Tam Thiên Giới, vùng đất Thần Tích.
Bên ngoài Thần điện, các vị thần đã được phong thần chức đứng sừng sững như những pho tượng, lặng lẽ chờ đợi sự triệu kiến của Thần Chủ.
Kể từ khi Thần Chủ trở về, ngài đã định ra một quy định: Cứ mười năm một lần, các vị thần phải quay về vùng đất Thần Tích để bẩm báo chi tiết về việc quản lý sự vụ tại Tam Thiên Giới trong mười năm đó.
Đứng bên ngoài điện lúc này có Dung Thước, nhóm bạn Phong Vân, Đế Niên, Lương Quán Nhân, Nhạc Sa, Quang Minh, Hồng Hòe, Phong Mân, Dương Thập và những người khác.
"Ma Thần đại nhân, Thần Chủ mời ngài vào." Người truyền tin chính là Đại Quyển, cậu nghiêm túc đi tới trước mặt Đế Niên nói.
Đế Niên nghe vậy, khẽ mỉm cười gật đầu, sau đó theo Đại Quyển vào trong Thần điện.
Bên ngoài điện, không ai dám làm ồn, tất cả đều im lặng chờ đợi. Theo thời gian trôi qua, Nhạc Sa vốn là người nói nhiều rốt cuộc không nén nổi sự hiếu động, hắn khẽ mở lời, hạ thấp giọng thì thầm với người bên cạnh.
Người đứng cạnh hắn chính là Lương Quán Nhân.
Nhạc Sa hỏi nhỏ: "Ngươi đã xem bộ 'Phong Lâm Duyên' đang làm mưa làm gió ở Thần giới chưa?"
Lương Quán Nhân lắc đầu: "Ta có nghe danh, nhưng chưa có thời gian xem."
Nhạc Sa hào hứng: "Xong việc này ngươi nhất định phải xem, hay lắm! Nó kể về hai nhân vật chính tình cờ gặp nhau trong rừng phong, từ đó quen biết rồi nảy sinh tình yêu lãng mạn."
"Rừng phong sao?" Lúc này, Mạc Tinh ở gần đó bắt được từ khóa, không nhịn được nhìn sang.
Nhạc Sa tò mò: "Ngươi cũng xem bộ đó rồi à?"
"Ta không xem tiểu thuyết." Mạc Tinh lắc đầu, cười nói: "Chỉ là nghe thấy 'rừng phong' nên có chút cảm xúc thôi. Sau núi nhà ta là một rừng phong lớn, đến mùa thu lá vàng lá đỏ rụng xuống đẹp vô cùng."
Nhạc Sa cảm thán: "Đúng vậy, rừng phong ở nhân gian thật sự tráng lệ. Ta thấy trong Thiên Hạ Kính có vô số cặp đôi đính ước ở rừng phong. Nếu sau này ta có đạo lữ, nhất định cũng đưa nàng ấy đến đó một chuyến..."
Nghe đến đây, nhiều vị thần lộ vẻ tò mò, không nhịn được trêu chọc: "Thổ Thần đại nhân chẳng lẽ đã có ý trung nhân?"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Nhạc Sa đỏ mặt, vẫy tay liên tục: "Làm gì có chuyện đó!"
Nhóm bạn Phong Vân cũng không nhịn được bật cười. Người nói vô tình, người nghe hữu ý, Dung Thước ngước mắt nhìn vào Thần điện, ánh mắt thoáng hiện lên những cảm xúc khó tả.
Thời gian trôi qua, từng vị thần được triệu vào bẩm báo. Đến khi hoàng hôn buông xuống, vị thần duy nhất còn sót lại bên ngoài là Thái Sơ Thiên Thần — Dung Thước.
Khi anh bước vào điện, đập vào mắt là hình ảnh thiếu nữ ngồi trên vị trí cao nhất. Cô diện hồng y như lửa, một tay đặt trên tay vịn, một tay chống cằm, ánh mắt tĩnh lặng nhìn người đàn ông đứng phía dưới. Khí chất uy nghiêm của một Thần Chủ hoàn toàn lấn át nhan sắc rực rỡ của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1902-ngoai-truyen-sau-hon-nhan-thuong.html.]
Dung Thước hoàn hồn, hành lễ: "Dung Thước kiến diện Thần Chủ."
"Ừm." Vân Tranh khẽ đáp. Cả hai duy trì sự ăn ý tuyệt đối trong vai trò công việc. Dung Thước báo cáo rành mạch mọi sự vụ trong mười năm qua.
"Tốt, ngươi lui xuống đi." Vân Tranh gật đầu hài lòng.
Dung Thước nhìn sâu vào mắt cô một cái rồi rời điện. Đại Quyển theo chỉ thị của Vân Tranh đi ra ngoài, thông báo với chúng thần: "Các vị có thể về."
Bên ngoài điện giờ chỉ còn lại một mình Dung Thước. Màn đêm buông xuống, tinh tú đã sáng tỏ. Đúng lúc này, một thiếu nữ áo đỏ bước ra từ Thần điện, không còn vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là nụ cười như hoa xuân nở rộ.
Cô đưa tay về phía người đàn ông mặc trường bào đen. Dung Thước không chút do dự, bước nhanh tới nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.
"Hôm nay có mệt không?" Anh hỏi khẽ.
"Không mệt, chỉ là hơi muốn đ.ấ.m người thôi." Vân Tranh lắc đầu, "Anh đoán xem là ai chọc em?"
"Là... Nguyệt Minh?"
Vân Tranh thở dài: "Chính là hắn. Hắn thấy sắc mặt em không tốt liền quỳ xuống cầu xin em đ.á.n.h hắn. Thật sự muốn tát cho hắn một cái bay xa vạn dặm."
Dung Thước siết nhẹ tay cô: "Hắn vốn mãng phu, nhưng chỉ nghe lời mỗi em."
Bỗng Dung Thước nhớ đến chuyện lúc nãy, hỏi: "Em đã từng thấy qua..." rồi lại thôi.
"Thấy cái gì?"
"Không có gì." Dung Thước hơi khựng lại, có chút lúng túng.
Vân Tranh dừng bước, nghi ngờ nhìn anh: "Anh có chuyện giấu em."
Dung Thước đành thừa nhận: "Một tháng sau, anh muốn cùng em về đại lục Vân Sảng thăm ông nội."
Vân Tranh bật cười: "Chỉ có thế thôi? Không còn gì khác?"
"Đừng cười." Dung Thước hơi nhíu mày, tai hơi đỏ lên, vẻ mặt lại cố làm ra vẻ lạnh lùng.
Vân Tranh kiễng chân, xoay mặt anh lại rồi đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên má: "Được, chúng ta sẽ bí mật về."
________________________________________
--------------------------------------------------