Cẩu Nhị thấy bọn hắn chẳng đáp lời, vội vã nở một nụ cười đầy vẻ xu nịnh: "Ta thấy mấy vị đại ca đây đều là bậc nhân trung long phượng, chắc chắn chẳng cần đến ba năm đã có thể rời khỏi Giáo Từ rồi."
Chung Ly Vô Uyên cất lời hỏi: "Ta muốn hỏi thăm một chút, người rời khỏi Giáo Từ nhanh nhất đã mất bao lâu?"
Cẩu Nhị nghe thế, gãi gãi mái đầu.
"Ta nghe đồn hình như là một người tên gọi Thiên Diễm Trì, hắn chỉ mất vỏn vẹn tám tháng đã rời khỏi Giáo Từ, hiện giờ đã là người của Hoang Châu Thần Miếu."
Tám tháng ư?
So ra thì, vị tên Thiên Diễm Trì kia quả thực là một người có thiên phú dị bẩm.
Cẩu Nhị lại nói tiếp: "Thật ra, thời gian đối với bọn ta mà nói, càng lúc càng chẳng đáng là gì nữa, bọn ta đã tấn cấp lên Ngụy Thần, tuổi thọ đã có thể kéo dài đến hàng vạn năm. Ở lại trong Giáo Từ lâu một chút cũng chẳng có gì không hay, lại còn có thêm nhiều thời gian để thích nghi, vả lại còn vô cùng an toàn."
Tâm thái của Cẩu Nhị bây giờ đã hoàn toàn bình thản, hắn hiện giờ chẳng qua mới một trăm ba mươi lăm tuổi, vẫn còn tuổi thọ dài đằng đẵng, hắn chỉ cần cố gắng rời khỏi Giáo Từ trước một trăm năm mươi tuổi là được rồi.
Úc Thu và mấy người nghe vậy, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Bọn hắn đã quen với việc tranh thủ từng chút thời gian để tu luyện, trân quý từng phút từng giây để trở nên mạnh mẽ hơn, nếu thật sự cứ buông mình theo dòng nước, bọn hắn cũng sẽ không tấn cấp đến cảnh giới Ngụy Thần nhanh như vậy.
Sau một thoáng im lặng, Mộ Dận đột nhiên tò mò hỏi Cẩu Nhị: "Tên của ngươi thật sự là Cẩu Nhị sao?"
Nghe thấy câu này, hai má Cẩu Nhị 'phừng' một tiếng, đỏ bừng lên, vẻ mặt lộ rõ mấy phần lúng túng, hắn đưa bàn tay mập mạp của mình lên gãi gãi đầu.
"Thật ra không phải, tên thật của ta là Bành T.ử Thư. Biệt danh Cẩu Nhị này là do bọn họ đặt cho ta, vì bọn họ cảm thấy tên của ta quá tao nhã, không hợp với dáng vẻ bên ngoài của ta, cho nên..."
Nói đến đoạn sau, giọng của Cẩu Nhị càng lúc càng nhỏ đi.
"Bọn họ quá đáng quá rồi!" Mộ Dận cau chặt mày, gầm lên một tiếng giận dữ.
Cẩu Nhị bị dọa cho giật nảy mình, miệng mấp máy mấy lần, một luồng hơi ấm bỗng trào dâng từ lồng ngực, có lẽ là vì thấy thiếu niên trước mắt thật tâm thật ý bất bình thay cho mình, nên nhất thời có chút xúc động.
Hắn thu dọn lại cảm xúc, vội vàng khuyên nhủ: "Vị đại ca này, đừng tức giận, thật ra Cẩu Nhị nghe cũng hay mà. Ta đã quen với cách gọi này rồi, ta nói thật đó, sau này các ngươi cũng gọi ta là Cẩu Nhị đi."
"Nếu bọn ta cũng gọi theo, chẳng phải là nối giáo cho giặc hay sao?" Mộ Dận nhíu mày.
"Không đâu, chỉ là một biệt danh thôi mà, tâm lý của ta vững vàng lắm." Cẩu Nhị lắc lắc đầu, những lời hắn nói đều là thật, hắn hy vọng bọn họ đừng vì hắn mà ra mặt, bởi vì rất có thể hậu quả của việc ra mặt không chỉ liên lụy đến hắn, mà còn gây họa cho cả bọn họ.
Mộ Dận còn định nói thêm gì đó, lại bị Yến Trầm giơ tay đè lại.
Ra hiệu cho thiếu niên bình tĩnh lại.
Bọn họ mới quen biết nhau ngày đầu tiên, còn chưa rõ gốc gác của nhau, không thể hành động lỗ mãng mà gây thêm phiền phức cho người khác được. Nếu chưa có kế sách giúp người khác an toàn thoát thân, thì chớ nên hành động.
Cơn bốc đồng của Mộ Dận lập tức được dằn xuống, hắn tuy có hơi nóng nảy, nhưng vẫn rất nghe lời Trầm ca và những người khác.
…
Bên kia.
Vân Tranh và Nam Cung Thanh Thanh trở về phòng, có mấy nữ thí sinh dự bị đưa mắt nhìn bọn nàng đầy vẻ kiêng dè, đặc biệt là ánh mắt nhìn về phía Vân Tranh còn mang theo mấy phần sợ hãi.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến cảnh Vân Tranh tay không đè Kiêu ca xuống đất, e rằng vẻ mặt của bọn họ lúc này chẳng phải là kiêng dè, mà chính là khinh miệt và coi thường.
Suy cho cùng, người đời đều sợ kẻ mạnh.
Trước sức mạnh tuyệt đối, tất cả những thứ khác đều trở nên chẳng còn quan trọng nữa.
Bọn họ cũng không ngốc, sẽ không chủ động đi gây sự với hai người Vân Tranh.
Lúc này, có một nữ thí sinh dự bị vừa cúi người sắp xếp lại chăn nệm, vừa cất giọng một cách thờ ơ.
"Nhắc nhở các ngươi một câu, ngày đầu tiên đã nổi bật như vậy, phiền phức sẽ nối gót kéo đến, mong là các ngươi đã chuẩn bị sẵn tâm lý."
Lời vừa dứt, căn phòng chìm vào tĩnh lặng, còn nữ thí sinh dự bị kia sau khi sắp xếp xong chăn nệm thì cởi giày cởi vớ, lên giường ngồi xếp bằng tu luyện.
Nàng nhắm nghiền đôi mắt, toàn tâm toàn ý chìm vào đả tọa tu luyện, cứ như thể vừa rồi chưa từng nói một lời nào.
Mấy vị nữ dự bị còn lại nét mặt mỗi người mỗi vẻ, cũng lẳng lặng làm việc của riêng mình.
Vân Tranh ngước mắt nhìn về phía nữ dự bị vừa mới lên tiếng, chỉ thấy dung mạo nàng thanh tú, mái tóc đuôi ngựa buộc cao vút, vóc dáng thon gầy, trông vô cùng hoạt bát, nhanh nhẹn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1158-vien-co-to-long.html.]
Vân Tranh thu lại ánh mắt, cùng Nam Cung Thanh Thanh đưa mắt nhìn nhau.
Trong phòng lại chìm vào tĩnh mịch.
Vân Tranh cũng lẳng lặng làm việc của mình, nàng nhận được truyền tin từ mấy người Úc Thu, nội dung truyền tin phần lớn là những tin tức mà bọn họ moi được từ Tiểu Bàn T.ử và Cẩu Nhị.
Câu truyền tin cuối cùng là: “Tranh Tranh, xem ra chúng ta phải chuẩn bị trốn khỏi Giáo Từ rồi.”
Trốn khỏi Giáo Từ?
Vân Tranh nét mặt vẫn bình thản, nàng âm thầm lan rộng linh thức của mình, từ túc xá viện Mậu đẳng ra đến tận bên ngoài, nhưng khi linh thức vừa chạm đến túc xá viện Đinh đẳng, nó liền bị một sức mạnh vô hình chặn đứng.
Ngay sau đó, một luồng khí tức cường hãn hơn bội phần lần theo dấu vết linh thức của nàng mà tìm đến.
Không ngừng áp sát!
Dường như muốn tóm gọn cho bằng được kẻ “lòng dạ khó lường” là nàng.
Linh thức của Vân Tranh chỉ đành bỏ chạy, phóng đi khắp nơi.
Vầng trán nàng rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, khí tức của đối phương quá đỗi kinh khủng, ép nàng suýt chút nữa đã phải lập tức thu linh thức về.
Nếu làm vậy, nàng sẽ bị bại lộ.
Có thể sẽ dấy lên sự nghi ngờ của các cường giả trong Giáo Từ, và kéo theo đó là những phiền phức không dứt.
Đến gần rồi!
Ngay khoảnh khắc linh thức sắp bị đối phương tóm gọn, nàng đột ngột mở bừng mắt, để lộ ra đôi huyết đồng lấp lánh ánh vàng kim.
Một tiếng “xèo” vang lên, luồng khí tức kia liền bị đồng lực vô hình bao trùm rồi thiêu cháy.
Nàng cũng nhân cơ hội này thu linh thức về.
Nữ dự bị tóc đuôi ngựa dường như cảm nhận được điều gì đó, nàng mở mắt nhìn về phía Vân Tranh, nhưng chỉ thấy bóng dáng nàng nằm nghiêng, hoàn toàn không thấy được gương mặt.
Nữ t.ử khẽ nheo mắt, trong đáy mắt ánh lên vài phần kinh ngạc và hồ nghi.
Luồng khí tức d.a.o động vừa rồi là sao…
Sau khi nằm xuống, Vân Tranh đưa tay kéo chăn, tỏ ra dáng vẻ như sắp chìm vào giấc ngủ thật, đôi huyết đồng cũng dần phai đi, trở lại thành con ngươi đen láy như mực.
Cùng lúc đó, tại một nơi nào đó trong Giáo Từ.
Một trung niên nam t.ử đang đả tọa, hắn vận một bộ bạch bào có in đồ đằng của Giáo Từ Hoang Châu, đôi mắt nhắm nghiền, râu quai nón rậm rạp. Bỗng, chân mày hắn càng lúc càng nhíu chặt, và ngay khoảnh khắc tiếp theo, một vệt m.á.u tươi rỉ ra từ khóe miệng hắn.
Hắn mở bừng mắt, đôi con ngươi sâu thẳm tựa như vực sâu không thấy đáy, vừa sắc bén lại vừa hiểm nguy.
Là kẻ nào?!
Trong Giáo Từ rõ ràng có quy định, không được tùy tiện dùng linh thức dò xét xung quanh.
Hắn dùng bụng ngón tay lau đi vệt m.á.u nơi khóe miệng.
Vậy mà lại có thể đả thương được hắn, tinh thần lực của đối phương chắc chắn vô cùng cường đại.
Vị trí mà luồng linh thức xa lạ kia lảng vảng, hình như là ở khu túc xá viện Mậu đẳng…
Hắn vung vạt áo bào, chậm rãi đứng dậy, thân hình cao lớn, đang định đích thân đi một chuyến để xem rốt cuộc kẻ đó là ai, nhưng đúng lúc này lại có người cản bước hắn.
Bên ngoài điện có tiếng gõ cửa.
Cốc cốc!
Người bên ngoài lên tiếng: “Phù Đường Trưởng, thuộc hạ có chuyện quan trọng cần bẩm báo!”
“Vào đi.” Giọng Phù Đường Trưởng trầm ổn.
Một vị quản sự vội vã bước lên, chắp tay hành lễ, vẻ mặt vừa căng thẳng lại vừa có chút phấn khích khó giấu, cất giọng bẩm báo: “Phù Đường Trưởng, Thần Miếu có lời tiên tri, Hoang Châu sắp có Viễn Cổ Tổ Long xuất thế.”
--------------------
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
--------------------------------------------------