Bát Đản nghe thấy những lời này, hành động muốn ra tay với Cùng Kỳ bèn dừng lại, nó tiu nghỉu thở dài thườn thượt, vẻ mặt đầy tiếc nuối: “Thôi được rồi.”
Vân Tranh có phần dở khóc dở cười, vội kéo tâm trí trở về với thực tại, nàng nghiêng đầu liếc nhìn Đồ Ngưng Ngưng một cái, rồi ngẩng lên trông về phía trước.
Càng leo lên cao, thực lực của Thứ Cầu Đằng Thụ lại càng thêm hùng mạnh, chẳng còn dễ đối phó như ban nãy nữa.
Cùng lúc đó, đám tạp dịch của bốn thành còn lại trong Thất Đại Thành cũng đã theo chân trưởng lão Thần Miếu đặt chân đến Tình Đoạn Sơn, và nơi đầu tiên họ tìm đến chính là ‘Tình Đoạn Ốc’.
Trong phút chốc, Tình Đoạn Sơn bỗng trở nên đông vui, nhộn nhịp hơn hẳn.
Sau khi Vân Tranh tương trợ Đồ Ngưng Ngưng trừ khử được chín cây Thứ Cầu Đằng Thụ, trời cũng đã sẩm tối, hai nàng bèn quay trở về khu ‘Tình Đoạn Ốc’.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Suốt dọc đường đi, không ít Tu Thần Giả đều đổ dồn ánh mắt nhìn Vân Tranh, bởi lẽ người nổi bật nhất hôm nay chính là nàng. Nói không ngoa, số lượng Thứ Cầu Đằng Thụ mà một mình Vân Tranh trừ khử hôm nay gần như tương đương với tổng số mà tất cả mọi người cùng nhau dọn dẹp.
Ngay cả vợ chồng Hoa Quang và Giang Văn Tuyết cũng không khỏi đưa mắt nhìn Vân Tranh thêm vài lần. Trong thâm tâm, họ bất giác cho rằng, chuyến đi này của Vân Tranh không chỉ đơn giản là muốn làm một tạp dịch, mà rất có thể nàng sẽ tham gia vào cuộc tuyển chọn Thánh nữ.
Tuy nhiên, đối với hai vợ chồng, Vân Tranh lại sở hữu dung mạo thanh tú, tuy không phải là tuyệt sắc giai nhân, nhưng lại nổi bật nhờ khí chất hơn người. Hơn nữa, thực lực của Vân Tranh cũng vô cùng mạnh mẽ, hoàn toàn có thể sánh vai với những bậc thiên kiêu khác của Hoang Châu.
Ánh mắt Đồ Ngưng Ngưng lướt qua những Tu Thần Giả đang có mặt ở xung quanh, nàng lặng lẽ ghé sát vào người Vân Tranh, cất giọng thủ thỉ: “Tranh Tranh, hôm nay ngươi đã tỏa sáng quá mức rồi, thu hút hết sự chú ý của bọn họ. Nơi này rồng rắn lẫn lộn, khó tránh khỏi có kẻ ganh ghét đố kỵ với ngươi, vậy nên ngươi phải hết sức cẩn trọng, chớ có nhẹ dạ cả tin mà nghe lầm lời người khác.”
“Ta hiểu rồi, ngươi yên tâm.” Vân Tranh nghiêm túc gật đầu.
Thấy nàng thực sự đã để tâm đến lời mình, Đồ Ngưng Ngưng mới thở phào nhẹ nhõm, rồi như sực nhớ ra điều gì, nàng lại khẽ khàng nói với Vân Tranh: “Tối nay ta sẽ không phát bệnh đâu, ngươi không cần đến nhà gỗ của ta để canh chừng. …Với lại, sáng mai ta có việc, không lên núi dọn dẹp Thứ Cầu Đằng Thụ được, ngươi không cần phải đợi ta.”
Vân Tranh nghe vậy, trong đầu bất giác liên tưởng đến những biểu hiện khác thường trước đây của nàng, cõi lòng khẽ rung động, nàng tỏ vẻ thấu hiểu rồi gật đầu đáp lại: “Được, nếu ngươi có chuyện gì, cứ truyền âm cho ta.”
“Ừm.” Đồ Ngưng Ngưng mỉm cười.
Hai người ai về nhà gỗ của người nấy.
Bên trong căn nhà gỗ, Vân Tranh ngồi bên mép giường với vẻ mặt đăm chiêu. Nàng đang mải mê suy nghĩ về chuyện của Đồ Ngưng Ngưng, dường như trên người Ngưng Ngưng ẩn giấu rất nhiều bí mật. Thứ nhất là những sợi Linh Bạch Tuyến đang xuyên thấu khắp cơ thể nàng, đôi mắt cũng biến thành màu tím sẫm đặc trưng của Ma tộc. Thứ hai, mục đích Ngưng Ngưng đến nơi này xem chừng không hề đơn giản, dường như nàng cũng đang tìm kiếm một thứ gì đó…
Vân Tranh thu lại dòng suy tư, bất kể Ngưng Ngưng làm thế nào, đó đều là lựa chọn của riêng nàng, hiện tại nàng không có quyền can thiệp vào sự lựa chọn ấy.
Sáng sớm ngày mai, nàng cũng phải đến những nơi khác trên đảo để thăm dò một phen.
Trời sắp tối hẳn.
Ngay khoảnh khắc Vân Tranh ngước mắt lên, đôi đồng t.ử của nàng chuyển thành màu đỏ rực, nàng dùng Huyết Đồng nhìn về phía hòn đảo kế bên xa xăm, quan sát xem những hòn đảo này rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì trong quá trình màn đêm buông xuống.
Thời gian dần trôi, đám tạp dịch của bảy thành đều đã trở về nhà gỗ, không dám tùy tiện đi lung tung, chỉ sợ gặp phải chuyện bất trắc.
Trời sập tối!
Ngay trong khoảnh khắc ấy, từ bốn phương tám hướng bỗng dội về những tiếng động khổng lồ đầy quái dị, tựa như muốn x.é to.ạc màng nhĩ của người nghe.
Vân Tranh đứng bật dậy, xuyên qua vách nhà gỗ, nàng tập trung quan sát mọi động tĩnh trên đảo. Giữa lúc cuồng phong gào thét dữ dội, một làn sương đen đặc quánh ập đến, gần như bao phủ toàn bộ Thần Hải Hoang Châu.
Đúng lúc này, những loài linh thực yêu diễm tuyệt trần mọc trên hải đảo bỗng dưng đung đưa theo gió, rồi dần dần, chúng lại bất ngờ hóa thành từng bóng người một
Đồng t.ử của Vân Tranh khẽ co lại, ngay lúc nàng đang muốn nhìn cho thật rõ, một làn sương đen dày đặc khác lại bất chợt ập đến, gần như hòa quyện làm một với những bóng người kia.
Bất thình lình, phía trên Thần Hải, một vầng kim quang chợt lóe lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1244.html.]
Ánh mắt Vân Tranh lập tức bị thu hút, nàng không một chút do dự, rạch nhẹ đầu ngón tay, nặn ra một giọt huyết châu, rồi điểm lên giữa hai hàng chân mày, khiến cho Huyết Đồng trở nên mạnh mẽ hơn bội phần.
Nàng khẽ buông một câu pháp quyết.
Ong!
Trong khoảnh khắc, Huyết Đồng của Vân Tranh tỏa ra một luồng ánh sáng yêu dị mà lộng lẫy, tầm nhìn của nàng cũng từ mờ ảo dần trở nên rõ ràng.
Phía trên Thần Hải, đập vào mắt nàng lại là một ngôi Phật Từ ngập tràn kim quang, những bóng người trên đảo cũng lũ lượt kéo về phía ngôi Phật Từ ấy.
Xung quanh ngôi Kim Quang Phật Từ, vô số hải thú nổi lềnh bềnh trên mặt biển, chúng gào thét trong đau đớn, nhưng tiếng kêu lại khác hẳn ngày thường, tựa như đã được gột rửa, tịnh hóa.
Từ trong Kim Quang Phật Từ cũng vọng ra từng hồi Phật âm quỷ dị.
Ngôi Phật Từ dường như cảm nhận được sự dò xét của nàng, một tiếng nổ vang trời bỗng dưng rền lên trong thức hải, âm thanh ầm ầm khiến đầu óc nàng trong phút chốc trở nên trống rỗng, theo sau là một cơn đau buốt đến tận óc.
“Phụt…” Nàng phun ra một ngụm m.á.u tươi, thân hình lảo đảo tại chỗ mấy lần, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất.
Vân Tranh vội vàng thu hồi đồng lực, loạng choạng ngồi lại xuống giường.
Đầu đau như muốn nứt toác ra.
“Ưm…” Nàng đưa hai tay ôm chặt lấy đầu, sắc mặt trắng bệch, trông vô cùng khổ sở.
Đúng lúc này, chiếc vòng tay màu đỏ trên cổ tay trái của Vân Tranh chợt lóe lên một cái, ngay sau đó, một nữ nhân với khí chất dịu dàng, đoan trang đột ngột hiện ra ngay bên cạnh nàng. Nữ nhân ấy dùng đôi tay mềm mại che kín hai tai của Vân Tranh.
Cùng lúc đó, từ đôi tay của nữ nhân tỏa ra một luồng linh lực dìu dịu, bao bọc lấy Vân Tranh, giúp nàng ngăn lại mọi tạp âm và xoa dịu nỗi đau do thần thức bị tổn thương.
Nữ nhân khẽ cất lời: “Chủ nhân, âm công của đối phương quá mức cường hãn, ngươi bây giờ vẫn chưa thể chịu đựng nổi.”
Vân Tranh cảm nhận được cơn đau trong thức hải đã dịu đi, bèn mở mắt ra, đôi môi trắng nhợt khẽ mấp máy: “Ta biết rồi, Cửu Vân, cảm ơn ngươi. Lần này là do ta sơ suất, chưa chuẩn bị phòng ngự đã vội vàng hành động.”
Cửu Vân nét mặt nghiêm túc, “Chủ nhân, những âm thanh này rất cổ quái, chúng sẽ bào mòn ý chí của con người từng chút một, nơi này không nên ở lại lâu.”
Nghe vậy, Vân Tranh lặng đi trong giây lát.
Nàng há nào không biết tác hại của những âm thanh này, nhưng nàng phải tìm ra Phàm Trần Bí Cảnh trước rồi mới có thể rời khỏi đây.
Vân Tranh vừa dùng khăn tay lau đi vệt m.á.u còn vương trên khóe miệng, vừa cất tiếng hỏi: “Cửu Vân, có cách nào đối phó với những âm thanh này không?”
Giọng Cửu Vân ôn tồn giải thích: “Chủ nhân, có Cửu Vân ở bên cạnh, có thể giúp ngươi ngăn chặn âm công này để không bị quấy nhiễu. Chỉ là… nếu bàn đến chuyện đối phó với ngôi Phật Từ cổ quái kia, Cửu Vân vẫn chưa đủ mạnh, không cách nào chống lại đối phương.”
Nghe những lời này, Vân Tranh trầm ngâm suy nghĩ một lúc.
Muốn chống lại Kim Quang Phật Từ này, chỉ có cách nâng cao thực lực của bản thân. Nàng thầm nghĩ, liệu Phàm Trần Bí Cảnh có ẩn giấu bên trong ngôi Kim Quang Phật Từ này không? Tại sao những linh thực trên đảo lại có thể hóa thành hình người?
Thật quá kỳ lạ.
Vân Tranh nói với Cửu Vân: “Chuyện đối phó với Phật Từ không cần vội. Cứ đợi một thời gian nữa, tìm hiểu rõ ngọn ngành rồi tính sau cũng chưa muộn.”
--------------------
--------------------------------------------------