Lông mày Vân Tranh khẽ chau lại, ngay lúc nàng đang muốn nhìn cho rõ những bóng đen trên hòn đảo kế bên là gì, thì một lớp sương mù đen kịt còn dày đặc hơn bỗng ùa đến, gần như hòa quyện làm một với những bóng đen kia.
Khiến người ta chẳng tài nào nhìn thấu được hành tung của chúng.
Cùng lúc đó, trên Thần Hải cũng vọng lại những tiếng động kinh thiên, từng hồi âm thanh ‘ào ào’ vang dội, đồng thời, thần lực tự nhiên của Hoang Châu Thần Hải bỗng trở nên dâng trào cuồn cuộn, thậm chí khiến cho ấn ký hình hoa tuyết giữa đôi mày của Vân Tranh phải chịu một áp lực vô cùng lớn.
Ấn ký hoa tuyết này dường như không tài nào chống đỡ nổi luồng thần lực cường hãn đến thế, khiến Vân Tranh cảm nhận rõ mình đang rơi vào trạng thái bị bài xích và đè nén.
Sắc mặt Vân Tranh thoáng biến đổi, nàng dùng Huyết Đồng đảo mắt nhìn những căn nhà gỗ bốn phía, phát hiện ra phần lớn tu thần giả đã bị luồng thần lực tự nhiên này đ.á.n.h cho ngất lịm, đổ gục ngay trong nhà gỗ.
Rốt cuộc Hoang Châu Thần Hải này đang che giấu bí mật động trời gì?
Một cảm giác bất an không tên cứ thế len lỏi trong lòng.
Liệu các trưởng lão của Hoang Châu Thần Miếu có biết về hiện tượng kỳ lạ này không?
Vân Tranh đột nhiên nghĩ đến Hỗn Độn, sắc mặt bất giác trở nên nghiêm trọng vài phần. Dù nàng đã trả lại tự do cho Hỗn Độn, nhưng khi chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng vẫn không khỏi dấy lên đôi chút lo lắng, dù sao thì nàng và Hỗn Độn cũng đã từng có một khoảng thời gian ở bên nhau.
Bây giờ, chỉ có thể cầu mong Hỗn Độn không gặp phải tai ương bất trắc nào.
Vân Tranh nhíu mày, không kìm được lại đưa mắt nhìn về hòn đảo xa xăm kia.
Nơi đó vẫn bị những cuộn sương đen bao bọc chặt cứng, hoàn toàn không cho phép ai nhìn thấu.
Thứ âm thanh quái đản dị thường kia lại một lần nữa vọng tới, pha lẫn vài phần ý vị của Phật pháp, thật khiến người ta không sao hiểu nổi.
Lắng nghe âm thanh này, Vân Tranh lại bất giác nảy sinh một cảm giác buồn ngủ rũ rượi, chỉ muốn chìm sâu vào giấc ngủ. Khi nhận ra mình có xu hướng bị thôi miên, nàng lập tức đưa tay kết một pháp ấn để chống lại những âm thanh kỳ quái này.
Thời gian chầm chậm trôi, thứ âm thanh quái gở ấy ngày một lớn hơn.
Mà gần như tất cả tu thần giả trong Tình Đoạn Ốc đều đã thiếp đi trong cơn mê ngủ, ngoại trừ Vân Tranh, còn có đôi vợ chồng Hoa Quang và Giang Văn Tuyết.
Giang Văn Tuyết vốn tinh thông nhạc thuật chi đạo, nên đương nhiên đã sớm nhận ra trong âm thanh này ẩn chứa thuật thôi miên, vì vậy nàng lập tức cùng Hoa Quang chống lại từng đợt âm thanh kỳ dị ấy.
Đêm nay, trôi qua một cách chậm chạp đến lạ thường.
Vân Tranh nhân cơ hội này để tu luyện Đồng thuật của mình, nâng cao đẳng cấp Huyết Đồng, chỉ có như vậy mới có thể nhìn thấu những bí mật ẩn giấu dưới lớp sương mù đen kịt kia.
…
Sáng hôm sau.
Khi trời vừa hửng sáng, những lớp sương mù đen kịt kia liền tan biến trong nháy mắt, và hòn đảo kế bên ở phía xa cũng khôi phục lại dáng vẻ y như ban ngày.
Bóng đen hay bất cứ thứ gì tương tự đều đã biến mất không một dấu vết.
Vân Tranh mím môi, đôi đồng t.ử đỏ rực của nàng dần dần trở lại màu đen thăm thẳm như mực, trong lòng lúc này ngập tràn bao nỗi nghi hoặc.
Đúng lúc này, một tiếng rên khẽ vang lên từ phía sau.
Vân Tranh quay người nhìn lại, quả nhiên trông thấy Đồ Ngưng Ngưng đã tỉnh giấc.
Đồ Ngưng Ngưng đã trở lại dáng vẻ thường ngày, trên người không có bất kỳ vết thương nào, cảnh tượng nàng bị Linh Bạch Tuyến xuyên thủng thân thể dường như chỉ là một giấc mộng.
Đồ Ngưng Ngưng ngồi dậy từ trên giường, ngẩng đầu nhìn Vân Tranh, ánh mắt u ám gọi một tiếng: "Tranh Tranh."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Vân Tranh bước tới, ngồi xuống bên cạnh nàng, đưa tay sờ lên trán nàng, thấy trán đã không còn nóng bỏng nữa, bèn mỉm cười nói: "Hôm nay chúng ta cùng nhau đi diệt trừ Thích Cầu Đằng Thụ nhé."
"Tối qua…" Đồ Ngưng Ngưng ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Vân Tranh vờ như không hiểu: "Tối qua làm sao? Chẳng phải ngươi đã ngủ từ rất sớm rồi sao?"
Đồ Ngưng Ngưng hiểu ý của Vân Tranh, nhưng vẫn không kìm được mà nghĩ ngợi: "Tranh Tranh, tối qua ngươi đã hứa với ta rồi, nhất định không được nói chuyện này cho người khác biết. Còn về chuyện ta biến thành… bộ dạng đó, nếu sau này có cơ hội, ta sẽ nói cho ngươi nghe."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1238-lang-le-cho-thoi-co.html.]
"Được, đừng nghĩ nhiều nữa." Vân Tranh mỉm cười.
Nghe vậy, Đồ Ngưng Ngưng bất giác cũng mỉm cười theo, nàng hít một hơi thật sâu, lập tức biến trở về một Đồ Ngưng Ngưng tràn trề sức sống của ngày hôm qua.
Đồ Ngưng Ngưng vừa xuống giường xỏ giày, vừa cất tiếng: "Tranh Tranh, chúng ta sửa soạn một chút rồi đi dọn dẹp đám Thích Cầu Đằng Thụ kia thôi. Nhân lúc bây giờ còn vắng người, chúng ta đến chân núi xử lý trước, đợi đến khi người đông lên thì chẳng giành được vị trí tốt thế này đâu."
Càng lên cao trên núi, những cây Thích Cầu Đằng Thụ ấy lại càng khó đối phó, không chỉ vì địa thế hiểm trở, mà còn bởi chúng đã tồn tại qua năm tháng dài đằng đẵng.
Đám Thích Cầu Đằng Thụ này đều đã thành tinh cả rồi, nếu không có chút thực lực thì đừng hòng đối phó nổi với chúng.
Huống hồ, đám Thích Cầu Đằng Thụ này còn cực kỳ đoàn kết.
Vân Tranh thấy Đồ Ngưng Ngưng trông không có vẻ gì khó chịu, bèn gật đầu đồng ý.
Ước chừng một khắc sau.
Hai người cùng nhau rời khỏi nhà gỗ, dọc đường đi, các nàng cũng bắt gặp không ít Tu Thần Giả, bọn họ đang xúm lại bàn tán với sắc mặt chẳng mấy tốt đẹp:
"Đêm qua các ngươi có nghe thấy không? Từng tràng âm thanh vừa quái lạ vừa rợn người, ta không dám ra ngoài, thế mà chẳng được bao lâu, ta lại ngất lịm đi mất!"
"Ta cũng vậy, lạ quá đi mất! Đầu ta bây giờ vẫn còn đau nhức, cứ như bị gậy sắt nện cho mấy phát thật mạnh vậy."
"Cái Hoang Châu Thần Hải này rốt cuộc có bí mật gì chứ? Haiz... May mà ta không tò mò xông ra ngoài, giữ lại được cái mạng nhỏ này."
"Hoang Châu Thần Hải tuy nguy hiểm, nhưng chỉ cần chúng ta nghe theo lời của Thần Miếu trưởng lão thì sẽ không gặp phải hiểm nguy đâu."
"Nói cũng phải, chúng ta đi thôi, đến lúc xử lý đám Thích Cầu Đằng Thụ rồi."
"Nhắc tới Thích Cầu Đằng Thụ là ta lại thấy sợ, mấy thứ của nợ này còn lanh hơn cả người, mà sức tấn công lại cực kỳ mạnh, khó đối phó vô cùng."
"..."
Đám Tu Thần Giả bàn tán xôn xao.
Vân Tranh nghe những lời này, trong lòng khẽ động, rồi cùng Đồ Ngưng Ngưng đi về hướng chân núi Tình Đoạn Sơn.
Chẳng mấy chốc, hai nàng đã theo đoàn Tu Thần Giả đến được chân núi.
Vừa đặt chân đến nơi, một bộ phận người liền lộ vẻ đau đớn, không phải vì Thích Cầu Đằng Thụ, mà là do sự áp chế của chính ngọn núi Tình Đoạn Sơn.
Tâm trạng của họ d.a.o động dữ dội, vì vậy lớp cấm chế vô hình của Tình Đoạn Sơn đã bao phủ lấy thân họ, khiến cho những xáo động trong lòng bị nỗi đau đớn thay thế.
Cứ như vậy, tác dụng đoạn tình đã được phát huy.
Vân Tranh lại chẳng có cảm giác gì, bởi tâm cảnh của nàng lúc này vô cùng bình lặng.
Trái lại, Đồ Ngưng Ngưng đứng bên cạnh nàng lại bất giác nhíu mày.
"Sao rồi?" Vân Tranh cất tiếng hỏi.
Đồ Ngưng Ngưng mỉm cười, khẽ thở dài: "Vẫn ổn."
Ngay sau đó, nàng đưa tay chỉ về phía đám Thích Cầu Đằng Thụ dưới chân núi: "Tranh Tranh ngươi xem, đây chính là bộ mặt thật của Thích Cầu Đằng Thụ, ngươi nhất định phải hết sức cẩn thận, đừng lơ là mà trúng chiêu của chúng."
Vân Tranh ngước mắt nhìn, đập vào mắt nàng là một dải đằng thụ xám xịt, dây leo của chúng mọc chi chít những quả cầu gai lớn nhỏ khác nhau, gai trên quả cầu ngắn nhất cũng dài đến năm centimet, còn dài nhất có thể lên tới hơn một mét.
Nếu có ai bất cẩn rơi vào rừng Thích Cầu Đằng Thụ này, chắc chắn là bỏ mạng không thể nghi ngờ.
Đám đông Tu Thần Giả đưa mắt nhìn khu rừng Thích Cầu Đằng Thụ với vẻ mặt đầy do dự, tay run lên bần bật, ánh mắt không giấu nổi vài phần sợ hãi. Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, dường như đang muốn đợi người khác ra tay trước.
Vân Tranh nhướng mày, khu rừng Thích Cầu Đằng Thụ lúc này yên ắng đến lạ, xem ra là đang nín thở chờ thời.
--------------------
--------------------------------------------------