"Không đến mức đó." Tư Độ thản nhiên nói: "Âm nhạc không phải con đường chính của tôi, chỉ là sở thích."
"Dù chỉ là sở thích, chắc anh cũng quen biết nhiều cao thủ âm nhạc lắm nhỉ?"
Tư Độ liếc cô: "Em lúc nào cũng theo dõi tin tức thần tượng vậy sao?"
"Ít nhất thì cũng phải nói cho tôi biết anh ấy có phải người ở thành phố cảng không chứ."
"Không phải, cậu ta cách em cả một nước Trung Quốc, xa lắm."
"Chẳng lẽ là người Đông Bắc?"
Tư Độ cười lạnh, không đáp.
Khương Bảo Lê cứ bám theo anh, hỏi mãi không thôi: "Phải không? Hắc Long Giang à, hay là Cát Lâm?"
Tư Độ chẳng thèm để ý, nhìn khuôn mặt ngọt ngào đang tiến lại gần, anh giơ tay ra véo mạnh một cái.
Cô gái nhỏ kêu đau oai oái.
Thẩm Gia Thanh nhìn hai người họ tương tác, dường như hiểu ra điều gì, rất biết điều nói: "Chị Lê, anh Tư Độ, hai người đã giúp em giành được hai điểm tuyệt đối, trò chơi cuối cùng để em tự tham gia nhé. Em biết anh Tư Độ rất bận, nếu hai người có việc thì có thể về trước ạ."
Nói xong, cậu rất lễ phép cúi đầu cảm ơn Tư Độ.
Tư Độ không muốn khách sáo với “con ch.ó hoang con” này, thấy cậu biết điều như vậy, anh lập tức xoay người rời đi.
Thấy Khương Bảo Lê vẫn đang nói chuyện với cậu nhóc, Tư Độ xách cổ áo cô như xách thỏ con, kéo đi luôn.
Thẩm Gia Thanh mỉm cười vẫy tay tạm biệt hai người họ.
Tuy chỉ chơi có hai trò chơi, nhưng buổi chiều cũng cứ thế trôi qua lúc nào không hay.
Đối với Tư Độ, ngoài thời gian m.ổ x.ẻ và quan sát mẫu thí nghiệm trong phòng thí nghiệm, những thời khắc khác đều chẳng có nghĩa lý gì.
Chiều nay là khoảng thời gian rảnh rỗi hiếm hoi của anh.
Dù vậy... nó cũng thật nhàm chán.
Trêu chọc một người đàn ông trung niên đầu óc chậm chạp, đúng là vừa tục vừa nhạt.
Nhưng... bởi vì cô chơi rất vui, nên Tư Độ cảm thấy, có lẽ mình có thể nhẫn nại.
Khương Bảo Lê bước đi trên con đường ngập tràn bóng râm của hàng ngô đồng trong khuôn viên trường, vừa đi vừa cúi đầu soạn tin nhắn.
Khóe miệng cô cong lên một cách vô thức, lúm đồng tiền ngọt ngào như trái lê chín.
Tư Độ hỏi cô: “Gửi cho ai vậy?”
Mê Truyện Dịch
“Cho cao thủ D đó, tôi đã kết bạn WeChat với anh ấy rồi.”
Tư Độ: …
Anh lặng lẽ đưa tay vào túi, ấn nút im lặng bên sườn điện thoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-132.html.]
Một giây sau, điện thoại rung lên một cái.
May mà cô không nghe thấy.
“Gửi gì?” Anh lại hỏi.
“Hỏi anh ấy có phải người Đông Bắc không.”
Tư Độ cười khẽ: “Em quan tâm đến anh ta vậy sao?”
“Tôi nói rồi mà, anh ấy là thần tượng. Tất cả những gì liên quan đến thần tượng tôi đều muốn biết.”
“Muốn biết gì?”
Thấy Tư Độ có vẻ không còn lạnh lùng như trước, nói chuyện cũng nhiều hơn, Khương Bảo Lê tranh thủ cơ hội hỏi: “Cung hoàng đạo của anh ấy?”
“Cung hoàng đạo?” Tư Độ hỏi lại: “Là gì?”
“Không thể nào, anh không biết thật hay đang giả vờ thế?”
Thấy đáy mắt anh mờ mịt, Khương Bảo Lê cảm thấy khó tin.
Dù có là một nam sinh kỹ thuật khô khan, suốt ngày vùi đầu ở trong phòng thí nghiệm thì cũng nên biết cung hoàng đạo là gì chứ.
“Anh không lên mạng à? Sóng 2G à, cái này mà cũng không biết.”
“Tại sao tôi phải hiểu thứ mà tôi không hứng thú?” Tư Độ nhận ra mình bị cô khinh thường, bèn hỏi lại: “Em có hiểu trình tự thời gian lành lại của xương sọ người không?”
Khương Bảo Lê: …
Anh mới không phải người bình thường đó!
Xem ra, anh thực sự không biết tí gì về những thứ ngoài chuyên môn của mình, cũng chẳng muốn tìm hiểu.
Thế là cô nghiêm túc giảng giải cho anh một đống kiến thức về cung hoàng đạo, còn kể cả chuyện mình thuộc cung Bạch Dương.
“14/11 là cung gì?”
Khương Bảo Lê nhẩm tính một lúc: “Thiên Yết đó.”
“Ồ.”
“Anh thuộc cung Thiên Yết à?”
Tư Độ không trả lời.
Khương Bảo Lê lấy điện thoại ra tra ngay: “Chậc chậc chậc, tâm lý trả thù cực mạnh, thù rất dai, chuẩn thật đấy!”
Chiếc Maybach màu đen dừng lại trước cổng trường, thấy anh lên xe, Khương Bảo Lê vội vàng chạy theo, nói: “Tư Độ, tôi mời anh ăn cơm nha. Cảm ơn anh đã bớt chút thời gian trong lúc bận rộn để giúp Gia Thanh.”
“Ăn gì?”
Khương Bảo Lê nghĩ một lúc, mỉm cười bí ẩn: “Dĩ nhiên là món ngon mà anh chưa từng ăn rồi.”
--------------------------------------------------