Anh không đeo găng tay, cảm giác ấm áp từ tay anh truyền thẳng lên làn da lạnh buốt của cô.
Một luồng tê dại dễ chịu chạy dọc theo xương sống.
Cột sống chính là nơi nhạy cảm nhất của cô. Dường như sau khi ngón tay Tư Độ vô tình lướt qua đó, anh cũng đã nhận ra điều này.
Anh cố tình lướt qua thêm lần nữa.
Một loại khoái cảm khó diễn tả ập đến, khiến Khương Bảo Lê không kìm được… khẽ rên thành tiếng.
Ngay khoảnh khắc âm thanh đó vang lên, căn phòng tắm vốn đã yên tĩnh… bỗng trở nên yên lặng đến đáng sợ.
Khương Bảo Lê chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch như sấm rền.
A a a a a a!
Rên cái gì chứ!
Cô len lén liếc nhìn người đàn ông trong gương. Anh hơi cúi người xuống, cơ bắp căng chặt dưới lớp áo sơ mi.
Không biểu cảm.
Chẳng lẽ anh đã quá quen rồi?
Thi thể cũng có thể phát ra âm thanh sao?
Cô bắt đầu nghĩ lan man.
Sau khi bôi t.h.u.ố.c xong, Khương Bảo Lê chống tay vào bồn rửa, đứng dậy.
Không biết có phải ảo giác không, cô thấy lưng áo sơ mi trắng của Tư Độ trong gương dường như đã bị mồ hôi thấm ướt một mảng lớn.
Anh dặn một câu:
“Đừng để dính nước.”
Nói xong, anh quay người rời đi.
Đến gần cửa, như chợt nhớ ra điều gì, anh quay đầu hỏi: “Còn chỗ nào bị thương nữa không?”
“Không.” Khương Bảo Lê lắc đầu.
Anh trầm ngâm một lát, lại hỏi: “Bọn chúng có xâm hại cô không?”
Ký ức kinh tởm lại bị khơi lên, Khương Bảo Lê cau mày: “Nếu nhất định phải đưa vào mới tính là xâm hại, thì chưa.”
Tư Độ liếc nhìn cô một cái.
Trong mắt cô gái nhỏ ấy ánh lên vẻ bướng bỉnh, không rõ đang giận ai.
Anh lại dặn thêm: “Nếu thực sự bị xâm hại, nhất định phải uống t.h.u.ố.c kịp thời, chuyện này cô biết đúng không?”
“Biết, đây là kiến thức phổ thông.”
Anh chỉ sợ cô không biết điều đó, nhưng nghĩ lại thì liên quan gì đến anh, sao anh phải quan tâm đến cô.
Tư Độ không nói gì thêm, đi đến bên tủ thu dọn hộp thuốc, chuẩn bị rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-104.html.]
Khương Bảo Lê vội mặc lại váy ngủ, chạy ra gọi anh lại: “Tư Độ, tôi gọi anh là Tư Độ được không? Không gọi là đàn anh nữa.”
Bên ngoài, ai gặp anh cũng phải kính cẩn gọi một tiếng “tiểu tổng giám đốc Tư”. Rất hiếm người dám gọi thẳng tên anh.
“Tùy cô.”
“Tư Độ, tại sao anh lại đến cứu tôi?”
Chuyện này quá bất thường, sao anh lại tốt bụng đến vậy?
Bàn tay cầm chai cồn iot của Tư Độ khựng lại một chút, rồi anh vặn chặt nắp chai, quay người, giọng mỉa mai:
“Không phải Thẩm Dục Lâu đến cứu cô nên cô thất vọng à?”
Khương Bảo Lê sững lại.
Không phải ý đó mà!
“Tôi tưởng anh rất ghét tôi, chỉ mong tôi c.h.ế.t đi mới vui.”
“Đúng là tôi rất ghét cô.” Tư Độ ném đôi găng tay cao su vào hộp, giọng lạnh như băng: “Cô không cảm nhận sai đâu.”
“Vậy mà anh vẫn cứu tôi à?”
“Bạn của cô khóc lóc ngoài phòng thí nghiệm của tôi, nghe đến nhức cả đầu.”
Khương Bảo Lê chợt nhớ đến mấy chục tin nhắn của Trần Giai trong điện thoại. Là cô ấy nghe được Thư Hân Đồng gọi điện thoại, rồi đi báo cho Tư Độ.
“Dù sao thì… cảm ơn anh đã cứu tôi.”
“Không cần.” Tư Độ lạnh mặt thu dọn số t.h.u.ố.c còn lại: “Chờ cô c.h.ế.t rồi, tôi muốn có t.h.i t.h.ể của cô.”
“…”
Sao lại chấp niệm với t.h.i t.h.ể của cô đến vậy chứ!
“Yên tâm.” Khương Bảo Lê nhìn vào gương mặt nghiêng sắc lạnh của người đàn ông, nghiến răng nói: “Tôi nhất định sẽ c.h.ế.t sau anh.”
“Vậy thì hãy bảo vệ cho tốt cái mạng nhỏ của cô.” Giọng anh lạnh băng: “Đừng lãng phí thời gian của tôi nữa.”
Dù anh vẫn độc miệng như vậy, sau chuyện đêm nay, Khương Bảo Lê lại không còn ghét anh như trước nữa.
“Dù sao thì, giữa chúng ta xem như huề nhau.”
“Huề cái gì cơ?”
“Anh từng bắt nạt tôi, nhưng cũng từng cứu tôi, vậy nên coi như huề, tôi không ghét anh nữa.”
Anh bước tới trước mặt cô, cúi nhìn từ trên cao.
Chợt, anh từ từ cúi xuống, cười lạnh đầy khinh thường:
Mê Truyện Dịch
“Vậy tôi còn phải cảm ơn cô sao?”
Lúc này Khương Bảo Lê mới để ý, sau vành tai anh có một nốt ruồi nhỏ màu đỏ, rất kín đáo.
“Thật ra, anh cũng không đến nỗi xấu như vậy, sao cứ phải giả vờ tàn nhẫn trước mặt tôi?” Khương Bảo Lê nói ra thắc mắc trong lòng: “Lần trước, anh hoàn toàn có thể để tôi ở lại phòng thí nghiệm cả đêm, sao lại quay lại giữa chừng?”
--------------------------------------------------