Như có ma xui quỷ khiến, Thẩm Dục Lâu đã đi đến khu chợ đêm mà cô ấy thường xuyên đến trước đây.
Anh ta dừng lại trước cửa quán bún gạo mà cô ấy hay lui tới.
Suýt nữa anh ta đã tưởng mình bị ảo giác khi nhìn thấy bóng dáng cô vui vẻ chạy vào quán bún, trái tim anh ta như trĩu xuống.
Một cảm giác hạnh phúc tột độ.
Hai từ "bé Lê" đã nhảy lên tới đầu lưỡi.
Cho đến giây tiếp theo, anh ta nhìn thấy cô và Tư Độ ngồi cùng nhau bên chiếc bàn nhỏ.
Anh ta xác định, đây không phải là ảo giác.
Thẩm Dục Lâu cảm thấy như có một cây kim ẩn trong mắt mình, đau nhức khó chịu.
Khương Bảo Lê còn chưa nhìn thấy Thẩm Dục Lâu, nhưng Tư Độ có thị lực tốt, liếc mắt một cái đã nhìn thấy anh ta giữa dòng người đông nghịt.
“Khương Bảo Lê, lại đây.”
“Làm gì?”
“Ghé sát lại.”
Không biết anh lại tính giở trò gì, Khương Bảo Lê cũng ghé mặt lại gần.
Tư Độ cũng nghiêng người, kề sát tai cô, khẽ nói:
“Khóe miệng em… dính dầu.”
Cô còn tưởng anh tỏ vẻ thần bí như vậy là định nói với cô một bí mật quốc gia nào đó chứ.
Khương Bảo Lê đáp: “Tôi vừa ăn bún, cảm ơn nhé.”
Cô vừa định quay mặt đi, Tư Độ lại giữ lấy cằm cô. Anh rút một tờ giấy ăn, gấp đôi tờ giấy bằng một tay, rồi từ từ lau sạch vết dầu ở khóe miệng cô.
Khương Bảo Lê tròn mắt, kinh ngạc nhìn người đàn ông có nhan sắc đỉnh cao trước mặt.
Bước tiến này... có phải hơi nhanh quá không?
Cô còn chưa ra tay gì mà anh đã tự "cắn câu" rồi sao?
Mê Truyện Dịch
Nhưng anh quả thật đang giúp cô lau miệng. Anh cẩn thận, tỉ mỉ, thuần thục như một người bạn trai, ân cần hết mực.
Khương Bảo Lê ngẩn ngơ nhìn gương mặt điển trai ấy.
Tim cô suýt chút nữa đã loạn nhịp…
Khóe mắt Tư Độ cong lên, ý cười lan ra trong mắt, anh nói: "Đến lượt em lau cho tôi."
"Khoan đã, anh... anh uống nhầm t.h.u.ố.c à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-137.html.]
“Chúng ta chưa phải là bạn trai bạn gái chính thức gì, làm mấy hành động mờ ám này để làm gì cơ chứ?"
"Nếu muốn yêu đương nghiêm túc, tôi sẽ cân nhắc một chút."
Khương Bảo Lê liếc trộm anh, luyên thuyên một hồi.
Tư Độ vẫn nở nụ cười dịu dàng, nhưng lời nói thốt ra lại chẳng giống tiếng người:
"Còn lảm nhảm nữa, tôi cắt lưỡi em cho ch.ó ăn."
"..."
Mẹ nó!
Khương Bảo Lê vội rút khăn giấy, lau sạch vết dầu mỡ trên môi anh.
Cô lau sạch bong, không còn một vết dầu.
"Sạch chưa, cậu chủ Tư Độ, chưa đủ thì tôi đi mua thêm khăn ướt để lau cho ngài nhé?" Khương Bảo Lê nheo mắt cười, ra vẻ một người hầu mẫu mực.
Tư Độ liếc thấy Thẩm Dục Lâu đã rời đi, bèn lấy ngón tay đẩy nhẹ trán cô gái nhỏ, rồi tiếp tục cúi đầu ăn.
Khương Bảo Lê: ...
Đúng là có bệnh mà!
Còn ăn tiếp cơ à, thế bảo cô lau miệng làm gì?
Buổi tối, chiếc Maybach đến đón họ ở cổng chợ đêm.
Lên xe, Khương Bảo Lê định thương lượng với Tư Độ về việc quay lại ký túc xá ở, nhưng Tư Độ không để ý đến cô, hoàn toàn phớt lờ lời đề nghị muốn chuyển đi của cô.
Chiếc Maybach vẫn lái thẳng về biệt thự Sơn Nguyệt Lư.
Về đến phòng, Khương Bảo Lê nhận được cuộc gọi từ thím Lưu.
Đầu dây bên kia ồn ào náo nhiệt, tiếng người ầm ĩ, có lẽ bà ấy vẫn chưa dọn hàng xong.
“Tiểu Lê à, có phải cháu nhờ cậu cả nhà họ Thẩm giúp đỡ không?”
“Không ạ.” Khương Bảo Lê ngạc nhiên hỏi lại: “Sao vậy thím?”
“Vừa rồi, ông chủ Trần của hội thương mại chợ đêm đích thân đến quán của thím, vừa cúi đầu vừa xin lỗi rối rít. Ông ta nói trước kia ông ta có mắt như mù, bảo thím đừng để bụng, còn nói sẽ miễn hai năm tiền thuê, sau hai năm sẽ tính theo giá bằng 30% hiện tại. Thím nói không cần, cứ như hiện tại là được. Vậy mà ông ta cứ khăng khăng nói thím còn giận, rồi… rồi bất ngờ quỳ xuống ngay trước mặt thím, làm thím giật cả mình…”
Thím Lưu chưa từng thấy cảnh tượng nào như thế, lúc này giọng nói còn hơi run: “Thím đoán chắc là cháu nhờ cậu chủ nhà họ Thẩm giúp thím.”
“Cháu không nhờ, nhưng cháu đoán được ai đã giúp rồi.”
Khương Bảo Lê nói với thím Lưu: “Thím Lưu, thím đừng sợ. Thím cứ làm theo lời ông ta đi, miễn hai năm tiền thuê. Sau này thím cũng không cần phải vất vả dậy sớm bày hàng nữa. Thím nghỉ ngơi nhiều vào.”
--------------------------------------------------