Chúng thần cũng đã ý thức được oai của Viễn Cổ Thần Chủ là bất khả mạo phạm.
Vân Tranh hốt nhiên mở miệng tuyên bố: "Bản Thần trở về Thần Giới lúc này, cũng đại diện cho tương lai sẽ có một trận đại chiến."
Chúng thần hơi kinh hãi.
Đại chiến?!
Vân Tranh tiếp tục nói: "Vào thời kỳ Viễn Cổ, Ma Thần Ly Dạ phản bội Bản Thần, dẫn đến Bản Thần vẫn lạc, sau lại dấy lên Thần Ma đại chiến, khiến cho Viễn Cổ chúng thần gần như toàn bộ vẫn lạc. Nhưng cũng may, Ma Thần Ly Dạ bị phong ấn, mới không tiếp tục họa loạn thế gian."
"Hiện giờ Bản Thần quy lai, mà kết giới phong ấn Ma Thần Ly Dạ cũng sắp bị phá, điều này cũng có nghĩa là, Ma Thần Ly Dạ rất có thể sẽ lại cuốn gói trở lại, cho nên ở đây, Bản Thần tuyên cáo chư thần, phải làm tốt chuẩn bị khai chiến!"
Nghe thấy một phen lời này, chúng thần thần sắc khác nhau, liếc mắt nhìn nhau một cái.
Tiên Thần T.ử Cơ lấy hết can đảm, cung kính hỏi: "Thần Chủ đại nhân, Ma Thần Ly Dạ thật sự sẽ lại khiêu khởi chiến tranh sao?"
Vân Tranh ngữ khí lạnh lùng nói: "Dã tâm của hắn vẫn chưa thực hiện được, hơn nữa còn bị tích áp lâu như vậy, cho nên, hắn là sẽ không từ bỏ dã tâm của mình. Dã tâm của hắn..."
Khựng lại một chút, ánh mắt Vân Tranh sâu thêm mấy phần, chậm rãi mở miệng tiếp tục nói: "Là hủy diệt tất cả đại lục, đến lúc đó định sẽ sinh linh đồ thán."
Đồng t.ử chúng thần co rụt lại.
Trong lòng bọn hắn đại hãi.
Trong lúc chúng thần thật lâu không có khôi phục tâm tình bình tĩnh, Vân Tranh nói: "Canh giữ chúng sinh, bảo vệ thế gian, là chức trách của chúng ta làm thần minh, cho nên chúng ta phải phòng hoạn khi chưa xảy ra, làm tốt chuẩn bị khai chiến trước."
Quái Thần người đầu tiên cung kính ứng hạ: "Vâng, Thần Chủ đại nhân!"
"Chúng ta tuân mệnh!" Chúng thần phản ứng lại, sắc mặt ngưng trọng ứng hạ, đột nhiên giữa đó, bọn hắn tựa hồ có một phần trọng trách.
Bọn hắn thần tình nghiêm túc, không dám có chút đãi mạn.
Chỉ là tâm đầu khó tránh khỏi sẽ có một chút hoảng trương, cùng với sợ hãi.
Từ Viễn Cổ tới nay, chỉ phát sinh qua hai trận chiến tranh quy mô cực đại, một là Viễn Cổ Thần Ma đại chiến, hai là Thượng Cổ Thú Tộc đại chiến.
Vân Tranh ngóng nhìn bọn hắn, đột nhiên đạo một câu.
"Xin lỗi."
Chúng thần nghe vậy, sửng sốt một chút, tức khắc ánh mắt không thể tin được ngẩng đầu ngóng nhìn vị Thần Chủ đại nhân đến từ Viễn Cổ này.
"Ngày ta quy lai, liền cho các ngươi áp lực lớn đến thế, nhưng thời gian khẩn bách, vì giảm thiểu tình huống thương vong khi đại chiến về sau, ta bất đắc dĩ ngay từ đầu liền phải báo cho các ngươi biết."
Chúng thần nghe thấy lời này, bỗng nhiên có một chút xúc động.
Vân Tranh khẽ hạ mi, lặng lẽ nhìn bọn họ, rồi chậm rãi nâng tay, làm một động tác mời. Giữa hàng mày thanh tú phảng phất nét kiên định dịu dàng, toàn thân nàng toát ra một khí chất thần thánh, trang nghiêm mà ôn hòa.
Giọng nói nàng vang dội có lực hỏi: "Chư vị thần minh, có nguyện cùng Bản Thần cùng nhau bảo vệ tất cả đại lục và sinh linh của Ba Nghìn Giới?"
"Chúng ta nguyện ý truy tùy Thần Chủ đại nhân!"
Chúng thần thấy thế, sắc mặt nghiêm túc đáp lại.
Khắc lời nói vừa dứt, U Minh Thần Nguyệt Minh cũng xách theo Dương Thập bị đ.á.n.h tới mức mũi sưng mặt sưng trở lại bên ngoài Thiên Cung.
Lúc này, Thú Thần Hình Tô cung kính hỏi: "Thần Chủ đại nhân, Ma Thần Ly Dạ đã mạnh mẽ tới mức xứng đôi với Ngài sao?"
Chúng thần nghe thấy lời này, tinh thần không khỏi căng thẳng.
Nếu như Thần Chủ không thể xứng đôi Ma Thần Ly Dạ, vậy bọn hắn cho dù có chuẩn bị khai chiến thế nào đi chăng nữa, cũng không thể chiến thắng.
Dù sao, trong Cổ Thần Thư có ghi chép, năm đó trong Thần Ma đại chiến, Ma Thần Ly Dạ một kiếm liền trảm sát mấy chục vị thần minh.
Hơn nữa, còn có một số cổ bí sử ghi chép: Ma Thần Ly Dạ một chưởng liền có thể khiến một đại lục thoáng cái biến thành tro bụi.
Trong mắt bọn hắn nhìn tới, Thần Chủ thời kỳ Viễn Cổ là mạnh mẽ nhất, mà Ma Thần Ly Dạ chỉ so với Viễn Cổ Thần Chủ hơi yếu một chút.
Nhưng rốt cuộc kẻ nào mạnh hơn, bọn hắn không thể khảo chứng.
Dù sao, hai bên chưa từng chính thức đối chiến qua.
Chúng thần đều đang đợi một câu trả lời của Vân Tranh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1715-nguyen-y-truy-tuy.html.]
Vân Tranh ngữ khí thản nhiên nói: "Đến lúc đó, Bản Thần tự sẽ đối phó Ma Thần Ly Dạ, các ngươi không cần lo lắng."
Chúng thần nghe thấy lời ấy, bèn nhìn nhau một cái, trong lòng cũng hơi an tâm một chút. Viễn Cổ Thần Chủ một khi đã nói như vậy, chắc chắn nàng sẽ có biện pháp để đối phó với Ma Thần Ly Dạ.
Thú Thần Hình Tô sau khi nhận được câu trả lời, liền cung kính khẽ nâng tay chắp tay thi lễ: "Rõ, thưa Thần Chủ!"
Mà lúc này, gã nam t.ử trẻ tuổi đang nằm bò trên mặt đất bỗng chốc thở hốc vì kinh ngạc do quá đau đớn. Cả hai con mắt của hắn đều đã bị nện cho bầm tím, đen ngòm một mảng lớn.
Dương Thập căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì, hắn đang định cầu xin Vân Tranh trả lại sức mạnh cho mình, thì bỗng nhiên có một đạo âm thanh đả đoạn lời định nói của hắn.
Mộc Thần đột nhiên tiến lên một bước, chắp tay hành lễ, gương mặt trầm trọng mà năn nỉ rằng: "Thần Chủ đại nhân, ta muốn thay đồ đệ cầu xin một chút tình kẻ dưới."
Đồ đệ?
Vân Tranh khẽ nhíu mày, khi nàng nhìn thấy Bộ Diệu Linh đang lẩn trốn sau lưng Mộc Thần, tức thì đã đoán được một phần ngọn ngành sự tình.
Bộ Diệu Linh quỳ bò tới phía trước mấy bước, đôi mắt nhòe lệ m.ô.n.g lung nói: "Thần Chủ, tiểu thần năm đó không phải cố ý muốn chống lại ngài, tiểu thần..."
Vân Tranh vừa nghe liền biết nàng ta đang có tâm tư gì, nàng cảm thấy hơi mệt mỏi, trực tiếp buông một câu: "Bản thần tha thứ cho ngươi."
Một câu nói này khiến Bộ Diệu Linh nghẹn lời, không thốt nên lời.
Nó cũng khiến tất cả những lời lẽ định dùng tình cảm để lay động, dùng lý lẽ để thuyết phục mà Mộc Thần đã chuẩn bị sẵn đều bị ngăn chặn hoàn toàn.
Mộc Thần: "..."
Mộc Thần hoàn hồn, vội vàng quay đầu nói với Bộ Diệu Linh: "Diệu Linh, còn không mau tạ ơn Thần Chủ?"
Bộ Diệu Linh mang theo chút khuất nhục mà quỳ rạp xuống đất dập đầu: "Tiểu thần, bái tạ Thần Chủ."
...
Sau khi triệu kiến chúng thần cùng với dặn dò bọn hắn một số sự tình, Vân Tranh liền rời khỏi Thiên Cung.
Nàng lại lần nữa trở lại nơi Viễn Cổ Thần Tích, bên cạnh nàng có một tả một hữu đi theo là U Minh Thần Nguyệt Minh cùng với Hải Thần Cảnh Ngọc.
Nguyệt Minh hỏi: "Thần Chủ, tiếp theo chúng ta cần phải làm cái gì?"
Vân Tranh ngồi ở trên thần tọa, khẽ nâng mắt, đáy mắt là một mảnh hàn ý lạnh lẽo.
Nàng nói: "Cổ Nam dưới sự giúp đỡ của phe cánh Ma Thần đã đào thoát khỏi Thần Giới, hắn chắc chắn không cam lòng. Phe cánh Ma Thần lại vốn giỏi việc cổ xúy lòng người, cho nên ắt là đã hứa hẹn cho Cổ Nam một chút lợi lộc nào đó."
Vân Tranh nghĩ tới điều gì, ánh mắt phút chốc trở nên lạnh lẽo: "Ta suýt chút nữa đã nghĩ sót một chỗ, Nguyệt Minh Thần Cảnh đang bị Cổ Nam khống chế, hắn có thể sẽ bị người của phe cánh Ma Thần mê hoặc, đi đối phó với Quang Minh cùng các vị thần minh khác."
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Nguyệt Minh: "Nguyệt Minh, ngươi đi tìm Nhạc Sa, bảo hắn hãy ngõ hầu ngầm phá hoại, làm cho năm cái bí cảnh kia tan rã."
Sẵn tiện phản công lại phe cánh Ma Thần một vố!
Nguyệt Minh sau khi nghe lời dặn dò của Vân Tranh, liền lập tức khởi hành tiến về phía trước để đi tìm Nhạc Sa.
Mà trong điện, chỉ còn lại Hải Thần Cảnh Ngọc cùng với Vân Tranh.
Vân Tranh bỗng nhiên nói: "Cảnh Ngọc, ngươi không thích Thần Giới sao?"
Hải Thần Cảnh Ngọc vi lăng, lắc lắc đầu.
"Cũng không phải là không thích, mà là ta càng thích được ở trong biển hơn."
Vân Tranh gật đầu, giương mắt nhìn hắn: "Cùng đi tới Ma Giới một chuyến đi."
Sắc mặt Hải Thần Cảnh Ngọc hơi căng thẳng, nhớ tới những tộc nhân Hải tộc đã c.h.ế.t tại Thánh Khư, trong lòng hắn đau đớn giống như bị đao cắt, gương mặt hơi chút tái nhợt.
"Ta muốn đi báo cừu."
"Ta hiểu mà, đi thôi." Vân Tranh đứng dậy, từng bước một bước xuống bậc thềm, ánh mắt nàng tối tăm không rõ nhìn về phía nơi Ma Giới tọa lạc.
"Ta cũng đã đến lúc, đi gặp một chút vị thần đã từng phản bội kia rồi..."
Lời nói của nàng giống như được tôi qua lớp băng lạnh lẽo.
"Ly Dạ."
--------------------
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
--------------------------------------------------