"Bất ngờ sao?"
"Ừm, là bất ngờ. Cho nên giờ chưa thể nói cho em được."
Vân Tranh nhìn anh vài giây rồi bật cười rạng rỡ, tay áp vào má anh: "Em rất mong chờ."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Thực ra anh đã âm thầm chuẩn bị từ lâu. Anh phái Mặc Vũ đi mua bộ truyện 'Phong Lâm Duyên', một người chưa bao giờ đọc tiểu thuyết như Dung Thước lại nghiền ngẫm nó vài lần, thậm chí còn lén về đại lục Vân Sảng mấy chuyến để tự tay chuẩn bị.
Một tháng sau, ngày họ trở về đại lục Vân Sảng đã đến. Trước khi đi, Dung Thước tự tay dùng một dải lụa trắng che mắt Vân Tranh lại. Anh dẫn cô xuyên qua hư không, đến một địa điểm bí mật.
Vân Tranh nghe thấy tiếng lá cây xào xạc, cô đưa tay bắt lấy một chiếc lá rụng.
"Đây là đâu?"
Dung Thước bỗng bế ngang cô lên. Cô theo bản năng ôm lấy cổ anh, nghe nhịp tim hơi dồn dập của người đàn ông. Anh trầm giọng nói: "Anh từng hứa sẽ đưa em đi xem vạn vật thế gian, bốn mùa biến chuyển... Có người nói với anh nơi này rất đẹp."
Anh đưa cô đến trước một rừng phong đỏ rực giữa mùa thu. Khi dải lụa được tháo xuống, Vân Tranh sững sờ. Gió thu thổi qua, hàng vạn chiếc lá như những dải san hô đỏ lấp lánh dưới nắng.
"Anh đưa em đi chơi xích đu à?" Vân Tranh nhận ra mình đang ngồi trên một chiếc xích đu gỗ chắc chắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1903-ngoai-truyen-sau-hon-nhan-ha.html.]
"Ừm, em đã từng chơi chưa?"
"Chưa từng."
Dung Thước đứng sau lưng cô: "Vậy hôm nay anh chơi cùng em." Anh cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô, rồi bắt đầu đẩy nhẹ xích đu.
Tà váy đỏ của Vân Tranh tung bay trong gió, hòa cùng sắc đỏ của rừng phong. Cảnh tượng đẹp đến nghẹt thở. Sau đó, hai người cùng ngồi trên xích đu, tận hưởng không khí mùa thu mát mẻ.
Dung Thước lấy ra một món quà: một miếng ngọc trắng hình lá phong, bên trên khắc chữ "Phong Lâm", phía dưới là hai chữ "Vân Dung" (Vân Tranh & Dung Thước).
"Sau này mỗi khi đến một nơi mới, anh sẽ khắc hai miếng ngọc thế này. Một cho em, một cho anh, để lưu giữ ký ức."
Trái tim Vân Tranh như tan chảy, cô ôm lấy thắt lưng anh: "A Thước, em rất thích."
Dung Thước nhìn cô, lấy hết can đảm nói ra những lời sến súa mà anh đã học được: "Tranh Nhi, anh muốn nói rằng, trong năm tháng dài đằng đẵng sau này, chúng ta sẽ cùng nhau đi xem nhiều phong cảnh hơn nữa. Tình cảm của chúng ta sẽ là vĩnh cửu giống như thời gian vậy. Người không đổi, nhưng có thể tạo ra những bất ngờ khác nhau."
Vân Tranh chớp mắt, kinh ngạc: "Anh học những lời này ở đâu thế?"
Dung Thước hơi thẹn quá hóa giận, thấy cô định hỏi thêm, anh liền cúi xuống chặn đứng đôi môi đỏ mọng của cô bằng một nụ hôn sâu đầy dịu dàng.
Gió thổi qua, lá phong rơi rụng như một trận mưa đẹp đẽ, nhẹ nhàng phủ lên mặt đất, lên chiếc xích đu và lên đôi uyên ương đang đắm chìm trong hạnh phúc.
--------------------------------------------------