Vân Tranh đưa tay lên khẽ vuốt ve trán của hắn, cảm giác nóng hổi đến đáng sợ, ít nhất cũng phải ba mươi chín độ rồi.
Nàng cởi bỏ chiếc áo khoác bên ngoài của mình, nhẹ nhàng đắp lên người hắn, sau đó lấy ra một lá bùa chú màu vàng rực rỡ, dán c.h.ặ.t lên mặt đất. Trong sát na, lá bùa bùng cháy hóa thành ngọn lửa, tỏa ra hơi ấm không ngừng.
Hơi nóng ấy khiến nơi này bớt đi phần lạnh lẽo, dù sao lúc này cũng đã là giữa mùa đông giá rét.
Vân Tranh nhiều lần kiểm tra tình trạng miệng vết thương của hắn, tận khả năng giúp hắn hạ sốt.
Nửa đêm, Dung Thước tỉnh lại.
Khi hắn nhìn thấy Vân Tranh, trong ánh mắt mang theo một thứ tình cảm nồng nàn, sâu đậm không thể nói rõ thành lời. Hắn há miệng phát ra những tiếng "a a" như muốn nói điều gì đó, chỉ là hắn không nói được, thần trí thoạt nhìn vẫn còn đôi chút mơ hồ, không tỉnh táo.
"Ngươi hãy nghỉ ngơi cho thật tốt đã." Vân Tranh dịu dàng nói với hắn.
Nào biết hắn đột nhiên ngồi dậy, rồi bất ngờ nhào tới, một bả ôm cổ lấy Vân Tranh, ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng. Cánh tay hắn rất có lực, siết c.h.ặ.t lấy nàng không buông, nhiệt độ nóng rực trên người hắn làm như muốn thiêu cháy cả làn da của nàng.
Vân Tranh trong lòng cả kinh, nàng muốn vùng vẫy để thoát khỏi cái ôm c.h.ặ.t của hắn.
Không biết có phải vì nàng dùng sức quá mạnh hay không, khiến Dung Thước phát ra tiếng rên rỉ đầy khó chịu.
Vân Tranh đốn thời không dám động đậy nữa.
Nàng nói với hắn: "Ngươi còn đang bị thương, mau nằm xuống nghỉ ngơi đi."
Thiếu niên bỗng nhiên buông nàng ra.
Ngay tại lúc Vân Tranh trong đáy lòng vừa mới nhẹ nhõm một hơi, thì thoắt cái, đôi gò má của nàng đã bị đôi bàn tay ấm nóng nâng lên. Nàng không kịp đề phòng, đối diện ngay với đôi nhãn mâu sâu thẳm lại sáng rực như đá Diệu Thạch của hắn.
"Ngươi..."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Thần sắc của thiếu niên trong bóng đêm có chút ý loạn tình mê, quyến rũ đến cực điểm, hắn bỗng nhiên cúi người, đôi môi mỏng cứ thế hôn lên môi nàng.
Đồng t.ử của Vân Tranh co rụt lại, đầu óc trong một nháy mắt trống rỗng, làm như không thể tin nổi, hắn cư nhiên đang hôn mình? Đây chính là nụ hôn đầu tiên của nàng mà!
Trong nháy mắt tiếp theo, làn môi của nàng bị hắn dịu dàng mút c.ắ.n.
Tên khốn khiếp!
Vân Tranh não nộ không thôi, tay nàng bỗng chốc nắm c.h.ặ.t thành quyền, ngay khi nàng định vung nắm đ.ấ.m về phía thiếu niên, thì đầu của hắn bỗng nhiên vẹo sang một bên, cả người ngã vào, hôn mê trên người nàng.
Suýt chút nữa đã áp đảo Vân Tranh xuống đất.
"Đáng ghét!" Vân Tranh thẹn đỏ cả mặt, một phen đẩy hắn ra, nhưng ngay trong sát na đầu của hắn sắp va chạm xuống mặt đất, nàng vẫn ra tay đỡ lấy đầu hắn.
Vân Tranh nhìn khuôn mặt trắng bệch của hắn, khẽ c.ắ.n môi nói: "Ngươi quả nhiên là một tên lưu manh."
Trên môi nàng dường như vẫn còn vương lại dư vị ấm áp của hắn.
Nàng lập tức đưa tay lau lau làn môi của mình, làm như muốn che giấu điều gì đó, gương mặt nàng căng thẳng, tâm tình cực kỳ phức tạp, phải hít thở sâu mấy hơi mới bình tĩnh lại được.
Thôi bỏ đi, cứ coi như bị ch.ó c.ắ.n một cái vậy.
Vân Tranh cúi đầu nhìn chằm chằm hắn: "Chuyện đêm nay, tốt nhất ngươi nên quên sạch đi."
Thiếu niên không có phản ứng gì.
Nửa đêm về sáng, thiếu niên không tỉnh lại thêm lần nào nữa.
Hắn đã hạ sốt, thể chất xem ra vẫn rất tốt.
Khi trời vừa hửng sáng, cửa thành Đệ Nhất Thành được mở ra.
Vân Tranh lập tức cõng Dung Thước trên lưng, đi tới địa bàn của Yến gia để tìm Yến Trầm.
Người của Yến gia khi nhìn thấy Vân Tranh, thần sắc khá phức tạp. Bọn hắn vốn không muốn để tâm đến Vân Tranh, bởi vì nàng quá giống với đệ nhất đồng thuật sư Vân Tranh năm đó, đám người Vân gia chắc chắn sẽ không buông tha cho nàng, nếu gặp phải quan hệ với nàng thì sẽ rước lấy phiền phức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1893-ngoai-truyen-thien-hien-dai-55.html.]
Nhưng cố tình, nàng lại là bạn của Thiếu chủ.
Bọn hắn chỉ có thể để Vân Tranh và Dung Thước vào trong Yến gia.
Yến Trầm khi nhìn thấy Vân Tranh đang cõng một thiếu niên, không khỏi kinh ngạc: "Đây là..."
Vân Tranh giải thích: "Một người bạn của ta, ngươi có thể hay không giúp hắn xem xét tình hình? Tiền t.h.u.ố.c men ta sẽ trả."
Yến Trầm bất giác bật cười: "Ngươi không cần khách khí như vậy đâu, tới đây, ngươi để hắn nằm trên giường, ta sẽ giúp hắn chữa trị vết thương."
Hắn lại nói: "Hôm nay ngươi còn phải thi đấu, ngươi đi trước đi, ta ở lại đây giúp hắn trị thương, đợi sau khi xong xuôi, ta sẽ đi tìm ngươi."
Vân Tranh cảm kích nhìn hắn: "Vậy thì làm phiền ngươi rồi, Yến Trầm."
"Đều là bạn bè, cần gì phải khách khí?"
Yến Trầm mỉm cười ôn hòa.
Có Yến Trầm ở đây, tảng đá trong lòng Vân Tranh cuối cùng cũng để lại được. Sau khi nàng từ biệt Yến Trầm, liền về trước khách sạn.
Mà bọn người Úc Thu vì để tìm Vân Tranh, sắp sửa tìm đến phát điên rồi!
Bọn hắn tưởng rằng Vân Tranh đã bị người của Vân gia hoặc các gia tộc khác trong tu chân giới bắt đi, cho nên mới vội vã, cấp thiết đến như vậy.
Chính ngay lúc bọn hắn đang định hùng hổ xông lên Vân gia để hỏi cho ra lẽ, thì Vân Tranh đã trở về.
Nỗi lo âu canh cánh trong lòng bọn người Úc Thu lập tức tan biến, bọn hắn lao vọt tới, vây quanh rồi ôm cổ Vân Tranh một phen thật c.h.ặ.t.
Vân Tranh không kịp đề phòng, bất chợt bị ba người Nam Cung Thanh Thanh, Úc Thu và Phong Hành Lạn ôm chầm lấy, khiến nàng có chút ngây người, đôi mắt đẹp khẽ chớp chớp.
"Ngươi đi đâu vậy?"
Vân Tranh nhẹ giọng giải thích: "Ta có một bằng hữu bị bệnh, ta đưa hắn đi tới chỗ Yến Trầm để chữa trị vết thương rồi."
Úc Thu nhíu mày, gặng hỏi: "Cái gì bằng hữu?"
"Một bằng hữu bình thường thôi." Vân Tranh cũng cảm thấy thật khó để giải thích rõ ràng thân phận của Dung Thước, chỉ đành tùy miệng nói một câu qua chuyện.
Nghe thấy lời này, bọn người Úc Thu cũng không tiếp tục hỏi kỹ thêm nữa.
Chung Ly Vô Uyên mỉm cười: "Đi thôi, ngày hôm nay là có thể phân định được thứ hạng của cuộc thi Huyền Đạo rồi."
"Tranh Tranh, làm hết sức có thể là được." Nam Cung Thanh Thanh nhìn Vân Tranh, ân cần dặn dò.
Vân Tranh cười đáp: "Được."
Bọn hắn lại một lần nữa đi tới phía dưới võ đài.
Quy tắc thi đấu của ngày hôm nay chính là bốc thăm đối đầu một đối một.
Trận đầu tiên, Vân Tranh bốc thăm trúng một tán tu, nàng thuận lợi thắng ra.
Trận thứ hai, nàng bốc trúng một đệ t.ử Mộ gia, tiếp tục thắng ra.
Trận thứ ba, đối thủ là một đệ t.ử Vân gia, nàng vẫn thắng ra.
Trận thứ tư, vẫn cứ là đệ t.ử Vân gia, nàng vất vả lắm mới giành được phần thắng.
Cả buổi thời gian trôi qua, cuộc thi Huyền Đạo đã tranh tài đến mức chọn ra được mười lăm tên đứng đầu, và Vân Tranh chính là một trong mười lăm tên xuất sắc đó.
Vân Tranh lại lần nữa bốc thăm, lần này nàng bốc trúng Vân T.ử Nguyệt của Vân gia.
Vân gia chủ sau khi biết được tin tức này thì gương mặt rạng rỡ, nụ cười tràn đầy, hiển nhiên là vô cùng hài lòng.
--------------------
--------------------------------------------------