Chúng thần và các nhóc tì lũ lượt ứng tiếng, lặp đi lặp lại nhiều lần lời bảo chứng rằng mình tuyệt đối sẽ không để lộ ra một chút uy áp khí tức nào, cũng sẽ không làm tổn thương đến những người đi lại xung quanh.
Vân Tranh đứng dậy, nhìn bọn hắn mỉm cười nói: "Hy vọng tất cả mọi người đều có thể vui vẻ vượt qua ngày đại hôn của bản thần và Thái Sơ Thiên Thần."
"Chúng thần ở đây xin cung chúc Thần Chủ và Thái Sơ Thiên Thần trước."
Chúng thần thấy thế, cũng vội vàng đứng dậy, hướng về phía Vân Tranh và Dung Thước mà chắp tay hành lễ.
Lúc này, Yến Trầm chậm rãi nở nụ cười: "Ở Đông Châu có một quy tắc thành hôn, đó là vào ngày trước ngày đại hôn, Dung ca và Tranh Tranh không được gặp mặt nhau, cho nên trong ngày hôm nay, Dung ca, ngươi nên rời khỏi Vân Vương Phủ rồi."
Dung Thước nghe vậy, khẽ "ừ" một tiếng.
Kỳ thật, hắn đã sớm biết rồi.
Hắn ngước mắt nhìn về phía Vân Tranh, hắn chỉ là không muốn rời xa Tranh nhi nhanh như vậy, bởi vì chỉ có ở bên cạnh nàng, tâm trạng căng thẳng như lửa đốt của hắn mới được xoa dịu đôi chút.
Vân Tranh quay đầu lại nhìn hắn, khóe môi hơi nhếch lên, nở một nụ cười nhạt, nụ cười ấy giống như cơn mưa xuân lãng đãng chốn Giang Nam, vừa thẹn thùng lại vừa mê hoặc lòng người.
Nàng nói: "Chỉ phân biệt một ngày thôi mà."
Vành tai Dung Thước hơi đỏ lên, khẽ gật đầu.
Nam Cung Thanh Thanh thấy cảnh này, cười cười nói: "Dung ca, ngươi đừng có nghĩ đến chuyện lén lút chạy tới tìm Tranh Tranh, bởi vì ta sẽ từng giây từng phút bảo vệ cho Tranh Tranh, mà bọn hắn cũng sẽ bảo vệ cho Vân Vương Phủ."
"Chính là như vậy!"
Lúc này, Mạc Tinh lộ ra một nụ cười đầy bí hiểm: "Dung ca, ngươi không thể dễ dàng như thế mà muốn cưới được A Vân đâu. Thế này đi, ở quốc gia bên phía chúng ta có một tập tục hôn lễ, chính là khi ngươi dẫn theo đội ngũ đến ngoài Vân Vương Phủ, nếu muốn đón được nương t.ử thì phải vượt qua 'Quá ngũ quan trảm lục tướng'!"
"Cái gì mà quá ngũ quan trảm lục tướng?" Nguyệt Minh lập tức cảm thấy hứng thú.
Các vị thần minh khác cũng tò mò chằm chằm nhìn vào Mạc Tinh.
Mạc Tinh liền giải thích ngay: "Giống như là tiểu đội Phong Vân chúng ta là người bên nhà mẹ đẻ, các ngươi là người bên phía Dung ca, các ngươi phải thông qua những đề bài khó khăn thử thách do chúng ta đưa ra hoặc là đ.á.n.h bại chúng ta, thì mới có thể đón nương t.ử đi."
Phong Mân nhướn mày: "Hóa ra là vậy, nghe có vẻ khá là hảo ngoạn đích (vui vẻ)."
Lôi Thần Hạ Bách kích động giơ tay: "Ta muốn tham gia!"
Chúng thần đều nảy sinh hứng thú, bởi vì bọn hắn chưa từng trải qua sự việc nào như thế này.
Vân Tranh thấy vậy, ngẩng đầu cùng Dung Thước liếc mắt nhìn nhau, nàng lén lút vươn tay, ngoéo lấy ngón út của hắn một cái, truyền âm hỏi han: "Ngươi cảm thấy đề nghị của bọn hắn như thế nào? Nếu như không thích, có thể không cần thiết phải phiền phức như vậy."
Hắn phản thủ nắm lấy tay nàng, cười truyền âm trả lời: "Đại hôn tự nhiên là phải náo nhiệt, hơn nữa, ta nhất định sẽ cưới được ngươi."
Chung Ly Vô Uyên mở miệng hỏi: "Tranh Tranh, Dung ca, các ngươi cảm thấy thế nào?"
"Được." Dung Thước ứng lời.
Mạc Tinh giống như được tiêm m.á.u gà, hưng phấn vô cùng: "Đã như vậy, chúng ta tới rút thăm đi! Chia làm đội ngũ đón dâu của Thần Chủ và đội ngũ rước dâu của Thái Sơ Thiên Thần!"
"Tốt thôi."
Tất cả thần minh cùng với các nhóc tì đều tham dự trong đó, tiến hành rút thăm.
"Á á á!"
Kết quả đã xuất, đội ngũ đón dâu của Thần Chủ gồm có: Nam Cung Thanh Thanh, Úc Thu, Mộ Ánh, Nguyệt Minh, Phong Mân, Dương Thập, Cảnh Ngọc, Lương Quán Nhân, cùng với các nhóc tì Đại Quyển, Ngũ Lân, Lục Kỳ, Cửu Vân, Thập Thao, Thập Nhị Bảo, Thập Tứ Nhập, Kình Thiên.
Đội ngũ rước dâu của Thái Sơ Thiên Thần gồm có: Mạc Tinh, Phong Hành Lạn, Yến Trầm, Chung Ly Vô Uyên, Quang Minh, Nhạc Sa, Hồng Hoài, Thiếu Phong, Lão Quái, Hạ Bách, Hình Tô, cùng với những nhóc tì còn lại.
Mạc Tinh nhếch miệng cười một cái: "Hừ, đội đón dâu kia, có chiêu thức lợi hại gì cứ việc tung ra, đội rước dâu chúng ta đây cũng không biết sợ là gì đâu."
Nhạc Sa: "Đúng thế!"
"Ha ha ha, thật là càng lúc càng mong chờ đến ngày đại hôn sau hai ngày nữa rồi."
Mà Vân Vương Phủ vừa có thể là nhà mẹ đẻ, cũng có thể là nhà chồng, đợi đến ngày đại hôn, sau khi Dung Thước đón được Vân Tranh, đội rước dâu sẽ đi vòng quanh một vòng Đại Sở quốc, rồi mới trở lại Vân Vương Phủ.
...
Ngày đại hôn mà vạn người mong đợi, rốt cuộc cũng như kỳ hạn mà đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1771-sap-den-roi.html.]
Sáng sớm, bên trong Vân Phi Các.
Tấm gương đồng phản chiếu bóng ngược của mỹ nhân, thiếu nữ không giống như dáng vẻ ngày thường không chút phấn son, đôi lông mày lá liễu được tô điểm nhẹ nhàng, làn da trắng nõn như ánh trăng sáng khiết, môi đỏ răng trắng, hai bên gò má thoa một lớp phấn hồng nhạt nhòa.
Nàng khoác trên mình bộ đại hồng giá y thêu chỉ vàng trên nền vải đỏ rực, mang một vẻ đẹp cực kỳ chấn động lòng người. Giá y dù có mỹ lệ đến đâu, nhưng vẫn cứ bị khuôn mặt mỹ diễm động nhân của nàng thu hút chặt chẽ lấy ánh nhìn, khiến kẻ khác rốt cuộc cũng không thể nào dời mắt đi chỗ khác được.
Ở phía sau thân thể của nàng, là một nữ nhân có dung mạo cực kỳ tương tự với nàng.
Đế Lam ánh mắt khựng lại một trận, từ trong gương đồng đã nhìn thấy hình bóng của Vân Tranh, trong lòng nàng không biết vì sao có chút khó chịu, thoáng chốc đã đỏ bừng hốc mắt.
Nước mắt bất giác trượt dài xuống.
Đế Lam vội vàng lau đi những giọt lệ, sau đó hai tay nâng lấy phượng quan hà bí trên mặt bàn, đội lên cho người con gái sắp sửa xuất giá của nàng.
Vân Tranh quay đầu nhất tiếu bách mị sinh, hỏi: "Nương thân, hôm nay ta có đẹp hay không?"
"Đẹp, đẹp đến cực điểm." Hốc mắt Đế Lam đỏ rồi lại đỏ, nàng nhìn bộ hôn phục tự tay mình thêu khoác trên thân thể của con gái mình, trong lòng có một loại cảm giác không nói thành lời.
Là không nỡ đi.
Vân Tranh thấy nàng rơi lệ, chìa tay nắm chặt lấy tay nàng.
Hai người nhìn nhau không nói gì, nhưng khi hai tay giao nhau, dường như vô hình trung đã sung mãn sức mạnh.
"Tranh Nhi của ta..."
Đế Lam cúi người, đi ôm lấy nàng, mấy độ nghẹn ngào nơi cổ họng: "Nhất định phải bình an hỷ lạc."
Đế Lam biết cho dù Tranh Nhi gả cho người ta, nàng cũng có thể luôn luôn nhìn thấy nàng, thế nhưng trong lòng tổng có một chút trống rỗng chưa được lấp đầy hoàn thành, bởi vì con gái của nàng đã bất tri bất giác trưởng thành rồi, sau này có lẽ cũng không cần đến sự giúp đỡ của nàng nữa.
Mà ở một bên Nam Cung Thanh Thanh nhìn thấy một màn này, cánh mũi cũng trở nên chua xót, trong đôi mắt cũng lấp lánh những giọt lệ hoa.
Hình như...
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Thoáng cái, Tranh Tranh sắp sửa lấy chồng rồi.
Vân Tranh đưa tay, đích thân lau đi nước mắt cho nàng, dịu dàng an ủi: "Đừng khóc, lớp trang điểm đều sắp nhòe hết rồi. Nương thân, ta sẽ hạnh phúc mà."
"Được." Đế Lam cố nén nước mắt, nặng nề gật đầu.
Bên ngoài truyền tới tiếng nhạc khí náo nhiệt.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Còn có thỉnh thoảng những âm thanh khiến kẻ khác phấn chấn truyền tới, làm tân nương Vân Tranh đều muốn xông ra ngoài nhìn một chút xem bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.
Thật khiến lòng người ngứa ngáy.
Trong phòng, còn có Nguyệt Quý cùng các nha hoàn, cùng với Đế Kiềm lão tổ của Đế gia.
Đế Kiềm lão tổ chống gậy, cười nói: "Đợi lát nữa, tân lang quan sẽ dẫn theo đội ngũ đón dâu tới rồi, Tranh Nhi, ngươi đã chuẩn bị tốt chưa?"
Vân Tranh mỉm cười: "Lão tổ, ta đã chuẩn bị tốt rồi."
Nam Cung Thanh Thanh nghe vậy, bèn từ trên mặt bàn ở một bên, bưng tới hai thứ đồ cho Vân Tranh lựa chọn, cười hỏi: "Tranh Tranh, lát nữa muốn đội khăn voan đỏ, hay là muốn cầm đoàn phiến?"
Vân Tranh liếc mắt một cái, quả đoạn lựa chọn: "Ta chọn đoàn phiến."
Nàng cầm lấy đoàn phiến.
Che đậy một nửa khuôn mặt.
Dưới sự dìu đỡ của Đế Lam, nàng chậm rãi đứng dậy khỏi bàn trang điểm. Bộ giá y đỏ thẫm kia lập tức hiện ra trọn vẹn nguyên dạng: trên những đường thêu chỉ kim tuyến là phượng hoàng sống động như thật, tựa như sắp tung cánh bay lên. Vạt váy dài chạm đất chừng ba thước, viền mép đính sợi vàng óng ánh. Ngang thắt lưng là dải Lưu Vân Sa thêu theo phong cách Tô Châu, vừa khít quấn quanh vóc dáng mềm mại, uyển chuyển của nàng, tôn lên vẻ đẹp tinh xảo và duyên dáng.
Trong lúc đi lại, vạt váy sẽ tùy theo gió nhẹ mà nhấp nhô, diễm lệ vô cùng.
Nơi khóe mắt nàng điểm thêm chút phấn son của hoa điền sắc vàng, minh diễm câu người, nàng bỗng nhiên hình như có cảm ứng mà ngước mắt nhìn về phía bên ngoài Vân Vương phủ, đôi phượng mâu sáng rực như tinh tú, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên một chút.
"Hình như sắp tới rồi."
--------------------
--------------------------------------------------