghiệt, quý khí bức người, khiến cho hết thảy cảnh sắc xung quanh đều mất đi màu sắc.
Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn toát lên vẻ lãnh đạm vô cùng.
Phía trước, tại nơi bị nện mạnh xuống tạo thành một cái hố sâu, có mấy người bò ra, bọn hắn mặt mày xám xịt, chật vật vô cùng.
「Phì phì phì!」
Một đạo tiếng gào thét điên cuồng truyền tới, 「 Tinh ca, ngươi đá liên tiếp ba cước vào mặt ta rồi! Mặt của ta không đáng giá hay sao? A a a! Tinh ca, ngươi đền mặt cho ta đây!!!」
「Xin lỗi, ta không phải cố ý! Này, ngươi đừng có kéo quần của ta!」
Nam nhân áo đỏ trên lưng ngựa nghe thấy giọng của bọn hắn, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía trước, ánh mắt chợt biến đổi.
Chỉ thấy trong hố sâu bò ra bảy người, mặt mày xám xịt, thoạt nhìn, như là ăn mày.
--------------------
--------------------------------------------------