Mẩu chuyện nhỏ này đã tăng thêm phần thú vị cho đại hôn ngày hôm nay.
Lần đại hôn này vốn không có quá nhiều nghi lễ rườm rà, thế nên mọi người đều có thể tùy ý ngồi nghỉ, thậm chí có thể đứng dậy đi lại để kính rượu, hàn huyên lẫn nhau.
Khi Vân Tranh và Dung Thước xuất hiện, nhất thời đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, bởi vì bọn hắn thực sự quá đỗi đẹp đôi, hơn nữa khí trường tỏa ra trên người khiến kẻ khác khó lòng mà ngó lơ cho được.
"Vân đạo hữu, chúc mừng nhé!"
"Đế Tôn đại nhân, chúc mừng chúc mừng!"
Tất cả mọi người đều đứng dậy, hướng về phía hai người bọn hắn mà kính rượu.
Vân Tranh mỉm cười nói: "Chư vị, không cần khách khí, cứ tùy ý là tốt rồi."
Có người lên tiếng: "Vân đạo hữu, ngươi thật sự chẳng thay đổi chút nào, vẫn xinh đẹp như xưa."
Mộ Thận vui vẻ phụ họa theo: "Cái đó là đương nhiên rồi!"
Vân Tranh nhìn thấy rất nhiều cố nhân quen thuộc, trong lòng cảm khái vạn phần, nàng cuối cùng đã thấu hiểu vì sao nhân gian lại cần có tình cảm, bởi vì điều đó thực sự quá đỗi tốt đẹp.
Vân Tranh nghiêng đầu nhìn người đàn ông của mình, để lộ nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
Hắn cúi người ghé sát lại gần, hơi thở ấm áp phả vào mặt nàng, nhẹ giọng hỏi: "Nàng đang nghĩ gì vậy?"
Vân Tranh đè thấp giọng nói: "Đang nghĩ xem nên yêu ngươi như thế nào."
Lời này khiến trái tim của người đàn ông khẽ run lên một nhịp.
Ánh mắt hắn thoắt cái trở nên dịu dàng vô cùng, đôi môi mỏng khẽ hiện lên ý cười: "Vậy thì hãy nghĩ nhiều thêm một chút."
Đêm nay đã đến, trong trời đêm của Thương Thiên đại lục rực rỡ muôn vàn những màn pháo hoa tuyệt đẹp, mang theo bầu không khí náo nhiệt.
Đại bộ phận lai khách đã ăn uống gần xong, bọn hắn lần lượt nâng chén tiến đến kính rượu đôi tân nhân ngày hôm nay.
Vân Tranh do đang m.a.n.g t.h.a.i nên không thể uống rượu, vì vậy toàn bộ rượu kính đều đã trôi vào bụng của Dung Thước.
Đêm nay, không nghi ngờ gì nữa, chính là một đêm náo nhiệt tưng bừng.
A Vô, cũng chính là Tông Nhân Vô trước kia cũng đã tới, hắn hiện giờ hóa thành dáng vẻ của một thiếu niên, vừa há miệng đã gọi Vân Tranh là Sư phụ, khiến cho không ít người phải chú ý. Chỉ có một bộ phận người của Thương Thiên đại lục mới biết được thân phận nguyên lai của hắn, nhưng bọn hắn đều có mặc định chung là kín miệng không bàn tán.
Bởi vì Tông Nhân tiền bối tựa hồ không có ý nguyện muốn khôi phục lại thân phận cũ.
Khi Tư Khấu Viện và Tư Mã Huân vội vã chạy tới nơi thì yến hội cũng đã sắp kết thúc.
Tư Khấu Viện vẫn khoác trên mình bộ váy áo rực rỡ sắc màu, nhưng lại không hề có vẻ gì là kỳ quái, gương mặt xinh đẹp kia của nàng đã tăng thêm một phần chín chắn, trưởng thành.
"Tiểu sư muội!"
Tư Khấu Viện đôi mày rạng rỡ ý cười gọi một tiếng, nàng lao vút tới, đứng định hình trước mặt Vân Tranh, ngay sau đó nàng từ trong không gian trữ vật lấy ra mười bao tải "màn thầu vàng", chiếm cứ phần lớn diện tích của một khoảng đất trống.
Tư Khấu Viện mặt mày hớn hở: "Quà thành hôn sư tỷ tặng ngươi đó."
Vân Tranh: "!!!" Cái này cũng nhiều quá mức rồi đi?!
Những người khác còn chưa say khướt, vừa thấy màn này cũng không nhịn được mà để lộ thần sắc kinh ngạc.
Thật sự là quá mức hào phóng, ngang tàng!
Vân Tranh dở khóc dở cười: "Sư tỷ, liệu có nhiều quá không?"
"Sao mà nhiều được chứ?" Tư Khấu Viện nhíu mày, nàng đưa tay lên nhéo nhéo gò má của Vân Tranh, ánh mắt đầy vẻ sủng ái mà nói rằng: "Đây là sư tỷ đặc biệt tích góp cho ngươi, ngươi không thể không tiếp thụ."
Vân Tranh trong lòng cảm động, nàng đưa tay ôm chầm lấy Tư Khấu Viện.
"Cảm ơn tỷ nhé, sư tỷ."
"Giữa ngươi và ta, cần gì phải nói lời cảm ơn?" Tư Khấu Viện bật cười, nàng chính là rất thích vị tiểu sư muội này, nàng cũng nhẹ nhàng đưa tay ôm đáp lại Vân Tranh.
Lúc này, một gã nam t.ử trẻ tuổi với mái tóc vàng rực bước tới, hắn để lộ biểu cảm nhỏ nhen như đang nổi m.á.u ghen, chua loét nói: "Chẳng có ý nghĩa gì cả, thật chẳng có ý nghĩa gì! Vân Tranh, ngươi ôm đủ chưa vậy?"
Vân Tranh: "Chưa."
Tư Khấu Viện quay đầu, lườm Tư Mã Huân một cái: "Ngươi nói năng kiểu gì thế hả?!"
Tư Mã Huân bị huấn thị, nhất thời giống như một tiểu hài t.ử chịu ủy khuất, đưa tay kéo kéo ống tay áo của Tư Khấu Viện, nũng nịu nói: "Ta sai rồi mà."
Đột nhiên, truyền tới một tràng cười sảng khoái.
"Ha ha ha ha ha!" Chỉ thấy Mạc Tinh đôi má ửng hồng, dường như đã có chút say, thân hình hắn lảo đảo đi tới, rồi đưa tay một bả gác lên vai của Tư Mã Huân.
"Tư Mã huynh đệ, sao ngươi nói chuyện lại dùng cái giọng điệu này?"
Tư Mã Huân rất đỗi kiêu ngạo mà ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c nói: "Nói chuyện với nương t.ử nhà mình chính là phải nhẹ nhàng nhỏ tiếng! Vừa nhìn là biết hạng người không có đạo lữ như ngươi rồi, chẳng có ý nghĩa gì, ngươi thật chẳng có ý nghĩa gì cả."
Mạc Tinh say đến mức lú lẫn, mơ mơ màng màng đáp: "Ồ ồ."
Kết quả, ngay sau đó, Mạc Tinh trực tiếp ngã xuống đất vì say khướt, chẳng còn chút hình tượng nào mà cứ thế ngủ thiếp đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1784-ta-co-the-cho.html.]
Còn chưa đợi Vân Tranh kịp phản ứng, chỉ thấy Thanh Phong không biết từ đâu vọt ra, trực tiếp xách cổ áo Mạc Tinh lên, ngay sau đó, Thanh Phong chững chạc đàng hoàng đối diện với Vân Tranh mà nói: "Đế Hậu, các ngươi cứ trò chuyện trước!"
Thanh Phong xách Mạc Tinh lên rồi bỏ chạy.
Dung Thước nói: "Hắn hiện tại trong mắt đã không còn sự tồn tại của ta nữa rồi."
Vân Tranh: "..."
...
Do các tiểu bạn hữu đều đã uống say, cho nên Vân Tranh không cách nào cho bọn hắn biết chuyện mình đã mang thai.
Trận đại hôn này tại Khung Thiên Đại Lục, tuy không quá trang trọng chính thức, nhưng thắng ở chỗ nhẹ nhàng vui vẻ.
Ngày hôm sau, sau khi các tiểu bạn hữu tỉnh lại, Vân Tranh liền đem chuyện m.a.n.g t.h.a.i cho bọn hắn biết.
"Cái gì?!"
"Nhanh như vậy sao?!"
Bọn hắn đều chấn kinh rồi.
Mạc Tinh kích động nói: "Ta ta ta! Muốn làm cha nuôi của đứa nhỏ!"
"Ta cũng muốn làm!"
"Tranh Tranh, ta nhất định phải làm can nương của đứa nhỏ."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Các tiểu bạn hữu đều hết sức nồng nhiệt tranh nhau làm cha làm mẹ, không hề chú ý tới Dung Thước ở một bên sắc mặt đã đen lại.
Yến Trầm: "Ta muốn dạy đứa nhỏ luyện đan."
Uất Thu: "Luyện khí tốt hơn."
Phong Hành Lan: "Luyện kiếm tốt."
Chung Ly Vô Uyên: "Trận pháp tốt."
Mộ Dận: "Song nhận của ta bình thường không truyền ra ngoài, nhưng ta ái ốc cập ô, miễn cưỡng có thể truyền thụ một chút."
Mạc Tinh: "Đao pháp của ta giản trực xuất thần nhập hóa, đứa nhỏ phải theo ta luyện!"
Nam Cung Thanh Thanh: "Ta là can nương của đứa nhỏ."
Các tiểu bạn hữu: "..."
Yến Trầm khẽ ho một tiếng, đề nghị: "Cùng nhau luyện là được rồi."
"Đúng vậy!" Mộ Dận nhảy cẫng lên nói, nhưng hắn nghĩ tới điều gì đó, nhíu nhíu mày: "Thế nhưng... liệu có làm nó mệt c.h.ế.t không?"
Phong Hành Lan vẻ mặt nghiêm túc nói: "Không sao, huyết mạch của Tranh Tranh và Dung Ca rất mạnh mẽ."
Khóe miệng Vân Tranh khẽ giật giật: "Các ngươi có lịch sự không vậy?"
"Là cần phải luyện một chút." Cha ruột lên tiếng rồi.
Nghe đến đó, Vân Tranh kinh ngạc nhìn về phía Dung Thước, thấy hắn một bộ dáng bình tĩnh, đã biết hắn không phải đang đùa giỡn.
Vân Tranh âm thầm vì đứa nhỏ còn chưa xuất thế của mình mà hít một ngụm khí lạnh, cha ruột và các cha nuôi mẹ nuôi đều đã chuẩn bị tiến hành giáo d.ụ.c bằng "tình yêu" đối với nó.
Nàng đành phải...
Cũng gia nhập.
...
Thân bằng hảo hữu của Tam Đại Lục đều ở lại Sóc Cung một đoạn thời gian, mới khởi hành trở về.
Mà ngày thứ hai sau khi bọn hắn rời đi, Vân Tranh lại một lần nữa không hề có điềm báo trước mà rơi vào hôn mê, tới khi nàng tỉnh lại, đã về tới Thần Giới.
Hơn nữa đã trôi qua tròn một tháng!
Dung Thước thì mỗi ngày đều canh giữ ở bên giường nàng.
Vân Tranh đưa tay sờ sờ gương mặt hơi lộ vẻ băng lãnh của hắn, xót xa hỏi: "Có phải đợi rất mệt không?"
Dung Thước đưa tay nắm lấy tay nàng, lắc đầu: "Khoảnh khắc một tháng này chẳng đáng là bao, chỉ cần ngươi có thể không sao, ta có thể đợi."
"Ừm."
Ngay sau đó, Vân Tranh chìa tay sờ một cái vào bụng mình, vẫn chưa thấy có gì phập phồng.
Đã m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng rồi, vậy mà vẫn chưa lộ rõ.
--------------------
--------------------------------------------------