Vân Tranh khẽ cau mày liễu, gương mặt nhỏ nhắn hơi căng thẳng.
Ánh mắt đó... khiến nàng bất an!
Cho dù là thần thú bắt chước ở đây, cũng không khiến nàng kinh hãi bằng ánh nhìn mờ mịt như làn khói ban nãy.
Nàng âm thầm nâng cao cảnh giác, luôn trong trạng thái đề phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-137-vo-tung-vo-anh.html.]
Đám người Phong Hành Lan đang toàn tâm đối phó với con thần thú bắt chước kia, nhưng nó lại quá mạnh, đến mức hơn hai trăm người vây công một mình nó mà vẫn không thể làm nó bị thương!
Càng ngày càng nhiều người dần dần cảm thấy tuyệt vọng, sau đó lần lượt bỏ cuộc.
Giờ đây, chỉ còn lại chưa tới một trăm người tiếp tục chiến đấu.
Vân Tranh giơ bàn tay trắng nõn lên, triệu hồi ra một cây thương dài cháy rực lửa, rồi nhẹ nhàng nhún chân, nhảy vào giữa trận chiến, cùng mọi người đối phó thần thú.
Mộ Dận thấy A Tranh cũng tham chiến, lập tức triệu hồi song đao lao tới tấn công thần thú.
Trong chớp mắt, tiếng nổ dữ dội vang lên không ngớt, ánh lửa b.ắ.n tung tóe, va chạm dữ dội!
Thần thú nhấc chân trước lên định giẫm lên nàng, nàng lập tức lùi nhanh mấy bước, đồng thời giơ thương ra chắn.
Nhưng—
Sức mạnh cuồng bạo như muốn hủy diệt trời đất ập thẳng xuống nàng.
"Phụt!" Vân Tranh bất ngờ phun ra một ngụm m.á.u tươi.
"A Tranh!" – Mộ Dận kinh hãi.
"Vân Tranh!" – Sắc mặt Yến Trầm lo lắng, lập tức lao đến hỗ trợ.
Chung Ly Vô Uyên cũng không còn khoanh tay đứng nhìn như trước, theo sát Yến Trầm cùng xông lên.
Mộ Dận cũng nhanh chóng gia nhập.
Ầm ——
Có ba người giúp sức, áp lực trên người Vân Tranh lập tức giảm đi không ít.
Mạc Tinh nhìn bóng dáng đỏ thắm ấy, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác kỳ lạ — như thể... hắn từng quen nàng từ lâu lắm rồi.
Nhưng ý nghĩ đó thật hoang đường.
Bởi từ nhỏ tới lớn, hắn đâu có tiếp xúc nhiều với nữ tử?
Tuy vậy, càng nhìn nàng, hắn lại càng thấy gương mặt ấy có nét gì đó giống với... A Vân.
Trong lòng Mạc Tinh chợt khựng lại.
Hắn vung kiếm, tạo ra những luồng gió sắc nhọn lao thẳng vào chân trước của thần thú.
Vù vù vù
Ầm ——
"Rống!" – Thần thú bị kích thích, lập tức rút chân lại, chuyển hướng tấn công về phía Mạc Tinh.
Mọi người cũng lập tức lao lên hỗ trợ.
Thần thú bị vây khốn, tiếp tục quần thảo cùng đám người.
Vân Tranh ngẩng đầu, liếc nhìn thiếu niên mặc trang phục đen – Mạc Tinh, trong mắt thoáng qua một tia cảm xúc khó đoán.
"A Tranh, ngươi không sao chứ?" – Mộ Dận lo lắng hỏi.
Vân Tranh đưa tay lau vết m.á.u bên môi, mỉm cười lắc đầu: "Ta không sao, đừng lo."
Nàng lại cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo ban nãy.
"Vân Tranh, cho ngươi, uống xong sẽ đỡ hơn." – Yến Trầm đưa nàng một lọ đan dược cấp bảy.
Vân Tranh khẽ gật đầu, không làm khách khí: "Được, cảm ơn."
"Nếu vậy, các ngươi đi giúp mọi người trước đi." – Nàng lấy ra một viên đan dược nuốt xuống, rồi ngẩng đầu nói với họ.
"Được."
Chung Ly Vô Uyên và Yến Trầm lập tức quay trở lại trận chiến.
Mộ Dận vẫn nhìn nàng đầy lo lắng.
Vân Tranh bắt gặp ánh mắt ấy, chỉ mỉm cười: "Ta đâu có yếu đến thế."
Sau khi Mộ Dận rời đi, ánh mắt Vân Tranh trở nên trầm lặng.
Nàng bắt đầu quan sát xung quanh, rồi bước vào trung tâm chiến trường, đi qua đi lại.
Lúc này, trong khi những thiên kiêu khác đang liều mạng chiến đấu với thần thú, vẫn có thể thấy thấp thoáng bóng dáng đỏ của nàng đang đi lại tìm kiếm gì đó.
Cảnh tượng ấy khiến bọn họ suýt tức đến phát điên — rõ ràng bọn họ đang đánh nhau sống chết, còn nàng thì thảnh thơi dạo chơi.
Đục nước béo cò!
Sau khi ra ngoài, nhất định phải cáo trạng nàng thật kỹ!
Người như vậy, hoàn toàn không có tinh thần đoàn kết, sao có thể trở thành học sinh Thánh Viện?
Lâu Sơ Nguyệt lạnh lùng cười khẩy – con nhỏ Vân Tranh này đúng là tự tìm đường chết.
Nam Cung Thanh Thanh chỉ liếc nàng một cái khinh miệt rồi quay lại chiến đấu.
Người xem bên ngoài: “……” – Con nhóc này đang giở trò gì nữa vậy?
Chẳng lẽ định ngồi mát ăn bát vàng tới phút chót?
Trong lòng mọi người bỗng dâng lên một trận khinh thường.
Cho dù nàng có mạnh đến đâu, loại người này ai nhìn cũng thấy chán ghét!
Ngay cả viện trưởng Tống Cực cũng phải nhíu mày.
Mười lăm phút sau.
Trong bí cảnh chỉ còn lại hơn hai mươi người sống sót.
Vân Tranh vẫn nhởn nhơ đi quanh chiến trường.
Lúc này, một thiếu nữ tức giận quát: "Ngươi còn không mau tới hỗ trợ!"
"Đúng vậy! Chẳng lẽ định ngồi không chờ ăn sẵn?!" – Một thiếu niên phụ họa.
Đông Phương Cảnh đang che n.g.ự.c bị thương, đôi mắt sâu thẳm nhìn Vân Tranh: "Nữ tử như vậy, thật đáng xấu hổ!"
Vân Tranh nghe vậy, chỉ ngẩng đầu nhìn họ một cái rồi cúi xuống tiếp tục tìm kiếm.
Đông Phương Cảnh giận đến nghẹn họng.
Thiếu nữ lúc nãy bị phân tâm bởi sự tức giận, liền bị thần thú vồ trúng ngực.
Phanh!
Phụt ——
Phụt ——
Thiếu nữ đó phun ra hai ngụm máu, ngã ngay trước mặt Vân Tranh.
Vân Tranh cúi mắt nhìn nàng, khiến thiếu nữ rùng mình.
“Đến lúc rồi…”
Thiếu nữ sững người – có ý gì? Đừng nói là muốn g.i.ế.c ta đó chứ?!
Chỉ thấy Vân Tranh giơ tay lên, trong tay xuất hiện một cây bút lông kim sắc thon dài.
Nàng tụ linh lực vào bút, hô lớn:
“Trận, diệt!”
Ngay khi nàng hô lên, cây bút lông phát ra luồng kim quang mạnh mẽ, b.ắ.n thẳng về phía thần thú.
Ngay sau đó, tám điểm quanh chiến trường đồng loạt phát sáng.
Thần thú dần tan rã, như bị tách ra thành các đốm sáng nhỏ bay về tám hướng.
Tinh hạch trong cơ thể thần thú lập tức bay thẳng vào tay Vân Tranh.
Hai mươi thiên kiêu còn lại đều ngơ ngác.
Ngay cả người xem bên ngoài cũng c.h.ế.t sững.
Tống Cực thở phào, gật đầu hài lòng – quả nhiên nha đầu này đã nhìn ra vấn đề.
Không sai, thần thú bắt chước kia thực chất là một trận pháp!
Phá trận cũng chính là cách đánh bại nó!
Không ngờ nàng không chỉ biết huyền thuật mà còn hiểu trận pháp.
Thì ra lúc giao chiến với thần thú, nàng đã mơ hồ cảm nhận được điều đó nên mới đi quanh tìm điểm phá trận.
Hai mươi thiên kiêu lúc này nhìn nàng chằm chằm — hay đúng hơn là nhìn chằm chằm tinh hạch lam nhạt trong tay nàng.
Bởi đó là hai mươi vạn điểm tích lũy!
Có nó, lập tức đứng đầu bảng xếp hạng!
Ai mà không thèm khát?
Đột nhiên, ánh mắt Vân Tranh trầm xuống — cảm giác bất an lại đến!
Lâu Sơ Nguyệt lạnh lùng chế nhạo: "Vân Tranh, ngươi cho rằng mình xứng đáng sở hữu tinh hạch đó sao?"
Vân Tranh khẽ nhếch môi: "Ngươi cũng không xứng."
Lâu Sơ Nguyệt nghẹn lời.
Ánh mắt mọi người trở nên kỳ quái, khiến nàng càng thêm xấu hổ.
Vân Tranh rũ mắt, nhìn viên tinh hạch lam nhạt trong tay, khẽ cười:
"Viên tinh hạch này, cho các ngươi đấy!"
Nói xong, nàng ném tinh hạch về phía họ theo một đường cong tuyệt đẹp.
Hai mươi thiên kiêu bản năng nhào tới tranh đoạt!
Nhìn cảnh tượng hỗn loạn ấy, Vân Tranh chỉ bình thản.
Thật ra bọn họ bỏ công sức nhiều hơn nàng, còn nàng thì thảnh thơi đi tìm trận pháp mà thôi.
Mục tiêu của nàng là vào Thánh Viện, còn hư danh đệ nhất, nàng chẳng mấy bận tâm.
Chỉ có điều, nàng không hề biết — sau khi bí cảnh kết thúc, độ hot và danh tiếng của nàng còn vượt qua cả người đứng đầu bảng.
Người xem bên ngoài: “!!!”
Nói ném là ném, thật quá tùy hứng!
Sao lại có cảm giác tim đau thế này?!
Phá của quá rồi!!!
--------------------------------------------------