Sự xuất hiện của Úc Thu đã lập tức thu hút ánh nhìn của không ít U Linh.
Thế nhưng, đám U Linh lại nhanh chóng dời ánh mắt của mình, đổ dồn về phía gã U Linh thô kệch với thân hình cuồn cuộn cơ bắp đang ở bên trong khách điếm.
Gương mặt đám U Linh ánh lên vẻ vui mừng khôn xiết, Tộc trưởng Đề Nội Đôn của bọn họ đã quay về rồi!
Còn có cả Trưởng lão Mông Đôn nữa!
Lúc này trong khách điếm, Đề Nội Đôn hung thần ác sát lao về phía Thân Nam Sương, trong mắt ánh lên tia sáng lạnh lẽo của mãnh thú muốn xé xác kẻ thù.
Thân Nam Sương thấy vậy, con ngươi khẽ co rụt lại.
Nàng lập tức điều chỉnh trạng thái, rồi giơ tay tung một chưởng về phía Đề Nội Đôn. 'Vút' một tiếng, từ lòng bàn tay nàng tuôn ra vô số sợi tơ bạc, những sợi tơ bạc ấy với tốc độ sét đ.á.n.h không kịp bưng tai cuồn cuộn lao tới quấn lấy thân thể của Đề Nội Đôn.
Ngay vào khoảnh khắc những sợi tơ sắp siết chặt, Đề Nội Đôn lại bất ngờ hóa thành một làn khói, nhẹ nhàng tránh được đòn tấn công của Thân Nam Sương.
Đề Nội Đôn gầm lên một tiếng giận dữ.
"Ăn một đ.ấ.m của ta đây!"
Rầm!
Thân Nam Sương không kịp né tránh, liền bị hắn tung một quyền nện thẳng vào người, cả thân thể nàng bị đ.á.n.h bay, văng thẳng vào đống bàn ghế ở tầng một.
Tiếng 'Rắc' vang lên ngay tức khắc, bàn ghế theo đó mà vỡ tan tành.
Các thị vệ và đám tỳ nữ thấy cảnh này, ai nấy đều kinh hãi thất sắc, vội vàng chạy lại vây quanh Thân Nam Sương.
"Tiểu thư!"
Thân Nam Sương n.g.ự.c đau như xé, lảo đảo ngã vào đống bàn ghế vỡ nát. Nàng đột ngột ngẩng đầu, trong con ngươi b.ắ.n ra một tia sát khí đậm đặc, nghiến răng nghiến lợi gằn giọng: "G.i.ế.c hắn cho ta!"
Lời vừa dứt, hai mươi gã thị vệ lập tức xoay người, đồng loạt xông đến vây đ.á.n.h Đề Nội Đôn, binh khí trong tay đ.â.m thẳng về phía hắn.
Đề Nội Đôn khịt mũi một tiếng lạnh lùng, hắn giơ tay triệu hồi ra một cây Lưu Tinh Chùy, đầu chùy hình tròn chi chít những gai nhọn hoắt.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Bàn tay to lớn của Đề Nội Đôn nắm chặt cây Lưu Tinh Chùy, khiến cả người hắn trông càng thêm cuồng bạo, làm người khác không dám tùy tiện đến gần!
Đề Nội Đôn hét lớn một tiếng.
"Lũ tiểu linh linh c.h.ế.t tiệt, nhận chiêu của ta đây!"
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, hắn vung cây Lưu Tinh Chùy, hung hãn nện thẳng vào đám thị vệ!
Rầm! Rầm! Rầm!
Binh khí của đám thị vệ ngay lập tức bị Lưu Tinh Chùy đập cho nát bét thành một đống sắt vụn, còn bản thân bọn họ cũng chẳng khá hơn là bao, trên người chi chít những lỗ máu.
Máu tươi đầm đìa.
Uy lực của Lưu Tinh Chùy ập tới, trực tiếp đ.á.n.h bay bọn họ ngã sõng soài trên mặt đất.
Chỉ trong chốc lát, cả khách điếm đã trở nên tan hoang, đám thị vệ nằm trên đất đau đớn kêu la không ngớt.
Thấy cảnh tượng này, trên gương mặt diễm lệ của Thân Nam Sương hiện lên vẻ kinh ngạc đến không thể tin nổi.
Sao có thể...
Gã U Linh này rốt cuộc từ đâu chui ra vậy?
Đề Nội Đôn nheo mắt lại, ánh nhìn sắc lẹm khóa chặt lấy Thân Nam Sương ở phía không xa, trầm giọng nói: "Ngươi cái đồ tiểu linh linh, dám cả gan muốn g.i.ế.c đệ đệ của ta, ta sẽ lấy cái mạng nhỏ của ngươi!"
Dứt lời, hắn liền lao thẳng về phía Thân Nam Sương!
Sắc mặt Thân Nam Sương biến đổi, rồi nhanh như cắt kéo một tỳ nữ bên cạnh ra chắn trước mặt mình.
Ngay tức thì, một tiếng 'Bốp' vang lên.
Lưu Tinh Chùy giáng thẳng xuống đỉnh đầu của tỳ nữ, trong chớp mắt m.á.u tươi văng tung tóe, b.ắ.n cả lên gương mặt Thân Nam Sương, khiến ánh mắt nàng trở nên kinh hoàng sợ hãi.
Tỳ nữ ngã xuống đất, c.h.ế.t không nhắm mắt, ánh mắt cuối cùng của nàng ta vẫn nhìn chằm chằm về phía Thân Nam Sương, thoáng nhìn qua cũng đủ khiến người ta rợn tóc gáy.
Đề Nội Đôn khịt mũi coi thường, "Tiểu linh linh, lòng dạ của ngươi thật quá độc ác! Đến lúc c.h.ế.t còn muốn kéo người khác ra làm đệm lưng cho mình! Vậy thì ta sẽ thành toàn cho ngươi!"
Tiếng nói vừa dứt, Đề Nội Đôn lại một lần nữa vung Lưu Tinh Chùy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1287.html.]
Ầm!
Thân Nam Sương nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nàng tung chưởng phóng ra một lớp Linh Tráo phòng ngự bằng tơ bạc, chặn đứng đòn tấn công này của Đề Nội Đôn.
Thế nhưng, uy lực của đòn đ.á.n.h này khiến nàng chống đỡ có phần vất vả.
Sắc mặt Thân Nam Sương trắng bệch, nàng không tài nào hiểu nổi, tại một nơi cằn cỗi như U Linh Trấn, sao lại có thể tồn tại một U Linh mạnh mẽ đến thế?!
Đề Nội Đôn thấy đòn tấn công của mình bị chặn lại, bèn cười khẩy một tiếng.
"Hừ, cũng có chút bản lĩnh, nhưng không nhiều!"
Dứt lời, Lưu Tinh Chùy trong tay hắn bỗng bùng lên một luồng sức mạnh kinh hồn hơn, thẳng tay đ.á.n.h nát tấm linh tráo phòng ngự bằng ngân ty của Thân Nam Sương.
Một tiếng "Rầm" vang lên, cả người Thân Nam Sương bị đ.á.n.h văng ra xa, ngã sõng soài trên mặt đất.
Nơi khóe miệng Thân Nam Sương rỉ ra một vệt m.á.u tươi, khí tức cũng vì thế mà yếu ớt đi bội phần.
Ánh mắt Đề Nội Đôn sâu hun hút, lạnh lẽo vô tình, hắn siết chặt cán chùy rồi toan tung ra đòn kết liễu Thân Nam Sương.
Thân Nam Sương sợ đến mức lùi lại lia lịa, ngay khoảnh khắc Lưu Tinh Chùy sắp bổ xuống đầu nàng, giọng nàng vì quá kinh hoàng mà trở nên ái oán chói tai, vội vã thét lên một tiếng.
「Cha, cứu con!」
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, bỗng có một bóng người thoắt hiện ra, giơ chưởng đỡ trọn đòn Lưu Tinh Chùy này.
Hai luồng sức mạnh va chạm dữ dội, khiến tất cả U Linh có mặt tại đó đều cảm thấy lồng n.g.ự.c như bị bóp nghẹt, khó thở vô cùng, thậm chí có U Linh còn phải lùi lại mấy bước liền.
Ánh mắt Đề Nội Đôn sâu hơn vài phần, dán chặt vào người vừa xuất hiện.
Người này khoác trên mình một bộ cẩm bào màu nguyệt bạch, trông trạc bốn, năm mươi tuổi, trên gương mặt hắn hằn lên mấy vết đao sẹo, đôi mắt vẩn đục ẩn chứa toàn những mưu mô, toan tính.
Thân Nam Sương từ từ mở bừng đôi mắt, sau khi trông thấy bóng lưng của cha mình, nàng vừa mừng vừa sợ, vội níu lấy vạt áo của người đàn ông trung niên mà mách tội: 「Cha, hắn muốn g.i.ế.c con, cha mau g.i.ế.c hắn đi!」
Thân Lương cũng nheo mắt lại, cẩn thận quan sát Đề Nội Đôn từ đầu đến chân, ban đầu, hắn vốn không nhận ra Đề Nội Đôn là kẻ nào, nhưng khi ánh mắt hắn vô tình lướt qua vị lão giả tóc xanh đang lặng yên đứng cách đó không xa, đồng t.ử hắn bỗng co rút lại trong chốc lát.
Đây là…
Sắc mặt Đề Nội Đôn u ám đến đáng sợ, hắn thu Lưu Tinh Chùy về trước, 「Đến cũng kịp lúc lắm, ta cho các ngươi c.h.ế.t chung một lượt!」
Thân Lương bừng tỉnh, nhìn gã đàn ông cơ bắp cuồn cuộn, râu ria xồm xoàm trước mặt, hắn lập tức nhận ra thân phận của kẻ này.
Thân Lương lập tức vận linh lực cuốn lấy Thân Nam Sương lùi vọt về sau hơn chục bước, cố gắng giảng hòa, nở một nụ cười gượng gạo: 「Đây chỉ là một sự hiểu lầm thôi.」
「Hiểu lầm? Ngươi coi ta là kẻ ngốc chắc?!」 Sắc mặt Đề Nội Đôn sa sầm xuống.
Thân Nam Sương nghe vậy, đôi mắt khẽ mở to kinh ngạc, cha nàng sao thế này? Chẳng lẽ nàng thật sự đã chọc phải một nhân vật tai to mặt lớn của U Linh nhất tộc rồi sao? Nếu không thì với tính cách của cha nàng, tuyệt đối sẽ không bao giờ nói những lời như thế.
Các U Linh có mặt tại đó thấy Thân Lương, kẻ xưa nay luôn ngang ngược bá đạo, âm hiểm xảo trá, lại có ngày phải khúm núm nói chuyện với tộc trưởng của mình, lòng họ lập tức có thêm chỗ dựa, quét sạch đi nỗi ấm ức bấy lâu nay.
Mà lúc này, Đề Nội Phù đang mòn mỏi trông về phía Đề Nội Đôn, nước mắt đã giàn giụa khắp mặt.
Ca ca của hắn cuối cùng cũng đã trở về rồi!
Sau này sẽ không có ai bắt nạt hắn nữa!
Đề Nội Phù sụt sịt mũi, lòng hắn giờ đây ngập tràn xúc động, ca ca đang báo thù cho hắn!
Đề Nội Phù lặng lẽ rơi lệ, thì đột nhiên có mấy U Linh đi tới, không nói một lời nào, cứ thế xốc nách hắn đi một cách thô bạo.
Đề Nội Phù ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì, nhưng rất nhanh sau đó, hắn đã bị áp giải đến trước mặt vị lão giả tóc xanh.
Đề Nội Phù cảm thấy vị lão giả trước mắt có phần xa lạ, nhưng từ tận đáy lòng lại dâng lên một nỗi kính sợ.
Lão giả tóc xanh nhìn hắn với vẻ mặt đầy chán ghét, 「Còn khóc nữa, bản trưởng lão đ.á.n.h nát cái đầu của ngươi.」
Đề Nội Phù nghe vậy, sắc mặt tái mét, vội vàng đưa tay áo lên quệt sạch nước mắt.
「Trưởng lão, ta không dám nữa, ngài đừng đ.á.n.h đầu ta.」
Lão giả tóc xanh hừ một tiếng, ánh mắt lại chuyển về cuộc đối đầu giữa Đề Nội Đôn và Thân Lương, nơi đáy mắt vẩn đục ánh lên một tia nhìn sâu xa, ẩn chứa những ý vị tối tăm khó mà tỏ tường.
--------------------
--------------------------------------------------