Đường Tự nhìn về phía cô gái được Tư Độ che chở phía sau, gương mặt đầy vết thương, tóc tai rối bời, đáy mắt vẫn còn vương giọt lệ…
Bị ức h.i.ế.p không nhẹ.
Lòng Đường Tự trầm xuống, ông ta lập tức ra hiệu cho cấp dưới, trầm giọng nói: “Phong tỏa Zenith Club trước đã.”
Hơn chục người lập tức hành động, đuổi sạch khách trong phòng và đại sảnh ra ngoài.
Ông ta nhìn Tư Độ, nhưng vẫn không thấy biểu cảm nào dịu lại trên gương mặt băng lạnh của anh, lại tiếp tục ra lệnh cho cấp dưới:
“Đập cho tôi! Đập cho đến khi nào tiểu tổng giám đốc Tư hài lòng thì thôi!”
Bên cạnh ông ta, ông chủ của Zenith Club, Thư Hằng Xương, không dám hé một lời, chỉ có thể trơ mắt nhìn câu lạc bộ giải trí mà mình dốc nửa đời gây dựng bị đập tan tành.
Mảnh vỡ chai rượu văng khắp nơi, TV treo tường, đèn chùm cũng đều bị đập nát. Những thứ đáng giá đều không còn lại gì.
Khung cảnh xung quanh hỗn loạn không thể tả. Một lúc sau, Tư Độ mới từ tốn mở miệng:
“Đập mấy thứ này, thì xả được cái giận gì chứ.”
Hội trưởng hội thương mại Đường Tự lập tức hiểu ý, giận dữ quay sang Thư Hằng Xương:
“Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!”
“Tôi… tôi cũng không rõ lắm.” Nói rồi, ông ta lập tức quay sang chất vấn Trần Hiên:
“Là ai cho cậu cái gan trời đó, dám động vào người của ngài Tư?”
Trần Hiên ôm vết thương đang chảy m.á.u trên đầu, ấp úng nói:
“Là… là Thư Hân Đồng. Tất cả đều là ý của cô ta. Cô ta bảo tôi giữ người lại, rồi… rồi đ.á.n.h một trận, sau đó…”
“Sau đó thế nào?”
Tư Độ dựa vào mép ghế sofa, giọng lạnh lùng nhưng không giận mà uy:
“Nói tiếp đi.”
Lần đầu tiên Trần Hiên phải đối mặt với một cuộc chất vấn rợn người như vậy, anh ta nhìn Thư Hằng Xương rồi lại nhìn Đường Tự.
Đường Tự sợ bị liên lụy bởi nhà họ Thư, bèn gằn giọng:
“Tiểu tổng giám đốc Tư đang hỏi, cậu cứ nói thật, nhìn gì mà nhìn!”
“Thư Hân Đồng nói… đ.á.n.h một trận xong, rồi gọi người tới luân phiên… sau đó lột sạch đồ, ném ra ngoài đường…”
Tư Độ cười lạnh. Cả phòng im phăng phắc, không ai dám hé một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-98.html.]
Anh chậm rãi nói:
“Dẫn người tới đây.”
Vừa dứt lời, Thư Hằng Xương lập tức quỳ xuống trước mặt Tư Độ, liên tục dập đầu van xin:
“Tiểu tổng giám đốc Tư, xin lỗi! Tôi thật sự xin lỗi! Con bé nhà tôi không cố ý, xin ngài tha cho nó! Tôi chỉ có một đứa con gái thôi! Là tôi chiều hư nó, tôi sẽ nghiêm khắc dạy dỗ lại!”
Tư Độ hơi cúi người, bóp cằm ông ta, từng chữ như bị nghiến ra từ kẽ răng:
“Cái gọi là nghiêm khắc dạy dỗ của ông… với tôi chẳng đáng một xu.”
Nói xong, anh hất mạnh mặt ông ta ra.
Hai mươi phút sau, Thư Hân Đồng run rẩy bước vào phòng số 6.
Vừa vào Zenith Club, thấy câu lạc bộ nhà mình bị đập tan nát, cô ta tức khắc sợ choáng váng.
Mê Truyện Dịch
Vào trong, cô ta thấy bố mình đang quỳ trên mặt đất, anh họ Trần Hiên cũng đang co rúm ở một góc. Những gã bị gọi đến để “xử” Khương Bảo Lê giờ đây nằm la liệt dưới đất, bị đ.á.n.h đến t.h.ả.m thương như ch.ó c.h.ế.t.
Cô ta đã linh cảm chuyện chẳng lành, nhưng lại không hề sợ hãi nữa. Nhìn thấy Khương Bảo Lê “đáng thương” nép sau lưng Tư Độ, cô ta hất cằm khinh miệt nói:
“Quả nhiên là loại hồ ly tinh chuyên dụ dỗ đàn ông, không câu được Thẩm Dục Lâu thì lại quay sang quyến rũ Tư Độ.”
“Mày làm tao thấy buồn nôn quá!”
Lời vừa dứt, bố cô ta đã tràn đầy tuyệt vọng.
Khóe miệng anh họ Trần Hiên cũng run rẩy, anh ta biết rằng toàn bộ nhà họ Thư có lẽ sẽ bị cô ta hủy hoại.
Lúc này, Khương Bảo Lê bọc mình trong áo vest đen, chậm rãi đứng dậy, bước tới trước mặt Thư Hân Đồng.
Thư Hân Đồng vẫn hất cằm, không chịu khuất phục.
Nhưng khí thế rõ ràng thua kém Khương Bảo Lê, ánh mắt cũng thấp thoáng nỗi sợ, chỉ là đang cố gắng chống đỡ.
Giọng Khương Bảo Lê khàn đặc, chỉ nói hai từ:
“Quỳ xuống.”
“Quỳ cái mẹ mày! Mày là cái thá gì!” Thư Hân Đồng c.h.ử.i ầm lên: “Đồ hồ ly tinh dụ dỗ đàn ông…”
Lời chưa dứt, một tên cấp dưới của Đường Tự vung gậy gỗ đập mạnh vào đầu gối Thư Hân Đồng.
Cô ta hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, ngã sụp xuống đất.
--------------------------------------------------