Kỳ nghỉ đông đã đến. Trong căn phòng dán đầy áp phích bóng rổ, thiếu niên đang nằm trên giường nghịch điện thoại. Đột nhiên, cậu thấy trên WeChat có người nhắc tên mình trong nhóm chat.
Cậu nhấn vào, thấy trong nhóm chat mang tên 【Năm người】, một tài khoản có biệt danh ‘Úc Thu tiện vèo vèo’ vừa gửi một tin nhắn: 【Mạc Tinh, thời gian tới tôi sẽ đến Vân Thành tham gia hoạt động, tiện thể rủ mấy người họ cùng đến tìm ông luôn. @Người đẹp trai nhất Hoa Quốc】
Mạc Tinh tròn mắt ngạc nhiên, bọn họ thật sự định đến tìm mình sao? Lúc này, Phong Hành Lan cũng gửi một tin nhắn: 【Nhớ chuẩn bị mời khách đấy.】
Mạc Tinh thấy vậy liền cau mày, lập tức gõ chữ trả lời: 【Mấy người toàn đại gia mà lại bắt tôi mời khách à? Tôi sắp nghèo kiết xác rồi đây này!!!】
Tin nhắn vừa gửi đi chưa đầy vài giây, một cái bao lì xì đột nhiên hiện ra. Đến từ Phong Hành Lan. Phong Hành Lan lời ít ý nhiều: 【Nhận đi.】
Mí mắt Mạc Tinh giật nảy lên, trong lòng vừa mừng vừa sợ lại vừa vui. Cậu nghiến răng nhấn vào bao lì xì. Cứ ngỡ sẽ là một bao lì xì lớn 200 tệ, ai dè hiện ra con số: 0.01 tệ.
Nụ cười trên môi Mạc Tinh lập tức đông cứng lại. Cậu tức giận gửi một đoạn tin nhắn thoại, gào lên: 【Phong Hành Lan, ông có tiền thì giỏi lắm chắc? Dám nh.ụ.c m.ạ tôi như thế à! Tôi nói cho ông biết, ông quá là bủn xỉn luôn! Trong lớp tôi có tay thiếu gia còn hào phóng hơn ông nhiều, vung tay một cái là một trăm tệ. Cầm lại một xu của ông đi!】
Dứt lời, cậu lập tức gửi lại một bao lì xì với số tiền: 0.01 tệ. Vừa gửi đi, Phong Hành Lan đã nhận ngay. Phong Hành Lan: 【Cảm ơn.】 Mạc Tinh: "..."
Mạc Tinh nghiến răng gõ chữ: 【Ông cũng lịch sự gớm nhỉ.】 Phong Hành Lan: 【Có lịch sự, nhưng không nhiều.】 Mạc Tinh: 【Tôi thật sự muốn diện kiến xem ông là người thế nào đấy (biểu tượng ngoáy mũi).】 Phong Hành Lan: 【Muốn gọi video không?】 Mạc Tinh: 【... Thôi khỏi, tôi chưa chuẩn bị tâm lý.】
Đúng lúc này, tin nhắn của Úc Thu nhảy ra một câu: 【Tự thấy mình xấu trai quá à?】
Mạc Tinh thấy câu này thì mặt tối sầm lại, cầm điện thoại cười lạnh, nhanh ch.óng gõ chữ: 【Ông trông còn chẳng bằng tôi đâu.】 Úc Thu: 【Mắt có vấn đề thì đi trị đi.】
Vừa nhìn thấy câu này, trong đầu Mạc Tinh vụt qua một cái tên nhưng lại không thể nắm bắt được, khiến cậu có chút ngơ ngác. Vừa rồi cậu định nhớ tới ai? Suýt chút nữa là cậu đã thốt ra một cái tên...
Thật kỳ quái. Chẳng lẽ cậu quen biết ai đó có thể trị được mắt sao? Mạc Tinh đấu khẩu với Úc Thu và Phong Hành Lan một lát, rồi nghiêm túc hỏi: 【Bao giờ các ông đến để tôi còn chuẩn bị tinh thần?】 Úc Thu: 【Năm ngày nữa.】 Mạc Tinh: 【Được, không đến thì tôi chặn số hết đấy.】 Úc Thu: 【Tôi bận rồi, lúc khác nói chuyện.】
...
Thành phố A. Úc Thu trả lời ngắn gọn trong nhóm chat rồi bắt đầu thử giọng để thu âm ca khúc mới. Khoảng hơn một tiếng sau, Úc Thu bước ra khỏi phòng thu. Người đại diện, anh Lý, tươi cười rạng rỡ nói: "Vất vả cho cậu rồi." Úc Thu: "Vâng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1850-ngoai-truyen-hien-dai.html.]
Anh Lý cẩn thận quan sát sắc mặt của anh, cười hỏi: "Úc Thu, gần đây có rất nhiều lời mời đóng phim, cậu có muốn xem qua không?" "Tôi không biết diễn kịch." Úc Thu hơi khựng lại, lắc đầu.
Anh Lý cười làm lành: "Cũng phải thử mới biết có hợp hay không chứ. Có một kịch bản rất hợp với cậu, vai nam chính đại diện. Thiết lập nhân vật cực kỳ xuất sắc, nghe nói nữ chính đã ký với Ảnh hậu Nguyễn Tịnh rồi. Nếu cậu tham gia, bộ phim này chắc chắn sẽ đại bạo!" Giọng Úc Thu vẫn lãnh đạm: "Tôi không biết diễn kịch."
Nghe giọng điệu lạnh lùng của anh, người đại diện lập tức im bặt, không dám nhắc lại chuyện này nữa. Úc Thu sải bước đi ra ngoài, anh Lý vội vàng đuổi theo, vừa đi vừa nói: "Cậu còn nhớ ngày mai ở thành phố D có một sự kiện nhãn hàng không? 8 giờ tối nay chúng ta phải có mặt ở sân bay để bay đến đó." "Được." Úc Thu khẽ đáp.
Anh Lý lải nhải nhắc nhở: "Quy trình và nội dung sự kiện tôi đã gửi qua WeChat, cậu nhớ kiểm tra kỹ nhé. Buổi hoạt động này cực kỳ quan trọng, không được phép để xảy ra sai sót, nếu không sẽ ảnh hưởng đến tài nguyên thương mại thời trang của cậu đấy." Úc Thu lấy điện thoại ra, nhấn vào WeChat xem qua. Anh lướt sơ quy trình tiếp nối, thấy không có vấn đề gì lớn. "Đã hiểu." Anh Lý nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm, sau đó quay sang khen ngợi Úc Thu một hồi.
...
Ngày hôm sau, tin tức Úc Thu bay đến thành phố D tràn ngập trên các bảng tìm kiếm nóng (hot search). Người hâm mộ đến đón máy bay đông không kể xiết, khiến cả sân bay gần như tắc nghẽn. Người qua đường nhìn thấy cảnh này thì tặc lưỡi, cảm thấy người hâm mộ minh tinh bây giờ thật cuồng nhiệt, thậm chí có chút ác cảm với hành vi truy tinh mù quáng này.
Rất nhanh sau đó, hai hàng bảo tiêu mặc đồ đen nhanh ch.óng tách đám đông ra. Úc Thu đeo kính râm đen, khẩu trang trắng, mặc một chiếc áo khoác đen giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ thanh mảnh, cao ráo. Một tay anh kéo vali hành lý sải bước đi ra, phía sau là người đại diện, trợ lý và chuyên viên trang điểm.
"Úc Thu, em yêu anh!" "Úc Thu!!!" "Úc Thu, mẹ yêu con, con đẹp trai quá đi mất!"
Các fan phấn khích tột độ khi được tận mắt nhìn thấy thần tượng của mình. Toàn bộ sân bay trở nên ồn ào bởi những tiếng hò hét. Úc Thu bỗng nhiên đưa tay phải lên, khép hai ngón tay đặt trước môi làm động tác "suỵt", sau đó lên tiếng: "Mọi người chú ý an toàn, đừng la hét, đừng làm ảnh hưởng đến người khác."
Giọng nói thanh lãnh pha chút dịu dàng của anh khiến không ít người nguyện lòng mê đắm. Các fan vội vàng gật đầu đồng ý, hiện trường lập tức trở nên yên tĩnh hơn. Video đón máy bay của Úc Thu cũng được các phương tiện truyền thông lớn chia sẻ, một lần nữa leo lên hot search. Người ta không khỏi cảm thán, Úc Thu đúng là cái tên sinh ra để nổi tiếng.
Ngay phía ngoài sân bay, một chiếc taxi dừng lại. Cửa xe mở ra, một thiếu nữ bước xuống. Cô mặc chiếc áo len trắng tinh khôi, để lộ bờ xương quai xanh trắng ngần gợi cảm. Bên dưới là chiếc quần jean xanh bó sát tôn lên đôi chân dài miên man, thon thả và thẳng tắp. Mái tóc đen dài xõa trên vai, khi cô để lộ khuôn mặt, ai nấy đều phải kinh ngạc. Khuôn mặt trắng nõn không chút phấn son nhưng ngũ quan tinh xảo, rực rỡ khiến người ta không thể rời mắt.
"Cô bé này, vali của cháu đây." "Cháu cảm ơn chú ạ." Thiếu nữ khoác túi xách lên vai, nhận lấy chiếc vali màu đen của mình rồi mỉm cười chào bác tài xế.
Bác tài bị nụ cười ấy làm cho ngẩn ngơ, bất giác nhẹ giọng đáp: "Không có chi, không có chi." Vân Tranh gật đầu chào bác rồi kéo vali đi vào phía trong sân bay. Đúng lúc này, điện thoại của cô đổ chuông. Cô lấy máy ra nghe, cười nói: "Vâng mẹ, con đến sân bay rồi ạ. Mẹ yên tâm đi, con biết đường đi tham gia thi đấu mà." "Mẹ ơi, con vào trong đây, lát nữa rảnh con nhắn tin cho mẹ sau nhé."
Vân Tranh cất điện thoại, đang định đi tiếp vào trong thì thấy một đám đông đang vây kín phía trước, lòng không khỏi nảy sinh chút tò mò.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
--------------------------------------------------