Biên giới.
Vân Tranh sau khi đem thần thức của đối phương bức lui trở về, đang định bình phục lại sự chấn động tại biên giới, thì bỗng nhiên có một đạo lục quang x.é to.ạc hư không lao đến, nhắm thẳng hướng nàng mà tới.
Nguyệt Minh vừa định ra tay ngăn trở, lại không ngờ rằng đạo lục quang này cư nhiên lượn một vòng.
Ánh mắt Vân Tranh hơi ngưng lại, nàng giơ tay lên một phen chộp lấy đạo lục quang kia.
Lục quang ở trong tay Vân Tranh hóa thành một tấm thiệp mời, nàng không rõ nguyên do, mở thiệp mời ra, đập vào mắt chính là:
—— Tranh Tranh, mau đến Ngũ Châu tương hội.
—— Nếu như ngươi muốn biết cái kia Dung Thước và Tề Phách hiện giờ ở đâu? Thì hãy đến Thiên Trạch Thần Châu tìm ta, ta biết hạ lạc của bọn hắn.
Người ký tên: A Mộc Tháp · Không Dạ.
Sắc mặt Vân Tranh đột nhiên biến đổi, nàng lập tức lấy ra Truyền Tín Tinh Ngọc để liên lạc với Dung Thước, thế nhưng lại trì trệ không nhận được hồi âm.
Nàng đương lúc ấy liền bói toán vị trí của Dung Thước và Tề Phách, tính không thấu vị trí mà Dung Thước đang ở, nhưng vị trí của Tề Phách hiện giờ nghiễm nhiên chính là ở Thiên Trạch Thần Châu trong Ngũ Châu!
"Tranh Tranh, đã xảy ra chuyện gì?" Nam Cung Thanh Thanh phát hiện sắc mặt Vân Tranh thay đổi, lập tức khẽ tiếng hỏi han.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Vân Tranh xoay người, nhìn về phía các tiểu bạn hữu.
Nàng truyền âm cho bọn hắn nói: "Là thiệp mời của Bạch Liên Dạ, A Thước có thể đã xảy ra chuyện, còn có Tề Phách hiện đang ở Thiên Trạch Thần Châu."
"Làm sao có thể?!" Nam Cung Thanh Thanh kinh thanh thốt lên.
Dung ca mạnh mẽ như thế, làm sao có thể gặp chuyện không may? Hơn nữa nghe lời này của Tranh Tranh, sự mất tích của Dung ca, cùng Bạch Liên Dạ kia chắc chắn không thoát khỏi can hệ.
Chẳng lẽ Tề Phách là bị Bạch Liên Dạ bắt đi?
Rất nhiều nghi hoặc dâng lên trong lòng bọn hắn.
Lúc này, U Minh Thần Nguyệt Minh đứng bên cạnh Vân Tranh, dường như cảm nhận được điều gì đó. Hắn khẽ nhíu mày, quay sang nhìn Vân Tranh, trầm giọng nói:
“Thần Chủ, Cổ Nam vừa truyền âm cho ta. Hắn nói Ma Giới đã xuất hiện chấn động, dường như Ma Thần Ly Dạ đang muốn phá vỡ phong ấn. Hắn hy vọng ta cùng hắn lập tức tiến về Ma Giới, liên thủ gia cố phong ấn đối với Ma Thần Ly Dạ.”
"Cổ Nam?"
"Thần Chủ hiện giờ." Nguyệt Minh trả lời.
"Hắn có đáng tin hay không?" Vân Tranh nghiêm túc hỏi han, nàng luôn cảm thấy trong chuyện này dường như có cổ quái, nàng vừa nhận được thiệp mời đến từ Bạch Liên Dạ, hiện tại Nguyệt Minh lại nhận được một đạo truyền âm đến từ vị Thần Chủ đương nhiệm.
Hơn nữa vừa rồi, đạo thần thức nhìn trộm nàng kia, dường như đến từ Thần Giới.
Đạo thần thức đó mạnh mẽ, chắc hẳn cũng không phải hạng tầm thường.
Trong lòng nàng ẩn ẩn có một loại suy đoán.
Nguyệt Minh nhíu mày, "Thần Chủ, Cổ Nam này có đáng tin hay không, ta cũng không biết, nhưng hắn sau khi nghe về trận t.h.ả.m liệt Thần Ma đại chiến thời viễn cổ kia, đã cùng ta bảo chứng, sẽ không còn tâm tư giao hảo với Ma Giới nữa."
Vân Tranh càng nghe càng không yên lòng, Nguyệt Minh tuy rằng thực lực mạnh mẽ, nhưng trí thông minh lại khiến người ta cảm thán y hệt Mạc Tinh vậy.
Nàng nói khẽ, giọng kiên định:
“Ma Giới đã dậy sóng, ta sẽ cùng ngươi đi.”
"Vậy còn phía Bạch Liên Dạ..." Mộ Dẫn nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Vân Tranh và Nguyệt Minh, không khỏi mở miệng.
Sắc mặt Vân Tranh điềm tĩnh nói: "Bạch Liên Dạ đa đoan quỷ kế, ta hiện giờ tuy rằng liên lạc không được với A Thước, nhưng A Thước chưa chắc đã rơi vào khốn cảnh, còn về phần Tề Phách, Bạch Liên Dạ không thấy được ta, hắn sẽ không xuống tay với Tề Phách đâu."
"Đi Ma Giới trước!"
Nếu Ma Thần Ly Dạ thực sự muốn công phá phong ấn, đến lúc đó sẽ khiến sinh linh đồ thán, nhất định phải phòng hoạn khi chưa xảy ra, gia cố phong ấn của Ma Thần Ly Dạ!
"Tốt!" Các tiểu bạn hữu đồng thanh đáp ứng.
Vân Tranh nhìn về phía Chử Thu Trì, "Bá mẫu, ta có một việc muốn bái thác người."
Chử Thu Trì thoáng có chút thụ sủng nhược kinh, nàng khẽ hắng giọng, nở nụ cười rạng rỡ rồi nói:
“Ngươi cứ việc nói đi!”
"Đây là cậu của ta, ta định để hắn ở lại biên giới Chử gia một thời gian, nếu như thuận tiện, thì làm phiền người đa gia chiếu cố rồi." Vân Tranh đưa tay chỉ chỉ về hướng của Đế Niên.
Đế Niên ngây người: "..." Ta cứ như vậy mà bị an bài rồi sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1656-ngu-chau-tuong-hoi.html.]
Chử Thu Trì vừa nghe Đế Niên là cậu của Vân Tranh, đôi mắt mang theo vài phần ấm áp, nàng hướng về phía Đế Niên cười nói: "Nguyên lai là thông gia a, ta là mẫu thân của Dung Thước, Chử Thu Trì."
Đế Niên nhanh chóng hoàn hồn, trên khuôn mặt tuấn mỹ treo một nụ cười đắc thể.
"Nhĩ hảo, ta tên Đế Niên, là cậu của cái nha đầu không có lương tâm này."
Vân Tranh: "..." Lòng báo thù nặng như vậy sao?
Vân Tranh và Đế Niên, ánh mắt của hai người giao nhau giữa không trung, va chạm mãnh liệt như thể đang không tiếng động mà mắng nhiếc đối phương tới vài chục câu, nhưng cuối cùng, bọn hắn vẫn cứ là cặp "cậu cháu tương thân tương ái"!
Đế Niên truyền âm dặn dò nàng: "Mặc dù cậu không biết tại sao ngươi lại biến thành Viễn Cổ Thần Chủ, nhưng chuyến này ngươi tiến về Ma giới, vụ tất phải cẩn thận một chút. Cậu nghe đồn rằng, Ma giới là một nơi ăn thịt người không nhả xương. Giống như hạng người như ngươi, một ngụm là có thể nuốt chửng một cái."
"Biết rồi, ngươi hảo hảo tu luyện đi." Vân Tranh mỉm cười đáp lại.
Nguyệt Châu, cũng chính là Phục Thiên Giác, hắn quyết định phân biệt với đoàn người Vân Tranh. Hắn muốn đi Thần giới để đoạt lại những thứ thuộc về mình, cùng với tìm kiếm xem có cách nào để khiến người c.h.ế.t sống lại hay không.
Phục Thiên Giác chậm rãi ngẩng đầu, thấp giọng nỉ non: "Ngọc Kha..."
...
Lúc này, mọi người của Tam Đại gia tộc vẫn đang quỳ rạp, không dám đứng dậy.
Bọn hắn lặng lẽ chờ đợi tiếng nói của Viễn Cổ Thần Chủ Vân Tranh vang lên, thế nhưng điều không ngờ tới chính là, bọn người Viễn Cổ Thần Chủ đã trực tiếp xé rách hư không mà rời khỏi nơi này.
Hô Diên Chủ Thượng thấy thế, không dám có chút chậm trễ nào!
“ Ngô đẳng cung tiễn Viễn Cổ Thần Chủ đại nhân, U Minh Thần đại nhân!"
Giọng nói của hắn hồng lượng, gần như vang vọng khắp cả vùng biên giới.
Chử Chủ Thượng nghe vậy cũng không dám chậm trễ, nói ra những lời cung tiễn Viễn Cổ Thần Chủ và U Minh Thần y hệt như đúc.
Mà trong lúc sóng gió dần dần bình tĩnh trở lại, Hô Diên Chủ Thượng mang theo các vị trưởng lão của Hô Diên gia tộc, theo cách nhanh nhất đi tới trước mặt Đế Niên.
Sắc mặt Hô Diên Chủ Thượng đầy vẻ nịnh bợ, hướng về phía Đế Niên hành một cái chắp tay lễ, ngữ khí tất cung tất kính cười nói: "Không biết các hạ là?"
Đế Niên khẽ ho một tiếng, sau đó từ trong không gian chứa đồ lấy ra một chi tiên hoa kiều non, tùy ý cài ở bên hông mình.
Ngữ khí của hắn tản mạn, mang theo chút trêu chọc.
"Đế Hoa Cẩu chính là ta."
Hô Diên Chủ Thượng ngẩn người, hắn nghiêm trọng hoài nghi bản thân đã nghe lầm.
Hắn cẩn thận từng li từng tí hỏi lại: "Các hạ có không thể tự giới thiệu lại một lần?"
"Đế Niên." Đế Niên mỉm cười, sau đó đầy vẻ kiêu ngạo mà nói: "Ngoại sinh nữ của ta chính là Viễn Cổ Thần Chủ, các ngươi nên biết điều một chút, đừng có ở trên thân ta đ.á.n.h chủ ý gì! Bất quá, nếu như có ván cược nào hảo ngoạn đích, nhớ kỹ kêu lên ta."
"Đúng thế, đúng thế!" Hô Diên Chủ Thượng cười làm lành, trong lòng thầm kinh hãi, một người nam nhân tu vi thấp kém như thế, cư nhiên lại là cậu của Viễn Cổ Thần Chủ chuyển thế, thật sự là có chút không thể tin được!
Hô Diên Chủ Thượng cười tươi rói mời mọc: "Đế đại nhân, không bằng, ngài tới Hô Diên gia đảo của chúng ta ở lại một đoạn thời gian?"
Đế Niên khẽ thở dài một tiếng, "Xin lỗi, ta phải đi tới chỗ thông gia bên kia."
"Cậu của Tranh Nhi, mời." Chử Thu Trì nghe thấy lời này, mỉm cười, tức khắc giơ tay mời Đế Niên tiến về Chử gia đảo.
Đế Niên chậm rãi cười nói: "Mẫu thân của Dung Thước, không cần khách khí như thế."
Hô Diên Chủ Thượng mặt lộ vẻ ngượng ngùng, đồng thời trong lòng ẩn ẩn có chút khó chịu, nhưng vừa nghĩ tới người này là cậu của Viễn Cổ Thần Chủ, liền đem sự bất mãn trong lòng cưỡng ép đè xuống.
...
Lúc này, Thiên Trạch Thần Châu.
Tại Phúc Nguyệt khách sạn, một thiếu niên áo xanh ngồi ở trong bao sảnh, giơ tay mở ra cửa sổ, lọt vào trong tầm mắt là một mảnh cảnh đường phố náo nhiệt, người đi lại rất nhiều.
Bỗng nhiên, một tờ giấy trên mặt bàn nhẹ nhàng chuyển động.
Ánh mắt thiếu niên áo xanh phút chốc rơi vào trên mặt tờ giấy, hắn nhìn thấy phương hướng tờ giấy di động, ánh mắt hơi trầm xuống...
--------------------
--------------------------------------------------