“Được, lên xe.”
Khương Bảo Lê nhìn ánh hoàng hôn xa xa, nói: “Hiện tại là giờ cao điểm tan tầm rồi, lái xe đến khu chợ đêm chắc chắn sẽ kẹt cứng, chúng ta đi tàu điện ngầm nhé. Bên kia đường là trạm tàu, đi thẳng là tới.”
Mê Truyện Dịch
Nghe vậy, Tư Độ đóng cửa xe.
Tài xế lão Hoàng hiểu ý, lập tức lái xe đi.
Khương Bảo Lê dẫn Tư Độ đến ga tàu điện ngầm.
Vừa bước vào, Tư Độ đã nhíu mày vì người quá đông.
Đông đến mức… vượt quá sức chịu đựng của anh.
Người đông nghịt, chen chúc không ngớt.
Tư Độ thấy tê cả da đầu.
Khương Bảo Lê lấy điện thoại ra quét mã qua cổng, quay đầu lại thấy Tư Độ vẫn bị chặn bên ngoài.
Anh cứ đứng đó, hai tay đút túi.
Anh không qua cổng, chỉ tập trung vào một việc, đó là tránh né những sinh vật người đang sống xung quanh.
Khương Bảo Lê đứng bên trong, vẫy tay gọi: “Vào đi mà.”
“Vào kiểu gì?”
“Khoan đã, anh chưa từng đi tàu điện à?”
“Chưa.”
“…”
Thật hết t.h.u.ố.c chữa!!!
Khương Bảo Lê đành đứng sau lan kính chỉ anh cách liên kết thẻ ngân hàng, tạo mã QR tàu điện ngầm…
Sau một hồi hướng dẫn, cuối cùng cũng đưa được “tay mơ cuộc sống thực tế cấp độ 10” này vào ga tàu.
Cô nghĩ, chắc vào ga rồi sẽ không còn rắc rối nữa đâu nhỉ.
Lúc thang cuốn đi xuống, Khương Bảo Lê vẫn chưa yên tâm, quay đầu lại nhìn.
Anh giống như một ngọn núi tuyết cô lập, đứng giữa đám đông, toát ra cảm giác xa cách bẩm sinh.
Vẻ ngoài tuấn tú nổi bật khiến anh ngay lập tức trở thành tâm điểm chú ý.
Khương Bảo Lê để ý thấy, bất kể nam hay nữ ở xung quanh đều đang len lén nhìn anh.
Thang cuốn đưa họ đến sân ga.
Giờ tan tầm, người đông chen chúc, phải xếp hàng lên tàu.
Dựa theo kinh nghiệm, Khương Bảo Lê hướng về toa cuối cùng, chỗ đó thường ít người hơn.
Cứ tưởng Tư Độ vẫn theo sau mình, nhưng khi đến nơi, cô quay đầu lại, toàn là gương mặt xa lạ.
Chẳng thấy bóng dáng Tư Độ đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-133.html.]
“Haizzz!!!”
Khương Bảo Lê vội vàng quay lại đường cũ, vừa đi vừa gọi, cuối cùng cũng thấy anh ở khu lối thoát khẩn cấp, nơi ít người qua lại.
Tên này bị dòng người đông nghịt làm cho tụt mood luôn rồi.
Anh đứng bên cạnh lối thoát, mặt lạnh tanh, rơi vào trạng thái tự cô lập.
“Tư Độ, sao anh không đi theo tôi?”
“Tôi muốn về nhà.”
“Đến đây rồi, dù có về nhà cũng nên đi tàu điện cho tiện. Giờ cao điểm kẹt xe lắm đó, anh biết không?”
Tư Độ nhìn đám đông.
Từ trong ánh mắt anh, Khương Bảo Lê thấy được sự tuyệt vọng.
“Không đến mức đó đâu, thật sự không đến mức đâu, ráng chịu một chút là qua thôi…”
“Tôi muốn nôn.”
“Nếu anh dám nôn ra giữa đám đông làm tôi mất mặt, tôi... tôi tuyệt đối sẽ giả vờ không quen anh luôn đấy!”
“…”
Tư Độ cảm thấy mình đang rơi vào thời khắc nguy cấp nhất trong cuộc đời, tiến thoái lưỡng nan.
Anh gọi điện cho tài xế, bảo ông ấy điều trực thăng đến đón.
“Thế thì lố quá rồi đấy!” Khương Bảo Lê giật lấy điện thoại của Tư Độ: “Nào, tàu sắp vào trạm rồi. Chỉ có ba trạm thôi, ráng chịu một chút là được.”
Vừa nói xong, đoàn tàu điện ngầm đã rầm rầm tiến vào ga.
Tàu điện ngầm đâu có đợi người ta lề mề làm công tác chuẩn bị tâm lý, ngay khi cửa tàu vang tiếng “Ting” rồi mở ra, Khương Bảo Lê nắm chặt lấy tay anh.
Cô kéo anh chạy vào trong toa tàu.
Tư Độ chẳng hề muốn chen chúc lên tàu điện với cô chút nào.
Nhưng khi cúi đầu nhìn thấy bàn tay Khương Bảo Lê đang nắm c.h.ặ.t t.a.y mình…
Anh cảm thấy… cũng không hẳn… là không thể chịu đựng.
Cuối cùng cũng chen được vào tàu điện ngầm, Khương Bảo Lê sợ Tư Độ lại mất tích giữa chừng nên nắm tay anh suốt đoạn đường.
Ngón tay cái bên phải của anh có một vết chai thô ráp vì cầm d.a.o giải phẫu lâu năm, cảm giác chạm vào rất đặc biệt.
Khương Bảo Lê len lỏi qua đám đông, kéo anh đến chỗ nối giữa hai toa, nơi này có ít người hơn.
Tàu điện chạy ầm ầm, Tư Độ chẳng buồn nói một câu, cứ như đang tự cô lập bản thân.
Người đông như biển.
Mũi anh lại cực kỳ nhạy, các loại mùi của con người lẫn lộn trong không khí khiến anh cảm thấy khó chịu.
Thấy vẻ mặt khó chịu của anh, Khương Bảo Lê cũng thấy áy náy.
--------------------------------------------------