Thanh Xà phát hiện bản thân đã bị tiểu hài t.ử nhân loại này cưỡng ép ký kết khế ước, nó muốn vùng vẫy phản kháng, nhưng lại bị phản phệ đến mức miệng phun ra một búng máu.
Thanh Xà tức tối vô cùng.
Mà lúc này, Tiểu Không Dạ đã rơi vào hôn mê, ngã xuống trên mặt đất.
Thanh Xà nhìn Tiểu Không Dạ mà tức đến nghiến răng nghiến lợi, sau đó nó thu nhỏ thân hình, rất nhanh đi tới bên cạnh đầu của Tiểu Không Dạ, dùng đuôi rắn của mình vỗ bành bạch vào gò má của hắn.
Chát!
"Thối tiểu tử, tỉnh lại! Mau giải khai khế ước!"
Thanh Xà miệng phun nhân ngôn, ngữ khí đầy vẻ phẫn nộ.
Thế nhưng Tiểu Không Dạ bị trọng thương, nhất thời nửa khắc căn bản không thể nào tỉnh lại được.
Điều này khiến Thanh Xà gấp đến độ dùng đuôi rắn của mình quất mạnh vào người Tiểu Không Dạ, nhưng độ mạnh yếu này lại không đủ để làm Tiểu Không Dạ bị thương thêm.
Mà đúng lúc này, bên ngoài truyền tới một trận động tĩnh.
Đó là bọn hắn đã ra lệnh cho thị vệ xuống dưới để tìm kiếm t.h.i t.h.ể của A Mộc Tháp • Không Dạ. Thanh Xà sợ bọn hắn phát hiện trong xà quật còn có một động huyệt bí mật, liền vội vàng phát ra tiếng "Xì xì", hạ lệnh cho chúng xà dùng thân thể của mình ngăn chặn cửa động.
Chúng xà tự nhiên nghe lệnh mà làm theo.
Có được sự hiệp trợ của chúng xà, những người bên ngoài kia tự nhiên không tìm thấy cửa động, càng đừng nói đến việc tìm thấy "thi thể" của Tiểu Không Dạ.
Bên ngoài rất nhanh truyền tới những tiếng cười nói vui vẻ.
Mà Thanh Xà chằm chằm nhìn vào tiểu nam hài đang hấp hối này, đồng t.ử dựng đứng hơi hơi híp lại, trong lòng thầm nghĩ, trên người hắn dường như có bí mật? Bằng không, với cái thân hình nhỏ bé này của hắn, làm sao có thể ký kết khế ước được với nó?
Thanh Xà có chút hối hận, tự trách mình đã quá thèm ăn một chút.
Vừa nãy những người bên ngoài kia ném xuống ba tiểu hài t.ử nhân loại, trong ba người bọn hắn, Thanh Xà ngửi được Tiểu Không Dạ là thơm nhất, cho nên nó mới dùng đuôi rắn cuốn vào đây, không ngờ cuối cùng...
Nó thế mà lại bị tiểu hài t.ử nhân loại này ký kết khế ước!
Thật là vô lý hết sức!
Thanh Xà lại càng thêm tức giận, hận không thể ngay lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t Tiểu Không Dạ.
Nhưng nó hiện giờ chẳng những không thể g.i.ế.c c.h.ế.t Không Dạ, mà còn phải cứu sống tiểu t.ử này, nếu không nó cũng sẽ đi theo tiểu t.ử này cùng c.h.ế.t!
...
Ước chừng qua một ngày một đêm.
Tiểu Không Dạ từ từ mở đôi mắt ra, toàn thân truyền đến nỗi thống khổ như bị kim châm, đau đớn thấu xương, hắn ngay cả cử động cũng làm không được.
Ánh sáng trước mắt vẫn dường như mờ mịt và tối tăm như cũ.
Hắn... đây là đã c.h.ế.t rồi sao?
Thế nhưng, tại sao hắn vẫn cảm giác thấy cơ thể rất đau?
Có phải hắn vẫn chưa c.h.ế.t hay không?!
Nhận thức được điều này, ánh mắt vốn có chút hoán tán và ảm đạm của Tiểu Không Dạ dần dần hiện lên một tia ánh sáng rực rỡ, trong bóng tối, hắn nhếch mép cười.
Lúc này, một luồng khí tức âm lãnh đột nhiên áp sát, mang theo một chút mùi tanh, một đạo thanh âm lãnh khốc chí cực truyền vào bên tai hắn: "Tiểu tử, mau giải khai khế ước cho ta, ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống!"
Tiểu Không Dạ toàn thân run lên, trong lòng đầy sự kinh hãi, nhưng dần dần, hắn thế mà lại tĩnh táo lại, độ cong nụ cười của hắn lại càng lúc càng lớn.
Cuối cùng, hắn phát ra tiếng cười "Hắc hắc" quái dị.
Hắn biết cái gì gọi là "khế ước", tuy rằng hắn không biết mình đã ký kết khế ước với điều xà vương này từ lúc nào, nhưng hắn rất vui vẻ, bởi vì hắn và xà vương đã có khế ước, cũng tương đương với việc hắn có thể nắm giữ nó, khiến nó trở thành nô dịch của mình.
"Tiểu tử, ngươi cười cái gì?!" Thanh Xà chấn nộ, nó ầm ầm bộc phát ra uy áp, mưu toan mang đến cảm giác áp bức cho Tiểu Không Dạ, khiến hắn cảm thấy sợ hãi.
Thế nhưng, Thanh Xà càng bộc lộ thực lực, Tiểu Không Dạ lại càng thêm hưng phấn.
"Chữa khỏi cho ta, bởi vì..." Tiểu Không Dạ gian nan mở miệng, giọng nói non nớt lộ ra mấy phần âm hiểm: "Ta là chủ nhân của ngươi!"
Thanh Xà ngẩn người, nó cảm thấy tiểu t.ử này có phải là có bệnh hay không?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1831-ngoai-truyen-a-moc-thap-khong-da-thien-8.html.]
Thanh Xà không có thói quen nuông chiều hắn, nó trực tiếp phất đuôi rắn quất về phía Tiểu Không Dạ, một tiếng "Bành" vang lên, Tiểu Không Dạ bị đ.á.n.h bay đi, lăn mấy vòng trên mặt đất.
Trong miệng Tiểu Không Dạ trào ra m.á.u tươi, hắn vẫn cứ đang cười, dường như không cảm thụ được cảm giác đau đớn nữa, hắn cười đến mức quái dị.
"Ta là, chủ nhân của ngươi!" Hắn chấp áo nói, giống như đã nắm lấy được cây cọc cứu mạng cuối cùng, không nguyện ý buông tay.
Thanh Xà não nộ, nó đường đường là Xà Vương trong Xà Quật, vậy mà lại bị một tên nhân loại tiểu quỷ lông cánh còn chưa mọc đủ ký kết khế ước, hiện giờ tên nhân loại tiểu quỷ này còn bày ra một bộ tư thái cao cao tại thượng mà nói chuyện với nó.
"Tiểu tử, ngươi tìm c.h.ế.t!"
Thanh Xà lại một lần nữa quất mạnh vào người hắn, thậm chí còn hướng về phía đại thối của hắn mà phún ra độc dịch. Độc dịch trong sát na đã ăn mòn một mảnh huyết nhục trên đùi hắn, đau đến mức Tiểu Không Dạ trào ra những giọt nước mắt sinh lý.
"Ta là chủ nhân của ngươi!"
Tiểu Không Dạ khàn giọng kiệt lực mà rống lên đầy cuồng loạn.
Tiểu Không Dạ mặc dù bị hành hạ đến nông nỗi này, nhưng ý chí cầu sinh của hắn vẫn vô cùng mạnh mẽ. Hắn không mong muốn phải c.h.ế.t đi như vậy, hắn muốn báo thù, hắn muốn trở thành người trên kẻ trước, hắn muốn mọi người đều phải ngửa mặt trông lên nhìn hắn!
Hắn không phải là giống loài hèn hạ...
Thanh Xà bị ý chí lực cường đại của hắn làm cho chấn động, nó hơi hơi híp lại đôi nhãn mâu, cũng không hề đối phó với Tiểu Không Dạ nữa, mà lặng lẽ nhìn chằm chằm vào hắn.
Tiểu Không Dạ vừa cười vừa khóc, đột nhiên nước mắt lã chã rơi xuống. Trong lòng hắn cảm thấy rất ủy khuất, lại vô cùng bất lực. Tại sao không có một người nào giúp đỡ hắn? Tại sao không có một người nào đối xử tốt với hắn một chút? Tại sao mọi người đều muốn bắt nạt hắn?
Thanh Xà tựa hồ cảm nhận được tiếng bi minh trong lòng hắn, cùng với hận ý như rỉ m.á.u kia.
Điều đó khiến Thanh Xà không khỏi nhớ lại quãng thời gian trước kia khi nó vừa mới xuất thế. Nó vốn sinh ra đã kém cỏi, vô cùng yếu ớt, nên bị đồng tộc chế giễu, bắt nạt, thậm chí ngay cả cha mẹ cũng xua đuổi. Nhưng về sau nó gặp được cơ duyên, trải qua một lần lột xác to lớn, rồi từng bước từng bước trở thành Xà Vương.
Thanh Xà trầm mặc hồi lâu, sau đó hỏi một câu.
"Ngươi, muốn đạt được cái gì?"
"Ta muốn trở thành người trên kẻ trước."
"Ta giúp ngươi."
"Đây là điều ngươi nên làm." Tiểu Không Dạ cũng không hề nói lời cảm tạ, mà là học theo những lời nói băng lãnh ác độc của đám vương t.ử công chúa kia, mưu toan dùng thứ đó để làm lớn mạnh uy danh của bản thân, khiến Thanh Xà không dám khinh thị hắn.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Một người một xà rơi vào trầm mặc.
Dấu hiệu sinh mệnh của Tiểu Không Dạ đang nhanh chóng trôi đi. Để cứu vãn sinh mạng của Tiểu Không Dạ, cũng là để cứu vãn chính mình, Thanh Xà hộc ra xà đan để trị liệu thân thể cho Tiểu Không Dạ.
Tiểu Không Dạ lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác toàn thân được bao bọc bởi sự ấm áp, hắn nhịn không được mà chìm sâu vào giấc ngủ.
Đến khi tỉnh lại lần nữa, đau đớn trên người hắn đã biến mất hơn phân nửa, xung quanh vẫn là hoàn cảnh tối đen như mực, hắn đói đến mức bụng dạ cồn cào.
Ở nơi này không có thức ăn của nhân loại.
Mà thức ăn được ném vào Xà Quật đều là thịt thú sống.
Thanh Xà cuốn tới một miếng thịt sống, ném đến trước mặt Tiểu Không Dạ.
Tiểu Không Dạ không hề ghét bỏ, mà nhặt lên rồi c.ắ.n xuống. Mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến hắn buồn nôn đến mức muốn nôn mửa, nhưng hắn vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, bởi vì hắn muốn sống sót.
Thanh Xà miệng phun nhân ngôn: "Ngươi vẫn chưa bắt đầu tu luyện?"
"Ừm." Tiểu Không Dạ lạnh lùng trả lời.
Thanh Xà cười lạnh: "Ta dạy ngươi, ngươi bây giờ quá yếu rồi."
Một người một xà bốn mắt nhìn nhau.
Tiểu Không Dạ cũng không thể tưởng được bản thân ở trong Xà Quật, thoắt cái đã hơn hai năm trời. Giờ đây hắn đã chín tuổi, không còn gầy yếu như trước kia, nhưng trông vẫn rất thanh mảnh.
Khóe môi hắn đỏ tươi như máu, mang dáng dấp của một thiếu niên nhỏ tuổi, đôi mày mắt mang theo ý cười, nhưng ánh mắt lại là sát khí lạnh thấu xương.
Hắn tu luyện hơn hai năm, tu vi đã đạt tới cấp bậc Linh Vương.
Tốc độ tu luyện bực này khiến người ta không khỏi ngưỡng vọng, giờ đây hắn đã không còn là thứ giống loài hèn hạ mặc người xâm lược nữa rồi.
Khóe môi Không Dạ câu lên một nụ cười tàn nhẫn: "Đã đến lúc đi ra ngoài rồi... Ta phải đi gặp vị Ngọc di thân yêu nhất của ta trước đã."
--------------------
--------------------------------------------------