"Khi say rượu một mình, anh sẽ rất nhớ em." Tư Độ nói với giọng điệu bình thản: "Nhưng phần lớn thời gian, anh không cho phép mình say, càng không để người khác nhìn thấy."
Nhân cách chủ đạo của anh vốn rất mong manh.
Nếu không phải trước mặt người anh đặc biệt tin tưởng, Tư Độ sẽ không dễ dàng uống rượu.
Khương Bảo Lê càng ngày càng thích anh hơn.
Cô ôm chặt lấy anh, ngồi trên đùi anh cọ cọ ngửi ngửi, hôn anh không biết chán.
Tư Độ kiên nhẫn đáp lại, để cô muốn hôn thế nào cũng được...
Mê Truyện Dịch
Chỉ có một điều: không được cởi quần.
Mấy lần Khương Bảo Lê đưa tay xuống thắt lưng đều bị anh nắm chặt, trói ra sau lưng, rồi anh hung hăng hôn lên làn da mềm mại ở cổ cô.
Dù nhân cách chủ đạo không xuất hiện, nhưng Khương Bảo Lê có cảm giác rằng thực ra chẳng có chuyện nhân cách phân liệt gì cả, bản chất Tư Độ vốn nên là như vậy.
Tất cả lớp áo giáp sắc nhọn và gai góc của anh đều dùng để phản kháng lại những kẻ làm tổn thương anh, chứ không phải hướng vào người anh tin tưởng và yêu thương.
"À, lúc anh vừa đến, không phải em định đi ra ngoài sao?"
Nghe câu này, Khương Bảo Lê mới sực nhớ ra:
“Aaaaa em trễ giờ làm mất rồi!"
Nói xong, cô vội vàng bật dậy khỏi người Tư Độ, hấp tấp chạy về phía cửa.
Tư Độ nhắc nhở: "Cổ em..."
Khương Bảo Lê nhìn vào gương mới thấy cổ mình chi chít những dấu hôn do anh để lại.
Không kịp nữa rồi, cô đành lấy chiếc khăn lụa trong tủ, cố che đi một cách ngượng ngùng.
Tư Độ thong thả bước vào thang máy cùng cô, nhìn cô gái cứ chỉnh sửa khăn lụa mãi, bình thản nói: "Ngại thế à?"
"Người khác nhìn thấy thì xấu hổ lắm."
"Anh không ngại." Tư Độ cởi hai cúc áo sơ mi, vẻ mặt hơi kiêu ngạo: "Để chứng minh anh đã có bạn gái."
Khương Bảo Lê biết anh là kiểu người có sở thích khoe khoang đặc biệt: "Bạn gái đâu phải thứ hiếm có trên đời, ai chẳng có bạn gái?"
"Bạn gái của anh quý giá nhất thế giới."
Giọng điệu anh nói vẫn như mọi khi, nhạt nhẽo, lạnh lùng.
Nhưng chính cái giọng điệu ấy lại thốt ra những lời ngọt ngào, khiến người ta không cảm thấy sến súa.
Trái lại, từng câu từng chữ còn mang một cảm giác thành kính kỳ lạ, cực kỳ có sức thuyết phục.
Tư Độ lái xe đưa Khương Bảo Lê đến nhà hát: "Mấy giờ tan làm để anh đến đón?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-275.html.]
"Anh rảnh thế? Chú Hoàng sắp thất nghiệp à?"
"Không rảnh, lát nữa anh phải đến phòng thí nghiệm đợi dữ liệu, nhưng em quan trọng hơn dữ liệu."
"Ngọt quá!"
Tư Độ khẽ cười, đưa tay véo má cô. Khương Bảo Lê tránh đi, tháo dây an toàn rồi bước xuống xe: "Không cần đón em đâu, anh cứ làm việc đi."
"Em không muốn gặp anh, hay có “trai hoang” khác đến đón?"
"Ừ đúng rồi, có rất nhiều “trai hoang” xếp hàng chờ đón em, chạm mắt nhau thì ngại lắm. Khi nào em rảnh sẽ liên lạc anh sau nhé." Khương Bảo Lê cười toe toét bước xuống.
Nhưng Tư Độ đã nắm chặt cổ tay cô, kéo lại.
"Này! Tư Độ, em trễ giờ rồi!"
Nhìn vẻ mặt của anh, dường như đang đòi hôn. Khương Bảo Lê hôn lên trán anh một cái qua loa.
Lại thế nữa rồi.
"Lúc chưa theo đuổi được thì sẵn sàng quỳ xuống xin anh tha thứ. Theo đuổi được rồi thì thế này..." Rõ ràng Tư Độ không hài lòng.
"..."
Quả nhiên tổng giám đốc không hiểu nỗi khổ đi làm đúng giờ của dân văn phòng, trễ một phút cũng bị trừ lương!
Khương Bảo Lê dùng lực nắm lấy cổ anh.
Cô vừa siết, vừa hôn, cho đến khi gương mặt anh ửng hồng.
Khương Bảo Lê nhếch cằm lên, giọng điệu mang chút hả hê, nhưng biểu cảm lại vô cùng quyến rũ: "Như vậy đủ chưa?"
"Không đủ, còn nữa..."
Anh không thỏa mãn.
Nhưng may thay... Khương Bảo Lê quá hiểu cách làm thỏa mãn anh.
Ngón tay thon dài của cô túm lấy cổ áo sơ mi của anh, kéo anh lại gần.
Cô áp sát vào vành tai mềm mại của anh, hơi thở cô nóng rực, giọng nói quyến rũ:
"Vậy 9 giờ 30... đến đón chủ nhân của anh."
Khương Bảo Lê bước vào nhà hát thì bắt gặp Tư An Nhàn.
Cô ấy đứng bên cửa sổ lớn tầng hai, từ xa thấy Khương Bảo Lê bước xuống từ xe của Tư Độ, bèn chạy xuống tầng một đợi sẵn.
Cô ấy vừa nhìn qua đã thấy ngay chiếc khăn lụa che dấu vụng về trên cổ Khương Bảo Lê, cùng những dấu hôn không thể giấu nổi bên dưới.
--------------------------------------------------