Yến Trầm bốn người nghe thấy lời này, cơn tức giận khiến người ta không lạnh mà run dường như toát ra từ người bọn hắn.
Vân Tranh khẽ nhướng mày, sau đó thu lại Truyền Tấn Tinh Ngọc, trực tiếp cởi trói cho bốn người bọn hắn.
"Các ngươi đi rửa mặt trước đi, sau khi rửa sạch sẽ, chúng ta sẽ rời khỏi U Linh Hoàng Thành."
"Được!" Mấy người nghiến răng ken két đáp, dường như ngay sau đó sẽ bùng nổ, tin nhắn vừa rồi của Úc Thu đã triệt để chọc giận bọn hắn.
Lại có thể dùng tên màu son môi làm mật hiệu cho bọn hắn, thật là hay ho quá mà!
Vân Tranh ho khẽ một tiếng, cố làm ra vẻ nghiêm túc nói: "Úc Thu và Chung Ly quá đáng lắm rồi, các ngươi không cần phải thủ hạ lưu tình với bọn hắn."
"Thủ hạ lưu tình?" Yến Trầm cười một tiếng đầy ẩn ý.
Trong lòng Vân Tranh chợt thắt lại, xem ra Yến Trầm sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Úc Thu và Chung Ly rồi. Như vậy cũng tốt, để bọn hắn nếm chút giáo huấn.
…
Nửa canh giờ sau.
Mấy người Vân Tranh đã xuất hiện ở bên ngoài U Linh Hoàng Thành, nhưng tả khán hữu khán, vẫn không hề phát hiện ra bóng dáng của Úc Thu và Chung Ly.
Bất quá, ánh mắt của Vân Tranh lại dừng lại một chút ở phía trước không xa.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Ngay lúc này, Úc Thu lại lần nữa gửi tin nhắn cho Vân Tranh, nội dung là: "Các ngươi thật sự là quá chậm rồi, chúng ta đã lên đường, các ngươi mau đuổi theo về hướng Đông Bắc đi."
Mộ Dận lẳng lặng siết chặt nắm đấm, hận Úc Thu đến ngứa cả răng.
"Đáng ghét!"
Mạc Tinh sắc mặt hơi trầm xuống, nói: "Với sự hiểu biết của ta về tên Thu lẳng lơ kia, hắn chắc chắn chưa đi trước đâu, hắn nhất định đang ở một xó xỉnh nào đó lén lút quan sát chúng ta!"
"Rất có thể đã dùng Ẩn Thân Phù." Yến Trầm vẻ mặt bình tĩnh bổ sung.
Phong Hành Lan rút kiếm ra, chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến đấu sắp tới.
Vân Tranh: "..."
Ba người Úc Thu quả thật chưa đi, bọn hắn ở ngay phía trước không xa, nhưng vì đã dùng Ẩn Thân Phù, cho nên bây giờ bốn người Yến Trầm không hề phát hiện ra tung tích. Bất quá, bọn hắn lại có thể đoán được là nhóm Úc Thu chưa đi.
Cũng phải, ở cùng nhau bao nhiêu năm như vậy, đối với nhau cũng đã có sự hiểu biết nhất định.
Đây có lẽ là một sự ăn ý rồi.
Ánh mắt Yến Trầm dừng trên người Vân Tranh, hỏi thẳng: "Tranh Tranh, bọn hắn ở đâu?"
Mạc Tinh cũng quay đầu nhìn về phía Vân Tranh.
"A Vân, ngươi đừng có nối giáo cho giặc! Tên Thu lẳng lơ kia quả thực là mất hết cả nhân tính, hắn bôi son lên mặt chúng ta, đây là chuyện mà con người có thể làm ra được sao?!"
Lời lẽ của Mạc Tinh vô cùng gay gắt, chan chứa sự tố cáo.
Vân Tranh ngạc nhiên nói: "Mạc Tinh, ngươi có phải đã quên chuyện lúc trước ngươi bôi son lên mặt Úc Thu rồi không? Cả hai người các ngươi đều không phải là người."
Mạc Tinh nghẹn họng, hắn lập tức nhớ ra điều gì đó, bèn chĩa mũi dùi về phía Phong Hành Lan.
"Hắn cũng không phải là người."
Mí mắt Phong Hành Lan khẽ giật: "..."
Lúc trước hắn quả thật cũng có tham dự, nhưng là do bị Tranh Tranh xúi giục. Nghĩ đến đây, Phong Hành Lan lẳng lặng nhìn về phía Vân Tranh.
Vân Tranh có phần chột dạ, vội dời tầm mắt đi, sau đó không chút do dự giơ tay chỉ về phía trước không xa: "Bọn hắn ở ngay phía trước đó, cứ đ.á.n.h Úc Thu và Chung Ly là được rồi, đừng làm Thanh Thanh mỹ nhân bị thương."
Tiếng nói vừa dứt, bốn người bọn hắn đã lướt người bay đi, ai nấy đều gọi ra vũ khí mới của mình.
"Thanh Thanh, tránh ra!"
Một tiếng quát khẽ truyền tới, Chung Ly Vô Uyên ngay lập tức dịch chuyển Nam Cung Thanh Thanh đến bên cạnh Vân Tranh, sau đó giải trừ Ẩn Thân Phù rồi lao vào giao đấu với bọn hắn.
Úc Thu nhếch môi cười, trong tay hắn gọi ra một cây quạt sắt, viền quạt có những gai nhọn sắc bén, khi khép lại thì như một thanh thiết kiếm, khi xòe ra lại tựa những lưỡi đoản đao. Trên mặt quạt điêu khắc đồ đằng cùng với hai chữ: Minh Thu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1542.html.]
"Nào, thử xem vũ khí mới dùng có hợp tay không?"
"Xem Mạc Ngôn Thần Đao của ta đây!"
Mạc Tinh giơ cao đại đao, định bổ thẳng xuống đỉnh đầu Úc Thu, nhưng lại bị hắn dùng quạt sắt đỡ được. Còn chưa đợi Mạc Tinh kịp phản ứng, quạt sắt đã xòe ra, mấy chục cây ngân châm từ đó b.ắ.n thẳng về phía hắn.
Mạc Tinh cả kinh, vội vàng thu đao về, dùng thân đao để chống đỡ.
"Tên Thu lẳng lơ, ngươi lại có thể chơi trò âm hiểm!"
Úc Thu cười khẽ: "Nói gì thế? Minh Thu Phiến của ta vốn dĩ đã có công năng ám khí này, cho nên ngươi phải cẩn thận hơn mới được."
"Thu ca, ngươi muốn ăn đòn à!" Đúng lúc này, Mộ Dận siết chặt Thần khí Song Nhận Đao mới trong tay, nhanh như chớp lao đến tấn công Úc Thu, Song Nhận Đao của hắn được sức mạnh sấm sét bao bọc, tỏa ra một luồng khí tức vô cùng khủng bố.
Sắc mặt Úc Thu hơi sầm lại, không kềm nổi mà phải nghiêm túc đối đãi.
Thực lực của A Dận tiến bộ quá nhanh, cho dù tu vi cùng cấp bậc, nhưng hắn chưa chắc đã có thể dễ dàng đối phó được với A Dận.
Keng!
Binh khí của cả hai đan vào nhau.
"Thu ca, ta nghĩ ra tại sao thanh Song Nhận Đao này lại gọi là 'Nhất Bát' rồi, có phải ngươi thấy ta 'luôn' luôn xếp hạng thứ 'tám' không?" Mộ Dận nghiến răng.
"Nhưng mà, bây giờ ta đã lật ngược tình thế rồi!"
Úc Thu vừa chống đỡ, vừa than thở nói: "Ngươi hiểu có chút lệch lạc rồi, là tuổi tác luôn luôn đứng thứ tám."
Mộ Dận nghẹn lời, cổ tay khẽ xoay, Song Nhận Đao đ.â.m thẳng tuốt về phía lồng n.g.ự.c của Úc Thu, nhịn không được mà buông lời châm chọc: "Thu ca, ngươi đặt tên qua loa quá rồi đấy."
Úc Thu phản bác: "Nhất Bát, không hay sao? Vừa đơn giản lại dễ nghe."
"...Ngươi nghiêm túc thật đấy à?" Mộ Dận sửng sốt.
"Ừm."
Mộ Dận đờ đẫn: "..." Được rồi, hắn đành chấp nhận sự thật tàn khốc này.
Các Thần khí do Úc Thu luyện chế lần lượt là: Phong Vân Thương, Thanh Nguyệt Kiếm, Mạc Ngôn Đao, Thập Phương Trú Dạ, Trầm Đỉnh, Thính Phong Kiếm, Nhất Bát Song Đao, Minh Thu Phiến.
Sáu người bọn hắn giao chiến, động tĩnh gây ra quả thực quá lớn, trực tiếp kinh động đến quân đội của U Linh Tộc, Vân Tranh chỉ có thể lấy ra lệnh bài thân phận thuộc về lão Mông Đôn, để quân đội U Linh Tộc không ra tay ngăn cản trận chiến của bọn hắn.
Bất quá, những U Linh kéo đến vây xem ngày một đông hơn.
Vết thương trên người mấy người Úc Thu cũng ngày một nặng thêm, bọn hắn một khi đã ra tay, thì tuyệt không phải là đùa giỡn!
Thấy đám U Linh vây xem thật sự quá đông, sợ sẽ gây ra phiền phức không cần thiết, Vân Tranh liền triệu hồi một con phi hành Linh Chu, sau đó lao thẳng vào chiến cục, tặng cho mỗi người một quyền rồi quẳng thẳng bọn hắn lên thuyền.
Mấy người Úc Thu điên cuồng hộc máu, ngã sõng soài trên boong Linh Chu.
Vân Tranh thản nhiên liếc mắt nhìn bọn hắn một cái, rồi cùng Nam Cung Thanh Thanh khởi động phi hành Linh Chu.
Nàng cầm địa đồ xem một hồi, rồi quyết định đi trước đến một cấm địa gần nhất trong U Minh Thế Gian, nơi đó hẳn cũng là trung tâm mà Linh hạch tọa lạc.
Nàng muốn đem những hạt cát bản thể của Thổ Thần Lạc Sa rải quanh Linh hạch.
Linh Chu vẫn luôn di chuyển ổn định và nhanh chóng, thế nhưng chưa được bao lâu, sáu người trên boong thuyền lại lần nữa lao vào ẩu đả. Tuy bọn hắn không hề dùng đến linh lực, nhưng động tĩnh gây ra cũng đủ khiến cả con Linh Chu bắt đầu rung lắc dữ dội.
Binh! Binh! Binh!
"Ta đập c.h.ế.t ngươi!"
"Ô ô ô Yến Trầm ngươi độc ác quá, lại hạ độc chúng ta! Ô ô ô, rốt cuộc ngươi đã hạ độc gì vậy? Tại sao ta lại cứ khóc không ngừng thế này ô ô ô..."
"Đánh người đừng đ.á.n.h vào mặt chứ!"
Vân Tranh và Nam Cung Thanh Thanh thần sắc vẫn bình thản, ngồi trên ghế dài, vừa ung dung ăn linh quả, vừa thản nhiên xem bọn hắn đ.á.n.h lộn. Thỉnh thoảng, cả hai lại đứng dậy, phóng tầm mắt ngắm nhìn cảnh vật bên dưới.
U Minh Bí Cảnh vô cùng rộng lớn, cảnh sắc cũng rất mỹ lệ, nhưng phần lớn cảnh vật đều mang một màu xanh lam nhàn nhạt, linh thực cũng thỉnh thoảng tỏa ra những vầng sáng mờ ảo.
--------------------
--------------------------------------------------