Cô nói: "Hoặc là, em không lấy một đồng nào, kết thúc nhiệm vụ ngay bây giờ. Hoặc là, anh đưa hết toàn bộ cho em. Anh trai, anh tự chọn đi."
Thẩm Dục Lâu im lặng, thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Mối quan hệ của họ cũng dần trở nên khó xử trong sự im lặng này…
Nếu bây giờ anh ta lựa chọn dừng nhiệm vụ.
Có lẽ Khương Bảo Lê vẫn còn có thể tha thứ cho anh ta.
Đột nhiên, Thẩm Dục Lâu nói: "Bé Lê, tiền của anh.. cũng là của em. Hai ngàn vạn tệ này, đương nhiên có thể cho em."
Ánh mắt cô trở nên lạnh lẽo và đầy mỉa mai:
"Em biết anh Dục Lâu sẽ không thiếu chút tiền này mà, cảm ơn anh nha."
Nói xong, Khương Bảo Lê muốn cúp điện thoại.
"Bé Lê." Thẩm Dục Lâu gọi cô lại: "Gần đây, nhà họ Thẩm và nhà họ Kiều cũng đang thân thiết hơn, đã hợp tác được vài dự án. Phía nhà họ Kiều, anh nghe Kiều Chấn Bang nói, thực ra ông ta cũng không quá sốt sắng chuyện liên hôn giữa hai nhà. Bởi vì Tư Độ chưa bao giờ chủ động đề cập đến chuyện đính hôn. Lần trước ở bữa tiệc rượu, cậu ta cũng làm Kiều Chấn Bang mất mặt. À đúng rồi, Kiều Chấn Bang chính là bố của Kiều Mộc Ân, em đã gặp ông ta hôm đó rồi đấy."
"Hửm?"
"Thật ra ý kiến nhà họ Kiều không quan trọng. Chuyện liên hôn này có thành hay không thành, tất cả đều phụ thuộc vào Tư Độ."
Anh ta không nói trắng ra, nhưng Khương Bảo Lê hiểu ý.
Trước đây anh ta còn e ngại cảm xúc của cô, không nỡ mở miệng thúc ép. Nhưng bây giờ... cô đã nhận hai ngàn vạn của anh ta, anh ta ngược lại có thể nói ra rồi.
Mối quan hệ giữa họ cũng chính thức biến thành mối quan hệ hợp tác lạnh lùng.
Những dịu dàng ấm áp ngày xưa, không còn nữa.
Tốt thôi.
Khương Bảo Lê nghĩ thầm, trong cái giới của Thẩm Dục Lâu, tất cả sự dịu dàng và yêu thương đều là giả dối. Ngay cả vợ chồng chung gối còn có thể tính toán lẫn nhau, huống chi mục đích anh ta nhận nuôi cô vốn dĩ không hoàn toàn đơn thuần.
Cô muốn trở thành nghệ sĩ violin hàng đầu thế giới, muốn đến Học viện Âm nhạc Hoàng gia London để tiếp tục học tập, muốn sống một cuộc sống tốt đẹp hơn, sung túc hơn, xa hoa hơn...
Cô muốn thoát khỏi nghèo khổ và tình cảnh bị người đời chà đạp.
Mê Truyện Dịch
"Yên tâm đi, em biết mình phải làm gì." Khương Bảo Lê bình tĩnh nói: "Bây giờ em đang ở nhà Tư Độ. Hình như anh ấy cũng không khó... giải quyết như em tưởng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-151.html.]
"Vậy thì tốt." Thẩm Dục Lâu nói ra lời này nhưng không hề vui vẻ như mong đợi.
Bất kể là vì tiền, vì người, hay vì… mối quan hệ đã biến chất của họ.
Chỉ một khắc sau khi cúp máy, tin nhắn ngân hàng báo, hai ngàn vạn tệ đã vào tài khoản.
Điều đó khiến Thẩm Dục Lâu “chảy máu”.
Còn cô thì rất sảng khoái.
Vì Thẩm Dục Lâu đã nhắc đến chuyện liên hôn giữa hai nhà Tư Kiều, nên Khương Bảo Lê đứng dậy, hoạt động khớp tay khớp chân một chút…
Đã đến lúc, nên nghiêm túc hoàn thành "nhiệm vụ" rồi.
Buổi tối, cô bận rộn hai tiếng trong nhà, chiếc bàn ăn dài trong phòng ăn được bày sẵn chân nến bạc, ánh nến lung linh, một thùng rượu vang đỏ quý hiếm được lấy từ hầm rượu, cô còn làm những món ăn Pháp mà anh thích.
Đương nhiên, cô mời đầu bếp ba sao Michelin xuống bếp, còn mình chỉ phụ giúp trong bếp thôi.
Nói là cô “tự tay làm”, cũng không có gì sai, nhỉ!
Thậm chí, buổi chiều cô còn ra phố mua sắm, tỉ mỉ chọn lựa một bộ "chiến bào".
Áo choàng voan đen mỏng manh bên ngoài, bên trong là đầm lụa hai dây mảnh mai lộ liễu, quần lót tam giác với diện tích vải ít đến đáng thương. Một chiếc váy ngủ gợi cảm khiến người ta đỏ mặt tim đập…
Đến chín giờ tối, Tư Độ vẫn chưa về.
Khương Bảo Lê bắt đầu mất kiên nhẫn, bụng cũng kêu ùng ục, kháng nghị với cô.
Cô cầm điện thoại lên, gọi cho Tư Độ.
Cuộc gọi được kết nối, âm thanh ồn ào hỗn loạn vang lên từ đầu dây bên kia, mơ hồ còn nghe thấy tiếng cười nói của phụ nữ.
"Chuyện gì?"
Cô bất mãn chất vấn: "Sao anh còn chưa về? Anh đang ở đâu vậy?"
"Lucid Bar." Tư Độ hờ hững đáp: "Với bạn bè."
"Tôi đang đợi anh về ăn cơm đó! Anh không về sao không nói một tiếng." Cô gái nhỏ lẩm bẩm, giả bộ tủi thân nói: "Quá đáng thật, để tôi bụng đói chờ lâu như vậy."
--------------------------------------------------